[Tâm linh] Tiếng gọi "Mẹ ơi" trong bụi rậm và đêm kinh hoàng tại căn bungalow cuối dãy

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề magret
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

magret

Senior Member
[Tâm linh] Giả ma dọa bạn ở resort, nhưng thứ bọn nó nhìn thấy lại không phải tôi

Chào các bác trên VOZ. Nghĩ đi nghĩ lại mãi em mới dám gõ những dòng này để chia sẻ về một chuyện kinh hoàng em gặp phải 2 năm trước trong một chuyến xuyên Việt.

Mà nói trước là để tránh mấy vụ rắc rối không đáng có với cả giữ tính riêng tư, em xin phép được giấu tên thật của nhân vật, resort với cả địa danh nhé. Chuyện tâm linh mà, bác nào tin thì tin, không tin thì cứ coi như đọc truyện ngắn giải trí đêm muộn lúc đi vệ sinh thôi cũng được :).

Phần 1: Chuyến Đi Thanh Xuân Và Trò Đùa Tai Hại

Năm đó em 17 tuổi, vừa cày cuốc xong cái chứng chỉ IELTS được 8.0 tròn trĩnh. Bố mẹ mừng quá nên chiều con gái hết nấc, cho em theo gia đình dì Thủy và hai gia đình bạn của chú Trung (chồng dì) đi một chuyến xuyên Việt. Cái thời điểm đó, trào lưu tự lái xe đi dọc đất nước đang nở rộ.

Đoạn đoàn nhà em đi đông vui lắm, tính cả em là có một hội sáu đứa trẻ con. Em lớn tuổi nhất nên nghiễm nhiên làm "đại ca" đầu sỏ. Dưới em có thằng Khôi (em họ em), hai thằng Bơ và Súp (kém em 1 tuổi, con hai nhà bạn chú Trung), cuối cùng là hai đứa nhóc tì Bống và Dâu. Suốt 3 tuần rong ruổi, các xe cứ nối đuôi nhau mà chạy. Bọn trẻ con tụi em thì đổi xe liên tục cho hợp lứa tuổi để buôn chuyện, vui không tả xiết. Sáng tắm biển, trưa ăn buffet, tối về lại tụ tập bày đủ trò.

Tóm lại là suốt chiều đi không có gì để chê cả, cho đến khi các xe nối đuôi nhau rẽ vào điểm dừng chân cuối cùng – resort Bình An. Lúc chạy xe vào đây nhìn khung cảnh thơ mộng lắm, ai cũng nghĩ sẽ có vài ngày nghỉ dưỡng ra trò. Thế nhưng, không một ai trong đoàn ngờ được rằng, vị trí căn bungalow tụi em ở lại là nơi bắt đầu của một chuỗi những hiện tượng quái dị rợn người...

Cách bố trí phòng ốc ở resort

Khu resort này rất rộng, được thiết kế theo kiểu bungalow. Cứ hai phòng sát vách nhau sẽ tạo thành một căn biệt thự nhỏ độc lập, trước cửa là bãi cỏ xanh mướt và lối đi dẫn thẳng ra đường xe điện. Ngăn cách giữa các căn là hai hàng rào cây cảnh rậm rạp, rộng tầm 1m và cao ngang đầu người.

Đoàn nhà em tính cả thảy là có 5 phòng, được resort xếp cho 2 căn rưỡi liền kề nhau:

  • Căn cuối cùng dãy: Gồm phòng nhà em và phòng nhà thằng Khôi (hai chị em chung một căn biệt lập nhất).
  • Căn sát vách bên cạnh: Gồm phòng của thằng Bơ với thằng Súp ở chung, và phòng bên cạnh là của bố mẹ với em của một đứa.
  • Phòng còn lại: Bố mẹ và em đứa thứ hai thì phải ở ghép chung căn với một nhà đoàn khác ở phía trên một chút.
Chính vì cách chia phòng này mà phòng của hai thằng Bơ Súp và phòng của hai chị em em nằm ở hai căn bungalow khác nhau, ngăn cách bởi chính cái hàng rào cây rậm rạp rộng 1m kia.

Trò đùa lúc nửa đêm

Hôm đó là một buổi tối trời không có trăng, tối đen như mực. Sau khi ăn hải sản no nê, các ông bố bà mẹ rủ nhau ra bãi biển ngồi nướng mực, uống bia chill chill. Bọn em chơi loanh quanh một lúc thì chán, phần vì mấy thằng nhõi mới lớn thích điều hòa hơn gió biển tháng 6, phần vì muốn có không gian riêng nên xin phép người lớn về phòng trước.

Đến khoảng 11h đêm, em và thằng Khôi chào tụi nó để đi về phòng mình. Vừa bước ra khỏi cửa, thằng Khôi đã chùn bước, phàn nàn:

"Chán thế chị Vy! Bố mẹ đã về đâu mà mình đã phải về. Hay là mình bày trò gì trêu tụi nó đi!"

Cái máu tinh nghịch nổi lên, em hiểu ý ngay lập tức. Em bảo: "Để chị giả làm ma dọa chết tụi nó". Nói là làm, em hất ngược mái tóc dài, đen nhánh chưa một lần nhuộm của mình ra phía trước mặt, đầu hơi cúi thấp. Thằng Khôi cầm sẵn chiếc điện thoại bật sáng màn hình của em. Nó chạy lại gõ cửa phòng hai thằng kia, rồi nhanh như cắt lùi lại phía sau em, luồn chiếc điện thoại đang lờ nhờ sáng vào sau lớp tóc dày lòa xòa của em và đứng im thin thít.

