[2025] Chia sẻ - Góc tâm sự, than thở hằng ngày

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề dhphucs
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
4 tờ vs truyền thống. hy vọng được về quê nằm thẳng
6l22n1x.png
 
6h30 uống lon bia. Lái xe về 8h41 gặp chốt thổi nồng độ. "Phuuù...". Kết quả: "Kết quả bằng...0, mời anh đi tiếp".:p

Mấy tháng trước 6h đóng 1 lon xong 7h lên cao tốc phi ra phan thiết, xong quay về liền tầm 2 tiếng cũng bị ngoắc lại thổi, kquả bằng zero.:D
mấy tờ mới về được 0 vậy anh :shame:
 
mấy tờ mới về được 0 vậy anh :shame:
Không tốn gì, về 0 thật. Nói để cho ae có kinh nghiệm là nếu chỉ 1 lon thì tầm 2h sau nó tan hết rồi, yên lâm lái xe.
Bt tôi vẫn hay đi qua chốt này, đi về hằng ngày mà, mấy anh chỉ bắt ngược hướng tôi chạy, không hiểu sao hôm qua chặn luôn hướng ngược để test, chắc trong đợt cao điểm. Ngồi im hạ kính thò đầu ra thổi, không có thì lên kính đi tiếp thôi.
 
Tắm nắng đi bác, đặc biệt là nắng buổi sáng trước 9h và nắng lúc 5h-6h chiều. Đi ra ngoài nhiều lên nữa
để mình thử xem
rCtwVFd.png

nhưng nó không như mọi người nghĩ đâu.
người bệnh họ bình thường hơn cả người bình thường, chỉ bất chợt một lúc nào đấy nó tệ, ai không vững là nó cứ thế tệ dần rồi đứt gánh
PBmjhJb.png
 
để mình thử xem
rCtwVFd.png

nhưng nó không như mọi người nghĩ đâu.
người bệnh họ bình thường hơn cả người bình thường, chỉ bất chợt một lúc nào đấy nó tệ, ai không vững là nó cứ thế tệ dần rồi đứt gánh
PBmjhJb.png
Mình nghĩ là mình hiểu rất rõ vấn đề này, vì mình cũng từng có khoảng thời gian giống vậy
xRAbI1X.png
Cmt này của bác giống hệt cảm giác của mình trước kia. Cũng mới đây thôi. Bề ngoài mình cũng rất bình thường và hay cười. Mình hầu như cười với cả thế giới nên mọi người thường bảo mình hài hước, tích cực

Nhưng khoảng thời gian đó đã giúp mình lần đầu tiên thực sự hiểu được cảm giác của người muốn đăng xuất
ZJqL4rW.png
Đáng sợ vch

Mình không nhớ bản thân đã vượt qua giai đoạn đó như thế nào nữa. Chỉ nhớ là mình ý thức rất rõ được mình luôn còn lí do để sống và nhận ra nếu cứ mãi thẫn thờ như thế này thì mình thành trầm cảm thật mất. Rồi có ngày từ ý nghĩ chuyển thành hành động là this is the end
JFSX5AI.png


Thế nên mới thay đổi hành động. Suy nghĩ thay đổi dẫn đến hành động thay đổi. Mình không muốn trì trệ như vậy nữa nên muốn thay đổi hành động để từ hành động đó mình lại thay đổi suy nghĩ. Nghe hơi rối nhỉ :v nhưng đọc kĩ bác sẽ hiểu ý mình

Bản thân mình cứ thế mà thay đổi tốt lên từ từ nên mình cũng không biết vì sao mình thoát được cái hố đó. Chỉ nhớ là mình bắt đầu mở rèm cửa đón nắng, dậy sớm đi bộ đón nắng, tiếp xúc với con người nhiều hơn, chơi thể thao. Đừng nằm lì trong phòng hay ở lì trong nhà, bác ưu tiên những hoạt động tiếp xúc với con người ấy. Ví dụ như mình có thể dạy online để đỡ tốn xăng nhưng mình chọn dạy off, các lớp học cũng chuyển từ trực tuyến thành offline hết, gặp bạn bè nhiều hơn....

Thường thì mình không rảnh để khuyên bảo những người hay than thở rằng bản thân bị trầm cảm này nọ, và mình rất rất có ác cảm với cái tụi xàm loz này. Vì tụi nó quá yếu đuối và tội nghiệp nên mới phải tìm đến sự thương hại của người khác để được quan tâm. Tất nhiên là bọn uỷ mị này thường phóng đại vấn đề chứ trầm cảm thật và dám làm thật thì người ta giống người bình thường thôi, chứ không phải suốt ngày tiêu cực rồi kéo người khác tiêu cực giống mình như bọn lìn đó

Nhưng mình hy vọng bác không phải như vậy, vì cmt này của bác giống hệt như mình trước đó. Mình hiểu rất rõ cảm giác này của bác. Lúc đó mình cũng từng nói ra nhưng đáp lại thì chỉ toàn là những lời đánh giá cho rằng mình làm quá, mình yếu đuối. Chả ai chịu hiểu và cũng chả ai muốn hiểu.

