Sáng nay được thằng em rủ đi ăn sáng, mấy anh em ngồi trong quán. Em ngồi sát hẳn vào bàn, bụng gần như chạm mép bàn luôn. Lối đi thì vẫn rộng, người ta ra vào bình thường, chẳng thấy ai va chạm gì.
Ấy thế mà tự nhiên có một lão bàn bên bảo:
"Ngồi gọn vào cho người khác đi."
Nghe xong em cũng kéo ghế vào thêm tí nữa cho lão nhìn. Bụng chạm bàn mẹ nó rồi, giờ còn muốn gọn kiểu gì? Hay bắt em ngồi lên bàn?
Đúng lúc có lão đi ra, cũng đéo hiểu có vướng thật hay thấy có người mở màn nên được nước hùa theo:
"Đ m, ngồi thì ngồi gọn vào."**
Trong khi thực tế lối đi vẫn thông, người trước người sau vẫn đi bình thường. Nếu đéo đi được thì chắc mấy người đi trước cũng phải đứng hết ở đó chứ?
Thằng em em nghe ngứa tai mới bảo:
"Mày có mắt không? Ông ấy ngồi sát vào bàn rồi, ngồi vào đéo đâu nữa?"
Thế là y như rằng, bên kia bật chế độ mất kiểm soát. Chửi "đ* m*", "đ* cha" các kiểu rồi hùng hổ đứng dậy đòi lao vào combat.
May đúng lúc ông chủ quán chạy ra can, chứ không thì sáng nay chắc không phải đi ăn sáng mà là lên phường làm việc.
Đến giờ em vẫn đéo hiểu lão nghĩ cái gì. Nếu thật sự em ngồi vướng thì nói một câu tử tế kiểu "Anh ơi nhích giúp em chút" thì ai chả sẵn sàng nhường. Đằng này mở mồm là cái giọng bơm đểu, nghe phát là biết không phải góp ý mà là cố tình kiếm chuyện. Người bình thường sáng ra đi ăn chỉ mong ăn xong còn đi làm, đi có việc. Còn mấy anh chắc ngoài đời áp lực lắm hay sao ấy, nhìn cái gì cũng thấy khó chịu.
Ấy thế mà tự nhiên có một lão bàn bên bảo:
"Ngồi gọn vào cho người khác đi."
Nghe xong em cũng kéo ghế vào thêm tí nữa cho lão nhìn. Bụng chạm bàn mẹ nó rồi, giờ còn muốn gọn kiểu gì? Hay bắt em ngồi lên bàn?
Đúng lúc có lão đi ra, cũng đéo hiểu có vướng thật hay thấy có người mở màn nên được nước hùa theo:
"Đ m, ngồi thì ngồi gọn vào."**
Trong khi thực tế lối đi vẫn thông, người trước người sau vẫn đi bình thường. Nếu đéo đi được thì chắc mấy người đi trước cũng phải đứng hết ở đó chứ?
Thằng em em nghe ngứa tai mới bảo:
"Mày có mắt không? Ông ấy ngồi sát vào bàn rồi, ngồi vào đéo đâu nữa?"
Thế là y như rằng, bên kia bật chế độ mất kiểm soát. Chửi "đ* m*", "đ* cha" các kiểu rồi hùng hổ đứng dậy đòi lao vào combat.
May đúng lúc ông chủ quán chạy ra can, chứ không thì sáng nay chắc không phải đi ăn sáng mà là lên phường làm việc.
Đến giờ em vẫn đéo hiểu lão nghĩ cái gì. Nếu thật sự em ngồi vướng thì nói một câu tử tế kiểu "Anh ơi nhích giúp em chút" thì ai chả sẵn sàng nhường. Đằng này mở mồm là cái giọng bơm đểu, nghe phát là biết không phải góp ý mà là cố tình kiếm chuyện. Người bình thường sáng ra đi ăn chỉ mong ăn xong còn đi làm, đi có việc. Còn mấy anh chắc ngoài đời áp lực lắm hay sao ấy, nhìn cái gì cũng thấy khó chịu.

))


)