Các bác cứ tưởng tượng, giữa đêm tối om, một bóng người mặc váy trắng, tóc rũ rượi rọi ánh sáng ngược lờ nhờ từ trong tóc ra, trông dị hợm và đáng sợ kinh khủng.

Cạch. Thằng Súp lững thững ra mở cửa. Vừa nhìn thấy cái bóng lù lù trước mặt, nó giật bắn mình, hét toáng lên một tiếng thất thanh rồi ba chân bốn cẳng chạy thụt mạng vào trong, đóng sầm cửa lại. Em với thằng Khôi khoái chí lắm, nép sát tai vào cửa nghe ngóng. Bên trong, tiếng thằng Súp lắp bắp kể, tiếng thằng Bơ thì nửa tin nửa ngờ.

Thấy con mồi đã cắn câu, hai chị em quyết định "tăng đô" dọa thêm lần nữa. Gõ cửa xong, đang dáo dác tìm chỗ trốn thì tai em chợt nghe thấy tiếng bước chân rón rén, tiếng dép loẹt quẹt rất khẽ phát ra từ phía phòng tụi nó. Đoán ngay là tụi nó đang mò ra kiểm tra, em kéo phắt thằng Khôi không đứng ở bãi cỏ trống trải trước nhà nữa, mà cúi rạp người, lủi nhanh vào nấp hẳn trong hàng rào cây rậm rạp rộng 1m ngăn cách giữa căn của em với căn của tụi nó.

Trong bụi cây tối om, em vạch nhẹ tán lá nhìn ra. Quả nhiên, thằng Súp đang hăm hở đi trước dẫn đường, mặt thì láo liên, còn thằng Bơ thì co rúm người, một tay túm chặt lấy gấu áo thằng Súp run rẩy theo sau.

Thằng Súp lầm bầm mắng thằng Bơ là thần hồn nát thần tính vì mở cửa ra không thấy ai. Ngay khi tụi nó định quay tót vào trong, em từ trong bụi cây ép giọng, cất một tiếng gọi kéo dài:

"Mẹ... ẹ... ơi..."

Tiếng gọi thều thào, khàn đặc, nghe vừa bất lực lại vừa ai oán cất lên giữa bóng tối.

Thằng Súp quay phắt đầu lại phía bụi rậm. Dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, nó nhìn thấy một cái đầu tóc rũ rượi đang ló ra. Thằng bé khóc thét lên, kéo phắt thằng Bơ chạy bán sống bán chết vào nhà, tiếng cửa gỗ va vào nhau rầm một tiếng khô khốc.

Bên trong phòng tụi nó bắt đầu nhốn nháo. Thằng Súp khóc thút thít, hai đứa nhỏ Bống và Dâu thì rối rít gặng hỏi: "Sao thế anh? Có thứ gì ngoài đấy? Kể cho bọn em nghe đi!".

Phần 2: Đêm Dài Kinh Hoàng

Thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, thằng Súp đã khóc rồi nên em sợ đùa quá hóa dại, quyết định bước tới gõ cửa để thú nhận. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi tiếng cộc cộc đầu tiên từ tay em vang lên, không gian bên trong căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Không một tiếng khóc, không một tiếng thì thầm. Sự im lặng đến gai người. Em nghĩ chắc tụi nó sợ quá nên đang ôm nhau nín thở trong góc phòng rồi.

Em và thằng Khôi đành lững thững đi về phòng mình. Lúc này, cảm giác phấn khích ban nãy bay sạch, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi, bồn chồn khó tả râm ran khắp lồng ngực. Thằng Khôi lải nhải cái gì đó bên cạnh nhưng tai em như ù đi, không nghe rõ.

Em bước nhanh tới cửa phòng, rút thẻ từ ra quẹt. Tít... Tít... Đèn đỏ.

Em quẹt lại lần nữa, vẫn không được. Nghĩ là mình cầm nhầm thẻ của đứa khác, em lục tung túi áo nhưng rõ ràng từ lúc bố đưa, em chưa từng bỏ ra ngoài. Thằng Khôi bắt đầu lo lắng, giục giã liên tục: "Được chưa chị Vy? Sao lâu thế?".

Lúc này em mới để ý, cái đèn hành lang trước cửa phòng em đã hỏng từ lúc nào. Không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến tột cùng. Bãi biển cách đó khá xa, tiếng sóng chỉ còn là những âm thanh rì rầm u uất. Gió biển rít qua rặng cây rậm rạp nghe hệt như tiếng thở hắt ra của ai đó ngay bên cạnh. Chút ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ phòng thằng Khôi hắt sang càng làm cho bóng tối xung quanh trở nên mờ ám và rợn người đến lạ kỳ. Thằng Khôi lúc này sợ thực sự, tay nó run bần bật, mồ hôi lạnh toát ra, nó bấu chặt lấy eo em đau điếng.

"Hức... hức... Mẹ ẹ ơi..."

Một tiếng khóc nghẹn ngào bỗng vang lên. Nó phát ra từ chính bụi cây rậm rạp mà chị em em vừa trốn lúc nãy.

