
Bác chia sẻ hành trình 10 năm qua đi. Cho anh em có thêm động lựcVâng, ở VN 32t đã rất nbieefu ng có nhà có xe.
Vn hóa thiên đình luôn rồi chứ tầm này dăm ba cái g7 lom dom sao so đc
32t mềnh vẫn trên răng duố cactus luoeng đưa 1 nửa cho bố mẹ, sống chung nhà, còn 1 nửa đi ăn tiêu sạch ko dư ra xu nào.
10 năm sau giờ 42t, mềnh 1 vơh 2 con đang định cư nc ngoài, và đang tính mua nhà bên này
Quan điểm mềnh là, nếu thớt muốn báo hiếu và mang lại niềm vui cho mẹ, đuèng chờ đến khi có nhà có xe, hoặc đừng đaejt mục tiêu nhà xe. Cứ đặt mục tiêu mỗi ngày làm mẹ vui, đỡ đần mẹ việc nhỏ, biếu mẹ ít quà ý nghĩa là đc.
Cứ chăm chắm vào tài ssrn vật chất , mục fieeu nhà xe đồ nó thực dụng, ko phảo ko đc nhueng đại đa số ztH khi phấn đấu cho mục tiê tiền tài cái cần hy sinh lại chúnh là th gian và tình cảm dành cho ng thân.![]()
đúng thật, không có gia đình hậu thuẫn, làm ăn chân chính không phạm pháp thì trước 30 mà nhà xe khó lắm.không có bố mẹ nâng đỡ, không giàu sẵn, không lừa đảo, trốn thuế,... thì 30 tuổi có nhà có xe hiếm lắm bạn, có gì đâu mà lăn tăn
mình chia sẻ nhiều lần rùi á thímBác chia sẻ hành trình 10 năm qua đi. Cho anh em có thêm động lực
vozforum.org

Anh em voz còn nhiều người khổ hơn fen. Đứng dậy mà đi tiếp thôi.Từ ngày gia đình có biến cố, rồi mẹ thì ốm đau, mọi thứ dường như thay đổi. Trước đây cứ nghĩ mẹ vẫn khỏe, vẫn như bao năm qua. Nhưng những lần mở camera lên nhìn mới thấy mẹ tất bật từng chút một. Mới thấy những bước chân chậm hơn, lưng đã còng hơn, mái tóc bạc nhiều hơn và những vất vả mà trước giờ mình vô tâm không nhận ra.
Năm nay có lẽ là năm mình cày nhiều nhất từ trước đến giờ. Chưa bao giờ làm việc nhiều như vậy, chưa bao giờ lo nghĩ nhiều như vậy. Thế nhưng nhìn lại, tiền kiếm được cũng theo đủ thứ chi tiêu, đủ thứ việc phát sinh. Bao nhiêu dự định còn dang dở, bao nhiêu mục tiêu vẫn chưa thể thực hiện, nhìn lại mới thấy mình đã 32 tuổi rồi.
32 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã có nhà, có xe, có những thành quả nhất định để báo hiếu cha mẹ. Còn mình vẫn chưa làm được gì. Tình duyên thì lận đận. Đã từng nghĩ sẽ có người cùng mình đi hết chặng đường này, vậy mà cuối cùng người thì lấy chồng, người thì rời xa vì những lý do chẳng thể níu kéo, cũng có người là do chính mình đánh mất.
Công việc vẫn vậy, cuộc sống vẫn vậy. Có những quyết định ngày đó mình tin là đúng, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy bản thân còn quá non nớt, còn nhiều điều chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết. Có những chuyện đến giờ vẫn còn tiếc nuối, có những lựa chọn nếu được quay lại có lẽ mình sẽ làm khác đi. Nhưng cuộc sống làm gì có hai chữ "giá như"? Giờ có muốn quay lại cũng không còn cơ hội nữa rồi.

