me pháp mau câm
Về đại học, sau phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục của cụ Phan Bội Châu rồi phong trào Duy Tân thì bọn pháp lợn mới chẳng đặng đừng mở đc dăm cái trường, đh Y Hà Nội mãi 1902 mới thèm mở, mỹ thuật đông dương 1928 mới thèm mở, tuyển sinh ít đúng kiểu cho có. Mà 1940 đã phải cút cho Nhật vào.
Pháp áp đặt nền giáo dục ở Việt Nam gần 100 năm, nhưng giáo dục đại học ra đời khá muộn, vào nửa đầu thế kỷ 20.
vnexpress.net
Viện Pasteur thời đó chỉ để phục vụ đám đầu sỏ pháp đóng ở Sài Gòn chứ béo bở đéo gì, còn dân đen thì vẫn chỉ thuốc Nam thuốc Bắc.
Chữ quốc ngữ do Alexander de Rhodes người Bồ biên soạn, còn thời pháp thuộc thì tỷ lệ mù chữ ở Việt đến 90-95%, mà đám biết chữ cũng có thành phần biết chữ nôm chữ tàu trong đó chứ chẳng phải chữ quốc ngữ không.
Tháng 9/1945, trong buổi sáng thu lịch sử ở Quảng trường Ba Đình, khi Hồ Chủ tịch dõng dạc đọc Tuyên ngôn Độc lập, hàng vạn con người đứng lặng, rưng rưng. Bản Tuyên ngôn ấy không chỉ khai sinh một quốc gia mới mà còn mở ra một lời thề phải diệt bằng được ba thứ giặc: đói, dốt, ngoại xâm.
tienphong.vn
Tự do báo chí? DKM dân mù chữ 95% thì báo là cho đứa nào đọc?
Còn cái từ "Hòn Ngọc Viễn Đông" thời pháp thì đến dân Cali cũng ỉa vào mà thèm. Sài Gòn thời pháp toàn nhà của đám thực dân, độ lớn chỉ khoảng 3km, đến chính các sử gia phương Tây còn phải phỉ nhổ:
"Nó hoàn toàn không phải là "hòn ngọc" với thợ thuyền người Việt ở xưởng đóng tàu Ba Son, cu li bốc vác ở cảng Sài Gòn, phu xe kéo và đông đảo người dân bản xứ mang trên mình bản án kiếp nô lệ, kẻ mất nước. Để phục vụ cho hòn ngọc ấy, cả một xã hội Sài Gòn trở thành thuộc địa, phải cung phụng cho Pháp mà nhiều địa danh còn được giữ đến tận bây giờ: Xóm Củi, Xóm Than, Xóm Dầu, Xóm Bàu Sen (gần đồn Cây Mai), Xóm Giá (làm giá đậu xanh gần cầu Cây Gõ), xóm Lò Bún (gần giếng Hộ Tùng), Xóm Ụ Ghe, Xóm Rẫy Cái, Xóm Cây Cui..
"
"Sài Gòn không phải chỉ có sự lãng mạn như cái tên "Hòn ngọc Viễn Đông" mà người Pháp đặt cho nó; đại đa số người Việt Nam và người Hoa sống tại đây phải lao động cực nhọc vượt xa đồng lương rẻ mạt họ được nhận để tạo nên sự lãng mạn của thành phố. Sự phô trương chỉ tập trung vào đời sống của giới thượng lưu: Thực dân Pháp, người ngoại quốc, giới quý tộc Việt Nam. Không có số liệu cụ thể, nhưng không có nhiều hơn 250 ngàn cư dân sống tại đây vào thập niên 1930"
vi.wikipedia.org
Bọn pháp lợn đéo mang đc cc gì đến cho đất Việt này cả