Thằng Khôi hoảng hồn, càng ôm chặt lấy em hơn. Em cố căng mắt nhìn vào mảng đen thẫm trong bụi cây nhưng không thấy gì ngoài những tán lá xào xạc. Nghĩ bụng chắc thằng Súp với thằng Bơ hoàn hồn nên quay lại dọa ngược tụi em, em lấy hết can đảm quát lớn:

"Súp! Bơ! Chị biết rồi nhé! Ra đi, đừng có dọa bọn chị!"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây nghe như tiếng rít. Theo phản xạ tự nhiên của một đứa đang sợ hãi, em kéo phắt thằng Khôi nấp sau cái cột hiên trước cửa phòng, im lặng quan sát.

Tiếng khóc trong bụi cây lúc này bỗng thay đổi. Nó dồn dập hơn, rồi đột ngột dừng lại, rồi chuyển thành tiếng cười khúc khích, rờn rợn kéo dài. Giọng cười nghe vừa non nớt như trẻ con, lại vừa khàn đặc như người hụt hơi. Nói thật với các bác, lúc đó em chỉ mong đây là trò đùa của của bọn thằng Súp, thằng Bơ. Nhưng kể cả có là tụi nó đi nữa, thì trong cái bóng tối nhập nhẹm kia, nghe cái kiểu khóc cười biến dị như thế, một đứa đầu sỏ như em còn muốn rụng rời chân tay, chứ đừng nói đến thằng Khôi đang bấu chặt sau lưng.

Tiến không được, lùi không xong. Điện thoại của em đột ngột rung lên bần bật trong túi. Màn hình hiện lên chữ "Mẹ gọi". Em vội vàng gạt nút nghe, nhưng quái lạ, cái màn hình cảm ứng cứ lì ra, trơn tuột. Nó giống hệt như những cảm giác bất lực trong các cơn ác mộng bóng đè hồi nhỏ, em càng cố gạt, điện thoại càng không nhận.

Đột nhiên, tiếng cười trong bụi cây tắt ngấm. Một luồng gió lạnh buốt từ đâu lướt qua sau gáy em, lạnh đến thấu xương dù lúc đó là giữa mùa hè. Em rùng mình, tóc gáy dựng ngược. Sau vài lần cố gắng trong hoảng loạn, cuối cùng em cũng kết nối được cuộc gọi.

Giọng mẹ em vang lên từ đầu dây bên kia, có vẻ hơi bực dọc: "Vy đấy à? Mấy đứa làm gì mà mẹ gọi mãi không được thế?"

Nghe thấy giọng người lớn, thằng Khôi như vỡ òa, nó bật khóc nức nở, dồn dập hét vào điện thoại: "Bố mẹ ơi cứu con! Các bác ơi cứu con với! Có ma…!". Mẹ em ở đầu dây bên kia nghe thấy thế thì hoảng hốt, dồn dập bảo tụi em chạy ngay ra con đường xe điện phía trước, hướng về khu lễ tân, bố mẹ đang đi bộ về gần đến nơi rồi.

Em nắm chặt tay thằng Khôi, kéo nó chạy thục mạng. Thằng bé cuống quá, đôi dép loẹt quẹt khiến các đầu ngón chân thụt hết ra ngoài, quệt xuống mặt đường nhựa kêu oai oái nhưng không ai dám dừng lại. Vừa chạy được một đoạn thì gặp bố mẹ em và các cô chú về tới. Hai chị em ôm chầm lấy bố mẹ, khóc như chết đuối vớ được cọc.

Khi nghe tụi em kể lại, các phụ huynh liền kéo nhau sang phòng thằng Bơ và Súp để làm cho ra lẽ. Nhưng khi cửa mở ra, hai thằng nhõi và hai đứa nhỏ vẫn đang co ro, ôm chặt lấy nhau trên giường với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Nhìn bộ dạng tụi nó, rõ ràng là không hề bước chân ra khỏi phòng chứ đừng nói là chui vào bụi cây để dọa ngược lại tụi em.

Mặc cho bố mẹ tụi nó bán tín bán nghi, dọa nạt phải nói thật, tụi nó vẫn khóc mếu khẳng định: Lúc tụi nó mở cửa ra ban nãy, thứ tụi nó nhìn thấy chằm chằm trước mặt là một thằng bé mặt sáng xanh nhợt nhạt, đứng bất động, chứ tuyệt đối không phải mái tóc dài hất ngược của em.

Em nghe đến đó mà đầu óc tê dại, lạnh toát cả người. Hóa ra, ngay từ lần gõ cửa đầu tiên, một "thứ khác" đã đứng chen vào giữa trò đùa của tụi em rồi. Và lúc em quay lại gõ cửa lần cuối để thú nhận, tụi nó ở bên trong im phăng phắc là vì đang chết trân vì kinh hoàng, tưởng "thằng bé" ngoài bãi cỏ kia lại mò đến gõ cửa đòi vào, chứ chẳng có bí mật ủ mưu phản công nào hết...
(Tạm thế đã các bác ạ, viết lại đoạn này em vẫn còn đang nổi hết da gà đây. Giờ em phải chạy xuống nhà lấy đồ cái đã, tối rảnh em gõ nốt Phần sau về việc thằng Khôi bị nhập, triệu chứng mộng du rợn người và danh tính thật của thằng bé mặt sáng xanh kia nhé. Lạnh gáy lắm!)
Cập nhật: Phần 2/Phần kết em đã đăng ở cmt phía dưới rồi các bác nhé ạ!
 
