Thủ khoa A01 toàn quốc: Mỗi tối chỉ học đến 21h, vẫn đạt 29,75 điểm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Paranexus 3
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thủ khoa đầu vào hầu như ko phải thủ khoa đầu ra. Hành trình còn dài lắm, cứ cho các cháu xạo lol đi :doubt:
Cơ mà chưa biết tương lai thế nào, giờ thắng rồi thì phải ăn mừng, phải chém dó, flex cho nó sướng. Bõ bao công ôn luyện :big_smile:

Tương lai chưa biết tôi thắng hay ông thắng, nhưng hiện tại tôi thắng.

:big_smile:
 
Ủ đứng nghe là sao :D, tôi chơi chực tiếp với 2 thằng giờ thành kiều Mỹ có olympic quốc gia và giờ đang tầm xuất sắc đây :D
Tư chất của bọn nó khác hẳn, ngày xưa tôi cố chọi, cày 12-13 tiếng một ngày mà không thể nào bằng được bọn nó

Mà cái câu chuyện tài là khiêm tốn đéo có đâu :D. Xưa nó với tôi đi xem chộm điểm tốt nghiệp của mấy đứa cùng lớp, rồi phân biệt giai cấp đó :D. Chỉ là tài nên biết là không thể hiện ra bên ngoài để có kẻ thù thôi, còn trong thâm tâm, hoặc chơi thân rồi thì lộ ra hết :D
Tuỳ tính người thôi phen. Cả gia đình tôi gắn bó và trưởng thành trong môi trường đó. Nên trong văn hoá gia đình tôi cũng không đề cao việc tranh đua giải ở VN mà trực tiếp ra nước ngoài luôn. Ra biển lớn mà đua may ra mới được gặp nhiều người xuất sắc chứ mấy thanh niên mà xưng vương xưng tướng ở lớp học xong ra nước ngoài lại cụp hết pha thì bọn tôi coi là trẻ trâu thôi. Không có gì đặc biệt. Những bạn học thực sự xuất sắc thời xưa của chúng tôi thì tầm nhìn đều rất xa. Không ai thấy thoả mãn hay hãnh diện gì mấy kỳ thi cấp học sinh. Khát khao là được vươn xa làm những điều to lớn. Những bạn mà vẫn còn kiêu ngạo thì tôi đánh giá là tư chất chưa xuất sắc và nền tảng gia đình thấp. Dễ thoả mãn.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tuỳ tính người thôi phen. Cả gia đình tôi gắn bó và trưởng thành trong môi trường đó. Nên trong văn hoá gia đình tôi cũng không đề cao việc tranh đua giải ở VN mà trực tiếp ra nước ngoài luôn. Ra biển lớn mà đua may ra mới được gặp nhiều người xuất sắc chứ mấy thanh niên mà xưng vương xưng tướng ở lớp học xong ra nước ngoài lại cụp hết pha thì bọn tôi coi là trẻ trâu thôi. Không có gì đặc biệt. Những bạn học thực sự xuất sắc thời xưa của chúng tôi thì tầm nhìn đều rất xa. Không ai thấy thoả mãn hay hãnh diện gì mấy kỳ thi cấp học sinh. Khát khao là được vươn xa làm những điều to lớn. Những bạn mà vẫn còn kiêu ngạo thì tôi đánh giá là tư chất chưa xuất sắc và nền tảng gia đình thấp. Dễ thoả mãn.

via theNEXTvoz for iPhone
Tuỳ tính là đúng. Vậy nên tôi rất khó chịu với mấy ông bảo giỏi thì khiêm tốn, giỏi nó éo liên quan gì tới tính cách con người cả.

Con đoạn sau thì đúng, thường bọn nào đời không đi đến đâu mới phải ăn mày quá khứ hồi đi học :D. Kiểu ông lên cấp 3 bảo là tôi tiểu học giỏi lắm :D, người ta đã đến bước tiếp theo của cuộc đời rồi mà vẫn còn nói về mấy cái thành tựu, hồi đi học. Nói về kiểu hoài niệm quá khứ thì không sao, nhưng nói kiểu thua lý nên quay ra hỏi cấp 3 mày học đâu, đại học mày học gì :D, thì nó hèn vãi
 
Tuỳ tính là đúng. Vậy nên tôi rất khó chịu với mấy ông bảo giỏi thì khiêm tốn, giỏi nó éo liên quan gì tới tính cách con người cả.