mẹ toy chỉ cần toy còn sống và ko báo nợ là đc. toy nghĩ người mẹ nào cũng thếTừ ngày gia đình có biến cố, rồi mẹ thì ốm đau, mọi thứ dường như thay đổi. Trước đây cứ nghĩ mẹ vẫn khỏe, vẫn như bao năm qua. Nhưng những lần mở camera lên nhìn mới thấy mẹ tất bật từng chút một. Mới thấy những bước chân chậm hơn, lưng đã còng hơn, mái tóc bạc nhiều hơn và những vất vả mà trước giờ mình vô tâm không nhận ra.
Năm nay có lẽ là năm mình cày nhiều nhất từ trước đến giờ. Chưa bao giờ làm việc nhiều như vậy, chưa bao giờ lo nghĩ nhiều như vậy. Thế nhưng nhìn lại, tiền kiếm được cũng theo đủ thứ chi tiêu, đủ thứ việc phát sinh. Bao nhiêu dự định còn dang dở, bao nhiêu mục tiêu vẫn chưa thể thực hiện, nhìn lại mới thấy mình đã 32 tuổi rồi.
32 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã có nhà, có xe, có những thành quả nhất định để báo hiếu cha mẹ. Còn mình vẫn chưa làm được gì. Tình duyên thì lận đận. Đã từng nghĩ sẽ có người cùng mình đi hết chặng đường này, vậy mà cuối cùng người thì lấy chồng, người thì rời xa vì những lý do chẳng thể níu kéo, cũng có người là do chính mình đánh mất.
Công việc vẫn vậy, cuộc sống vẫn vậy. Có những quyết định ngày đó mình tin là đúng, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy bản thân còn quá non nớt, còn nhiều điều chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết. Có những chuyện đến giờ vẫn còn tiếc nuối, có những lựa chọn nếu được quay lại có lẽ mình sẽ làm khác đi. Nhưng cuộc sống làm gì có hai chữ "giá như"? Giờ có muốn quay lại cũng không còn cơ hội nữa rồi.
khúc đầu tôi đọc khá đồng cảm với thớt, nhưng sao mà tui ghét cái khúc 32 tuổi người ta có nhà có xe thế ko biết, tui hỏi lại, cái số 32 tuổi có nhà có cả xe nó chiếm 1% dân số không, phấn đấu là đúng, nhưng phải nhìn thực tế, ai ai cũng đang bình thường thôi, tiền ko dễ kiếm vậy đâu, đang có việc và ko bênh tật là hơn rất nhiều người rồi.Từ ngày gia đình có biến cố, rồi mẹ thì ốm đau, mọi thứ dường như thay đổi. Trước đây cứ nghĩ mẹ vẫn khỏe, vẫn như bao năm qua. Nhưng những lần mở camera lên nhìn mới thấy mẹ tất bật từng chút một. Mới thấy những bước chân chậm hơn, lưng đã còng hơn, mái tóc bạc nhiều hơn và những vất vả mà trước giờ mình vô tâm không nhận ra.
Năm nay có lẽ là năm mình cày nhiều nhất từ trước đến giờ. Chưa bao giờ làm việc nhiều như vậy, chưa bao giờ lo nghĩ nhiều như vậy. Thế nhưng nhìn lại, tiền kiếm được cũng theo đủ thứ chi tiêu, đủ thứ việc phát sinh. Bao nhiêu dự định còn dang dở, bao nhiêu mục tiêu vẫn chưa thể thực hiện, nhìn lại mới thấy mình đã 32 tuổi rồi.
32 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã có nhà, có xe, có những thành quả nhất định để báo hiếu cha mẹ. Còn mình vẫn chưa làm được gì. Tình duyên thì lận đận. Đã từng nghĩ sẽ có người cùng mình đi hết chặng đường này, vậy mà cuối cùng người thì lấy chồng, người thì rời xa vì những lý do chẳng thể níu kéo, cũng có người là do chính mình đánh mất.
Công việc vẫn vậy, cuộc sống vẫn vậy. Có những quyết định ngày đó mình tin là đúng, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy bản thân còn quá non nớt, còn nhiều điều chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết. Có những chuyện đến giờ vẫn còn tiếc nuối, có những lựa chọn nếu được quay lại có lẽ mình sẽ làm khác đi. Nhưng cuộc sống làm gì có hai chữ "giá như"? Giờ có muốn quay lại cũng không còn cơ hội nữa rồi.