Sửa lần cuối:
ĐÊM KINH HOÀNG TẠI RESORT B.A

Chào các bác trên VOZ. Nghĩ đi nghĩ lại mãi em mới dám gõ những dòng này để chia sẻ về một chuyện kinh hoàng em gặp phải 2 năm trước trong một chuyến xuyên Việt.

Mà nói trước là để tránh mấy vụ rắc rối không đáng có với cả giữ tính riêng tư, em xin phép được giấu tên thật của nhân vật, resort với cả địa danh nhé. Chuyện tâm linh mà, bác nào tin thì tin, không tin thì cứ coi như đọc truyện ngắn giải trí đêm muộn lúc đi vệ sinh thôi cũng được :).

Phần 1: Chuyến Đi Thanh Xuân Và Trò Đùa Tai Hại

Năm đó em 17 tuổi, vừa cày cuốc xong cái chứng chỉ IELTS được 8.0 tròn trĩnh. Bố mẹ mừng quá nên chiều con gái hết nấc, cho em theo gia đình dì Thủy và hai gia đình bạn của chú Trung (chồng dì) đi một chuyến xuyên Việt. Cái thời điểm đó, trào lưu tự lái xe đi dọc đất nước đang nở rộ.

Đoạn đoàn nhà em đi đông vui lắm, tính cả em là có một hội sáu đứa trẻ con. Em lớn tuổi nhất nên nghiễm nhiên làm "đại ca" đầu sỏ. Dưới em có thằng Khôi (em họ em), hai thằng Bơ và Súp (kém em 1 tuổi, con hai nhà bạn chú Trung), cuối cùng là hai đứa nhóc tì Bống và Dâu. Suốt 3 tuần rong ruổi, các xe cứ nối đuôi nhau mà chạy. Bọn trẻ con tụi em thì đổi xe liên tục cho hợp lứa tuổi để buôn chuyện, vui không tả xiết. Sáng tắm biển, trưa ăn buffet, tối về lại tụ tập bày đủ trò.

Tóm lại là suốt chiều đi không có gì để chê cả, cho đến khi các xe nối đuôi nhau rẽ vào điểm dừng chân cuối cùng – resort Bình An. Lúc chạy xe vào đây nhìn khung cảnh thơ mộng lắm, ai cũng nghĩ sẽ có vài ngày nghỉ dưỡng ra trò. Thế nhưng, không một ai trong đoàn ngờ được rằng, vị trí căn bungalow tụi em ở lại là nơi bắt đầu của một chuỗi những hiện tượng quái dị rợn người...

Cách bố trí phòng ốc ở resort

Khu resort này rất rộng, được thiết kế theo kiểu bungalow. Cứ hai phòng sát vách nhau sẽ tạo thành một căn biệt thự nhỏ độc lập, trước cửa là bãi cỏ xanh mướt và lối đi dẫn thẳng ra đường xe điện. Ngăn cách giữa các căn là hai hàng rào cây cảnh rậm rạp, rộng tầm 1m và cao ngang đầu người.

Đoàn nhà em tính cả thảy là có 5 phòng, được resort xếp cho 2 căn rưỡi liền kề nhau:

  • Căn cuối cùng dãy: Gồm phòng nhà em và phòng nhà thằng Khôi (hai chị em chung một căn biệt lập nhất).
  • Căn sát vách bên cạnh: Gồm phòng của thằng Bơ với thằng Súp ở chung, và phòng bên cạnh là của bố mẹ với em của một đứa.
  • Phòng còn lại: Bố mẹ và em đứa thứ hai thì phải ở ghép chung căn với một nhà đoàn khác ở phía trên một chút.
Chính vì cách chia phòng này mà phòng của hai thằng Bơ Súp và phòng của hai chị em em nằm ở hai căn bungalow khác nhau, ngăn cách bởi chính cái hàng rào cây rậm rạp rộng 1m kia.

Trò đùa lúc nửa đêm

Hôm đó là một buổi tối trời không có trăng, tối đen như mực. Sau khi ăn hải sản no nê, các ông bố bà mẹ rủ nhau ra bãi biển ngồi nướng mực, uống bia chill chill. Bọn em chơi loanh quanh một lúc thì chán, phần vì mấy thằng nhõi mới lớn thích điều hòa hơn gió biển tháng 6, phần vì muốn có không gian riêng nên xin phép người lớn về phòng trước.

Đến khoảng 11h đêm, em và thằng Khôi chào tụi nó để đi về phòng mình. Vừa bước ra khỏi cửa, thằng Khôi đã chùn bước, phàn nàn:

"Chán thế chị Vy! Bố mẹ đã về đâu mà mình đã phải về. Hay là mình bày trò gì trêu tụi nó đi!"

Cái máu tinh nghịch nổi lên, em hiểu ý ngay lập tức. Em bảo: "Để chị giả làm ma dọa chết tụi nó". Nói là làm, em hất ngược mái tóc dài, đen nhánh chưa một lần nhuộm của mình ra phía trước mặt, đầu hơi cúi thấp. Thằng Khôi cầm sẵn chiếc điện thoại bật sáng màn hình của em. Nó chạy lại gõ cửa phòng hai thằng kia, rồi nhanh như cắt lùi lại phía sau em, luồn chiếc điện thoại đang lờ nhờ sáng vào sau lớp tóc dày lòa xòa của em và đứng im thin thít.