Bác cứ nghĩ thế này, âm cực sinh dương dương cực sinh âm, trong triết học có nói rằng mọi sự vật, hiện tượng luôn không ngừng vận động và có xu hướng đi lên theo hình xoắn ốc. Việc bác đang như thế này nghĩa là bác đã vừa hoàn thành được một chu kì phát triển, đây là điểm kết thúc của chu kì đó.
Nếu bác thành công vượt ải thì bác sẽ bước đến một chu kì phát triển mới, trưởng thành hơn và nâng cao tần năng lượng lên cao hơn.
Còn nếu bác không vượt qua được thì bác sẽ mãi mãi ở đấy và phải học đi học lại cho đến khi hoàn thành, còn nếu bác không muốn học thì nghĩa là bác đã biến suy nghĩ thành hành động rồi :tire:

Phát triển thật sự luôn luôn đi theo hình xoắn ốc chứ không có đi đường thẳng đâu bác

Chúc bác vượt cạn thành công
 
Oải... Ngày qua ngày... sa lầy chăng???
 

Tệp đính kèm

  • IMG_4420.webp
    IMG_4420.webp
    358,3 KB · Lượt xem: 7
Mình nghĩ là mình hiểu rất rõ vấn đề này, vì mình cũng từng có khoảng thời gian giống vậy
xRAbI1X.png
Cmt này của bác giống hệt cảm giác của mình trước kia. Cũng mới đây thôi. Bề ngoài mình cũng rất bình thường và hay cười. Mình hầu như cười với cả thế giới nên mọi người thường bảo mình hài hước, tích cực

Nhưng khoảng thời gian đó đã giúp mình lần đầu tiên thực sự hiểu được cảm giác của người muốn đăng xuất
ZJqL4rW.png
Đáng sợ vch

Mình không nhớ bản thân đã vượt qua giai đoạn đó như thế nào nữa. Chỉ nhớ là mình ý thức rất rõ được mình luôn còn lí do để sống và nhận ra nếu cứ mãi thẫn thờ như thế này thì mình thành trầm cảm thật mất. Rồi có ngày từ ý nghĩ chuyển thành hành động là this is the end
JFSX5AI.png


Thế nên mới thay đổi hành động. Suy nghĩ thay đổi dẫn đến hành động thay đổi. Mình không muốn trì trệ như vậy nữa nên muốn thay đổi hành động để từ hành động đó mình lại thay đổi suy nghĩ. Nghe hơi rối nhỉ :v nhưng đọc kĩ bác sẽ hiểu ý mình

Bản thân mình cứ thế mà thay đổi tốt lên từ từ nên mình cũng không biết vì sao mình thoát được cái hố đó. Chỉ nhớ là mình bắt đầu mở rèm cửa đón nắng, dậy sớm đi bộ đón nắng, tiếp xúc với con người nhiều hơn, chơi thể thao. Đừng nằm lì trong phòng hay ở lì trong nhà, bác ưu tiên những hoạt động tiếp xúc với con người ấy. Ví dụ như mình có thể dạy online để đỡ tốn xăng nhưng mình chọn dạy off, các lớp học cũng chuyển từ trực tuyến thành offline hết, gặp bạn bè nhiều hơn....

Thường thì mình không rảnh để khuyên bảo những người hay than thở rằng bản thân bị trầm cảm này nọ, và mình rất rất có ác cảm với cái tụi xàm loz này. Vì tụi nó quá yếu đuối và tội nghiệp nên mới phải tìm đến sự thương hại của người khác để được quan tâm. Tất nhiên là bọn uỷ mị này thường phóng đại vấn đề chứ trầm cảm thật và dám làm thật thì người ta giống người bình thường thôi, chứ không phải suốt ngày tiêu cực rồi kéo người khác tiêu cực giống mình như bọn lìn đó

Nhưng mình hy vọng bác không phải như vậy, vì cmt này của bác giống hệt như mình trước đó. Mình hiểu rất rõ cảm giác này của bác. Lúc đó mình cũng từng nói ra nhưng đáp lại thì chỉ toàn là những lời đánh giá cho rằng mình làm quá, mình yếu đuối. Chả ai chịu hiểu và cũng chả ai muốn hiểu.

Bác cứ nghĩ thế này, âm cực sinh dương dương cực sinh âm, trong triết học có nói rằng mọi sự vật, hiện tượng luôn không ngừng vận động và có xu hướng đi lên theo hình xoắn ốc. Việc bác đang như thế này nghĩa là bác đã vừa hoàn thành được một chu kì phát triển, đây là điểm kết thúc của chu kì đó.
Nếu bác thành công vượt ải thì bác sẽ bước đến một chu kì phát triển mới, trưởng thành hơn và nâng cao tần năng lượng lên cao hơn.
Còn nếu bác không vượt qua được thì bác sẽ mãi mãi ở đấy và phải học đi học lại cho đến khi hoàn thành, còn nếu bác không muốn học thì nghĩa là bác đã biến suy nghĩ thành hành động rồi :tire:

Phát triển thật sự luôn luôn đi theo hình xoắn ốc chứ không có đi đường thẳng đâu bác

Chúc bác vượt cạn thành công
cảm ơn fen, bài viết tâm huyết quá.
để mình cố gắng dần dần.
 
lêm ảnh brz đi anh, em mê con đấy mà tài chính không theo được :cry:
1 năm trước chở con đi chơi vừa vô ks đã có người chụp hình, thằng con chạy ra: "ơ sao người ta lấy xe mình...":censored:. Mình chạy ra kéo nó lại: "cho người ta chụp đi con":sneaky:

Mình ít chụp xe.
 

Tệp đính kèm

  • IMG_4422.webp
    IMG_4422.webp
    274,2 KB · Lượt xem: 6
  • IMG_4376.webp
    IMG_4376.webp
    374,5 KB · Lượt xem: 5

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
dhphucs,
Người trả lời cuối
legend1992,
Trả lời
11.150
Lượt xem
562.098
Quay lại
Lên đầu trang