Các bác cứ tưởng tượng, giữa đêm tối om, một bóng người mặc váy trắng, tóc rũ rượi rọi ánh sáng ngược lờ nhờ từ trong tóc ra, trông dị hợm và đáng sợ kinh khủng.

Cạch. Thằng Súp lững thững ra mở cửa. Vừa nhìn thấy cái bóng lù lù trước mặt, nó giật bắn mình, hét toáng lên một tiếng thất thanh rồi ba chân bốn cẳng chạy thụt mạng vào trong, đóng sầm cửa lại. Em với thằng Khôi khoái chí lắm, nép sát tai vào cửa nghe ngóng. Bên trong, tiếng thằng Súp lắp bắp kể, tiếng thằng Bơ thì nửa tin nửa ngờ.

Thấy con mồi đã cắn câu, hai chị em quyết định "tăng đô" dọa thêm lần nữa. Gõ cửa xong, đang dáo dác tìm chỗ trốn thì tai em chợt nghe thấy tiếng bước chân rón rén, tiếng dép loẹt quẹt rất khẽ phát ra từ phía phòng tụi nó. Đoán ngay là tụi nó đang mò ra kiểm tra, em kéo phắt thằng Khôi không đứng ở bãi cỏ trống trải trước nhà nữa, mà cúi rạp người, lủi nhanh vào nấp hẳn trong hàng rào cây rậm rạp rộng 1m ngăn cách giữa căn của em với căn của tụi nó.

Trong bụi cây tối om, em vạch nhẹ tán lá nhìn ra. Quả nhiên, thằng Súp đang hăm hở đi trước dẫn đường, mặt thì láo liên, còn thằng Bơ thì co rúm người, một tay túm chặt lấy gấu áo thằng Súp run rẩy theo sau.

Thằng Súp lầm bầm mắng thằng Bơ là thần hồn nát thần tính vì mở cửa ra không thấy ai. Ngay khi tụi nó định quay tót vào trong, em từ trong bụi cây ép giọng, cất một tiếng gọi kéo dài:

"Mẹ... ẹ... ơi..."

Tiếng gọi thều thào, khàn đặc, nghe vừa bất lực lại vừa ai oán cất lên giữa bóng tối.

Thằng Súp quay phắt đầu lại phía bụi rậm. Dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, nó nhìn thấy một cái đầu tóc rũ rượi đang ló ra. Thằng bé khóc thét lên, kéo phắt thằng Bơ chạy bán sống bán chết vào nhà, tiếng cửa gỗ va vào nhau rầm một tiếng khô khốc.

Bên trong phòng tụi nó bắt đầu nhốn nháo. Thằng Súp khóc thút thít, hai đứa nhỏ Bống và Dâu thì rối rít gặng hỏi: "Sao thế anh? Có thứ gì ngoài đấy? Kể cho bọn em nghe đi!".

Phần 2: Đêm Dài Kinh Hoàng

Thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, thằng Súp đã khóc rồi nên em sợ đùa quá hóa dại, quyết định bước tới gõ cửa để thú nhận. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi tiếng cộc cộc đầu tiên từ tay em vang lên, không gian bên trong căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Không một tiếng khóc, không một tiếng thì thầm. Sự im lặng đến gai người. Em nghĩ chắc tụi nó sợ quá nên đang ôm nhau nín thở trong góc phòng rồi.

Em và thằng Khôi đành lững thững đi về phòng mình. Lúc này, cảm giác phấn khích ban nãy bay sạch, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi, bồn chồn khó tả râm ran khắp lồng ngực. Thằng Khôi lải nhải cái gì đó bên cạnh nhưng tai em như ù đi, không nghe rõ.

Em bước nhanh tới cửa phòng, rút thẻ từ ra quẹt. Tít... Tít... Đèn đỏ.

Em quẹt lại lần nữa, vẫn không được. Nghĩ là mình cầm nhầm thẻ của đứa khác, em lục tung túi áo nhưng rõ ràng từ lúc bố đưa, em chưa từng bỏ ra ngoài. Thằng Khôi bắt đầu lo lắng, giục giã liên tục: "Được chưa chị Vy? Sao lâu thế?".

Lúc này em mới để ý, cái đèn hành lang trước cửa phòng em đã hỏng từ lúc nào. Không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến tột cùng. Bãi biển cách đó khá xa, tiếng sóng chỉ còn là những âm thanh rì rầm u uất. Gió biển rít qua rặng cây rậm rạp nghe hệt như tiếng thở hắt ra của ai đó ngay bên cạnh. Chút ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ phòng thằng Khôi hắt sang càng làm cho bóng tối xung quanh trở nên mờ ám và rợn người đến lạ kỳ. Thằng Khôi lúc này sợ thực sự, tay nó run bần bật, mồ hôi lạnh toát ra, nó bấu chặt lấy eo em đau điếng.

"Hức... hức... Mẹ ẹ ơi..."

Một tiếng khóc nghẹn ngào bỗng vang lên. Nó phát ra từ chính bụi cây rậm rạp mà chị em em vừa trốn lúc nãy.

Thằng Khôi hoảng hồn, càng ôm chặt lấy em hơn. Em cố căng mắt nhìn vào mảng đen thẫm trong bụi cây nhưng không thấy gì ngoài những tán lá xào xạc. Nghĩ bụng chắc thằng Súp với thằng Bơ hoàn hồn nên quay lại dọa ngược tụi em, em lấy hết can đảm quát lớn:

"Súp! Bơ! Chị biết rồi nhé! Ra đi, đừng có dọa bọn chị!"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây nghe như tiếng rít. Theo phản xạ tự nhiên của một đứa đang sợ hãi, em kéo phắt thằng Khôi nấp sau cái cột hiên trước cửa phòng, im lặng quan sát.

Tiếng khóc trong bụi cây lúc này bỗng thay đổi. Nó dồn dập hơn, rồi đột ngột dừng lại, rồi chuyển thành tiếng cười khúc khích, rờn rợn kéo dài. Giọng cười nghe vừa non nớt như trẻ con, lại vừa khàn đặc như người hụt hơi. Nói thật với các bác, lúc đó em chỉ mong đây là trò đùa của của bọn thằng Súp, thằng Bơ. Nhưng kể cả có là tụi nó đi nữa, thì trong cái bóng tối nhập nhẹm kia, nghe cái kiểu khóc cười biến dị như thế, một đứa đầu sỏ như em còn muốn rụng rời chân tay, chứ đừng nói đến thằng Khôi đang bấu chặt sau lưng.

Tiến không được, lùi không xong. Điện thoại của em đột ngột rung lên bần bật trong túi. Màn hình hiện lên chữ "Mẹ gọi". Em vội vàng gạt nút nghe, nhưng quái lạ, cái màn hình cảm ứng cứ lì ra, trơn tuột. Nó giống hệt như những cảm giác bất lực trong các cơn ác mộng bóng đè hồi nhỏ, em càng cố gạt, điện thoại càng không nhận.

Đột nhiên, tiếng cười trong bụi cây tắt ngấm. Một luồng gió lạnh buốt từ đâu lướt qua sau gáy em, lạnh đến thấu xương dù lúc đó là giữa mùa hè. Em rùng mình, tóc gáy dựng ngược. Sau vài lần cố gắng trong hoảng loạn, cuối cùng em cũng kết nối được cuộc gọi.

Giọng mẹ em vang lên từ đầu dây bên kia, có vẻ hơi bực dọc: "Vy đấy à? Mấy đứa làm gì mà mẹ gọi mãi không được thế?"

Nghe thấy giọng người lớn, thằng Khôi như vỡ òa, nó bật khóc nức nở, dồn dập hét vào điện thoại: "Bố mẹ ơi cứu con! Các bác ơi cứu con với! Có ma…!". Mẹ em ở đầu dây bên kia nghe thấy thế thì hoảng hốt, dồn dập bảo tụi em chạy ngay ra con đường xe điện phía trước, hướng về khu lễ tân, bố mẹ đang đi bộ về gần đến nơi rồi.

Em nắm chặt tay thằng Khôi, kéo nó chạy thục mạng. Thằng bé cuống quá, đôi dép loẹt quẹt khiến các đầu ngón chân thụt hết ra ngoài, quệt xuống mặt đường nhựa kêu oai oái nhưng không ai dám dừng lại. Vừa chạy được một đoạn thì gặp bố mẹ em và các cô chú về tới. Hai chị em ôm chầm lấy bố mẹ, khóc như chết đuối vớ được cọc.

Khi nghe tụi em kể lại, các phụ huynh liền kéo nhau sang phòng thằng Bơ và Súp để làm cho ra lẽ. Nhưng khi cửa mở ra, hai thằng nhõi và hai đứa nhỏ vẫn đang co ro, ôm chặt lấy nhau trên giường với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Nhìn bộ dạng tụi nó, rõ ràng là không hề bước chân ra khỏi phòng chứ đừng nói là chui vào bụi cây để dọa ngược lại tụi em.

Mặc cho bố mẹ tụi nó bán tín bán nghi, dọa nạt phải nói thật, tụi nó vẫn khóc mếu khẳng định: Lúc tụi nó mở cửa ra ban nãy, thứ tụi nó nhìn thấy chằm chằm trước mặt là một thằng bé mặt sáng xanh nhợt nhạt, đứng bất động, chứ tuyệt đối không phải mái tóc dài hất ngược của em.

Em nghe đến đó mà đầu óc tê dại, lạnh toát cả người. Hóa ra, ngay từ lần gõ cửa đầu tiên, một "thứ khác" đã đứng chen vào giữa trò đùa của tụi em rồi. Và lúc em quay lại gõ cửa lần cuối để thú nhận, tụi nó ở bên trong im phăng phắc là vì đang chết trân vì kinh hoàng, tưởng "thằng bé" ngoài bãi cỏ kia lại mò đến gõ cửa đòi vào, chứ chẳng có bí mật ủ mưu phản công nào hết...
(Tạm thế đã các bác ạ, viết lại đoạn này em vẫn còn đang nổi hết da gà đây. Giờ em phải chạy xuống nhà lấy đồ cái đã, tối rảnh em gõ nốt Phần sau về việc thằng Khôi bị nhập, triệu chứng mộng du rợn người và danh tính thật của thằng bé mặt sáng xanh kia nhé. Lạnh gáy lắm!)
Germany
 
Xuống lấy cốc trả sữa lên loanh quanh mà tí quên các bác ạ. May quá dì Thủy gọi điện cho mẹ em, em mới nhớ.

Em lên nốt Phần 2 (Phần kết) luôn đây ạ. Thấy các bảo không có ảnh, chó tin. Nhưng mà ảnh resort với ảnh cá nhân em xin phép giấu để giữ riêng tư nhé, các bác tập trung chuyên môn đọc nốt khúc này xem có bớt mê tín được không nha!

Phần 3: Bí Ẩn Dưới Rặng Cây Và Danh Tính Đứa Trẻ Trong Bóng Tối

Sáng hôm sau, may mắn là thằng Khôi đã cắt cơn sốt. Cả đoàn không ai còn tâm trạng nào để ra biển sớm nữa. Các bố mẹ gọi xe điện chở thẳng cả lũ ra nhà ăn để ăn sáng rồi chuẩn bị thu dọn hành lý. Không một ai muốn nhắc lại câu chuyện kỳ quái đêm hôm trước.

Lúc ra quầy lễ tân làm thủ tục check-out, mẹ em có tế nhị hỏi cô nhân viên xem căn bungalow cuối dãy đó trước đây có chuyện gì bất thường không. Cô lễ tân còn trẻ, nghe vậy thì mỉm cười trấn an mẹ em rằng cô đã làm ở đây được hơn một năm, resort an ninh rất tốt, khách đến và đi đều phản hồi rất hài lòng, chưa từng có chuyện gì lạ xảy ra.

Chiều hôm đó, chúng tôi tất tả thu dọn đồ đạc. Sau gần một tháng trời rong ruổi mệt mỏi, cộng thêm sự cố đêm hôm trước, bố em và các chú quyết định gửi toàn bộ xe ô tô lại thành phố để người ta vận chuyển bằng xe lồng ra Hà Nội, còn cả đoàn đặt vé máy bay bay thẳng về cho nhanh. Ai nấy đều mệt mỏi, trải nghiệm xuyên Việt thế là quá đủ rồi.

Quay trở lại với cuộc sống bộn bề nơi thủ đô. Người lớn thì ngập đầu trong đống công việc tồn đọng sau chuyến đi dài, trẻ con tụi em thì bắt đầu vào guồng quay học hành chuẩn bị cho năm học mới. Câu chuyện ở khu resort Bình An dần trôi vào quên lãng.

Chỉ có một điều lạ là dì Thủy thi thoảng vẫn than thở với mẹ em rằng thằng Khôi dạo này hay mơ ác mộng. Tệ hơn, nó bắt đầu xuất hiện triệu chứng mộng du. Có hôm nửa đêm, dì Thủy giật mình tỉnh dậy thì thấy thằng Khôi đang đứng chết trân trước cửa ra vào, gương mặt đờ đẫn không chút thần sắc. Hai tay nó cứ cào cào vào cánh cửa gỗ như muốn thoát ra ngoài, miệng thì liên tục cười khúc khích – đúng điệu cười khàn đặc, hụt hơi mà em đã nghe thấy phát ra từ bụi cây đêm hôm ấy.

Dì Thủy hốt hoảng giữ lại hỏi đi đâu, thì nó nhìn thẳng vào khoảng không ngoài cửa, nói giọng đều đều: "Con ra bụi cây trả điện thoại cho anh ấy. Anh ấy cứ đứng gõ cửa khóc đòi điện thoại mẹ ạ..." Dì Thủy lạnh toát người, gặng hỏi thằng bé nào thì nó cứ đứng đờ đẫn, hai tay bắt đầu co quắp lại trước ngực rồi ngã khuỵu xuống. Dì lo sốt vó, nhưng chú Trung thì gạt đi, an ủi bảo trẻ con nó sợ cái gì thì cái đó ghim vào đầu rất lâu, sinh ra tâm lý bất ổn, chờ một thời gian nữa lớn lên là tự hết.

Cho đến một buổi chiều cuối tuần, cô Hoa – người bạn thân lâu năm của mẹ em – đến nhà chơi. Mẹ em hào hứng mở điện thoại khoe album ảnh hành trình xuyên Việt của cả nhà. Khi lướt đến những tấm ảnh chụp tại resort Bình An, em đứng cạnh thấy sắc mặt cô Hoa bỗng chốc thay đổi, biến sắc từ kinh ngạc sang buồn rười rượi.

Cô Hoa thở dài một tiếng, đặt ly nước xuống bàn rồi chậm rãi kể. Hóa ra, ngay sau đợt dịch Covid, cô cũng cùng hai gia đình nữa đi du lịch và nghỉ đúng tại khu resort này. Chuyến đi vốn dĩ rất vui vẻ cho đến một buổi chiều nọ.

Khi cả đoàn đang tắm biển, một cậu bé tên Tít (khoảng 14-15 tuổi, con một người bạn trong đoàn của cô Hoa) kêu mệt và đau đầu. Vì thằng bé vốn tự lập và cũng đã lớn, nên nó xin bố mẹ cầm thẻ phòng về trước để nghỉ ngơi. Tắm biển xong, mấy đứa nhỏ hơn trong đoàn cứ khóc mếu đòi ra khu Kids Club chơi tiếp nên các phụ huynh lại dắt chúng đi, nghĩ bụng cứ để thằng Tít ngủ thêm một giấc, tí nữa cả nhà về đón đi ăn tối là vừa.

Nhưng đến khi mọi người đi chơi về, đi qua lối rặng cây rậm rạp để vào căn bungalow cuối dãy... thì đập vào mắt họ là cảnh tượng kinh hoàng. Thằng Tít đã nằm gục bên rặng cây từ bao giờ.

Cô Hoa nghẹn ngào kể lại: "Lúc người ta tìm thấy thằng Tít, điện thoại của nó vẫn đang bật sáng màn hình nằm ngay dưới đất, ánh sáng lờ nhờ hắt ngược lên khuôn mặt đã lạnh ngắt, tóc rũ rượi vì ngã sấp vào bụi cây. Bác sĩ kết luận nó bị đột quỵ do cảm lạnh đột ngột khi từ vùng biển nắng nóng bước vào phòng điều hòa mở nhiệt độ quá thấp.

Kiểm tra máy thì thấy trước khi mất, nó có bấm gọi cho bố mẹ nó liên tục vài lần, nhưng ngặt nỗi lúc đó mọi người đang tắm tráng với trông mấy đứa nhỏ ở khu Kid Clubs ồn ào quá, tiếng nhạc tiếng loa mọc lên xập xình thì các bác biết rồi đấy, có mấy khi để ý điện thoại đâu... Thành ra không ai nhấc máy cả. Nó đành phải bất lực ôm ngực, cố chạy ra ngoài gõ cửa phòng xung quanh để gọi người cứu, nhưng không chịu nổi nữa nên ngã gục ngay tại rặng cây..."

Nghe đến đây, mẹ em và em mặt cắt không còn một giọt máu, đầu óc em tê dại hoàn toàn. Em bủn rủn cả tay chân khi xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc và nhận ra một sự thật tàn khốc: Trò đùa giả ma của em đêm hôm đó – hất tóc ra trước, bật màn hình điện thoại rọi từ sau gáy ra – vô tình đã mô phỏng lại chính xác 100% dáng vẻ lúc lâm chung đầy tuyệt vọng của thằng Tít.

Hóa ra cái luồng gió lạnh buốt lướt qua sau gáy em, cái màn hình điện thoại cứ lì ra trơn tuột không cho em gạt nút nghe lúc mẹ gọi... tất cả là vì hương hồn thằng bé đang đứng ngay đó. Nó phẫn nộ, nó u uất vì trò đùa dại dột của tụi em đã khơi lại đúng cái khoảnh khắc chết chóc, bất lực nhất trong cuộc đời của nó...”

Sự việc năm đó bị phía resort bịt kín thông tin để tránh ảnh hưởng đến việc kinh doanh, nên nhân viên mới sau này hoàn toàn không hề hay biết.

Lời Kết

Ngay sáng ngày hôm sau, dì Thủy và chú Trung sau khi nghe mẹ em kể lại thì lập tức xin cô Hoa địa chỉ nhà của gia đình thằng Tít. Dì chuẩn bị một mâm lễ đầy đặn, đích thân dẫn thằng Khôi đến tận nhà thắp cho thằng bé nén nhang, xin nó tha thứ vì sự dại dột của đám trẻ con.

Lúc đứng trước ban thờ, không khí trong căn nhà vắng lặng bỗng chùng xuống, nghi ngút mùi khói hương tê tái. Thằng Khôi cầm nén nhang, mắt nó cứ nhìn trân trân vào khoảng trống bên cạnh ban thờ chứ tuyệt đối không dám nhìn thẳng vào di ảnh. Đột nhiên, cây nhang trên tay nó run lên bần bật rồi rơi tọt xuống đất. Nó quay phắt sang, mặt tái mét, lí nhí thì thầm vào tai dì Thủy:

"Mẹ ơi... anh ấy đang đứng ngay cạnh mẹ kìa... Anh ấy bảo tha lỗi cho con, nhưng từ sau đừng có mang chuyện gọi mẹ ra làm trò đùa nữa..."

Cả nhà em lặng đi, gai ốc nổi khắp cả người, chỉ biết cắm đầu vái lạy liên tục.

Kỳ lạ thay, kể từ sau ngày hôm đó, thằng Khôi hoàn toàn dứt hẳn những trận sốt vặt, không còn mơ thấy ác mộng và triệu chứng mộng du ban đêm cũng biến mất như chưa từng tồn tại.

Chuyện cũng đã qua 2 năm, giờ em cũng đã là sinh viên đại học. Thế nhưng mỗi lần đi du lịch, nhìn thấy những rặng rào cây rậm rạp ở các khu resort vào ban đêm, em tuyệt đối không bao giờ dám bén mảng lại gần, cũng không bao giờ dám đem chuyện "ma quỷ" ra làm trò đùa nữa. Vì em hiểu rằng, có những thứ khuất mặt khuất mày, tốt nhất là nên giữ một lòng kính sợ, các bác ạ...
 
Mẹ ơi, thằng con trai của mẹ là thằng phản bội.
Ra đường con lừa thầy, con phản bạn
 
Mà nói mới nhớ, bên 4rum truyện voz có cái thằng cha kia són bài từ năm t đang ôn thi đại học. Giờ t sắp qua năm 2 đh rồi vẫn chưa ra bài
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
magret,
Người trả lời cuối
tieulong_001v2,
Trả lời
54
Lượt xem
12.648
Quay lại
Lên đầu trang