Con đoạn sau thì đúng, thường bọn nào đời không đi đến đâu mới phải ăn mày quá khứ hồi đi học :D. Kiểu ông lên cấp 3 bảo là tôi tiểu học giỏi lắm :D, người ta đã đến bước tiếp theo của cuộc đời rồi mà vẫn còn nói về mấy cái thành tựu, hồi đi học. Nói về kiểu hoài niệm quá khứ thì không sao, nhưng nói kiểu thua lý nên quay ra hỏi cấp 3 mày học đâu, đại học mày học gì :D, thì nó hèn vãi
Không khiêm tốn thì không đi xa được đâu. Người xuất sắc thực sự không thể chịu đựng được việc mình là người thông minh nhất, vì như thế sẽ cản trở việc phát triển. Họ luôn khao khát đến nơi có nhiều người giỏi hơn mình, đến một môi trường có độ cạnh tranh cao hơn. Vì vậy đứng nhất trường là một điều đáng buồn hơn là đáng tự hào. Chứ tỏ mình đang học cái trường quá ngu so với sức của mình, lãng phí tiềm năng.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Không khiêm tốn thì không đi xa được đâu. Người xuất sắc thực sự không thể chịu đựng được việc mình là người thông minh nhất, vì như thế sẽ cản trở việc phát triển. Họ luôn khao khát đến nơi có nhiều người giỏi hơn mình, đến một môi trường có độ cạnh tranh cao hơn. Vì vậy đứng nhất trường là một điều đáng buồn hơn là đáng tự hào. Chứ tỏ mình đang học cái trường quá ngu so với sức của mình, lãng phí tiềm năng.

via theNEXTvoz for iPhone
Ngược nhé, vì lòng tự kiêu nên không thể chấp nhận có đứa nào khác hơn mình, nên buộc phải cày ác cho đến khi thành giỏi nhất. Khi giỏi nhất rồi thì thấy mình không việc gì phải phí thời gian với bọn học kém. Rồi tìm bọn nào giỏi hơn để ganh đua, ít nhất cuộc sống và sự nghiệp của tôi đang như vậy. Làm trùm chán rồi bỏ tìm chỗ nào khác quay vào làm trùm tiếp

Giống kiểu chơi game đó, chơi game đến endgame rồi chán lắm, làm cái gì cũng dễ nó không có sự thoả mãn thì đổi game thôi


Tôi đã bảo rồi khiêm tốn nó không liên quan đến trí tuệ gì cả, nó chỉ là một cái chuẩn được đặt ra để đảm bảo hoà khí trong xã hội. Tránh gây nổi bật quá mức từ đó tạo ganh ghét đố kỵ, gây bất ổn xã hội.

Ông nào khôn thì sẽ bao giờ bên ngoài đường cũng thể hiện khiêm tốn. Tôi bên ngoài đường cũng vậy, nhưng trong hội bạn riêng, nhóm nhỏ hoặc chỗ nào ẩn danh thì mới thể hiện bản chất
 
Không khiêm tốn thì không đi xa được đâu. Người xuất sắc thực sự không thể chịu đựng được việc mình là người thông minh nhất, vì như thế sẽ cản trở việc phát triển. Họ luôn khao khát đến nơi có nhiều người giỏi hơn mình, đến một môi trường có độ cạnh tranh cao hơn. Vì vậy đứng nhất trường là một điều đáng buồn hơn là đáng tự hào. Chứ tỏ mình đang học cái trường quá ngu so với sức của mình, lãng phí tiềm năng.

via theNEXTvoz for iPhone
:big_smile: tôi đong tinh, đã từng thi đội tuyển và được giải nhất, nhưng vô tình nó tạo nên sự tự mãn, rồi khi vào các môi trường hard core mới thấy mình chẳng là gì, giờ ra ngoài làm việc thích kiểu phá vỡ giới hạn của mình hơn là trở thành người giỏi nhất
 
Ngược nhé, vì lòng tự kiêu nên không thể chấp nhận có đứa nào khác hơn mình, nên buộc phải cày ác cho đến khi thành giỏi nhất. Khi giỏi nhất rồi thì thấy mình không việc gì phải phí thời gian với bọn học kém. Rồi tìm bọn nào giỏi hơn để ganh đua, ít nhất cuộc sống và sự nghiệp của tôi đang như vậy. Làm trùm chán rồi bỏ tìm chỗ nào khác quay vào làm trùm tiếp

Giống kiểu chơi game đó, chơi game đến endgame rồi chán lắm, làm cái gì cũng dễ nó không có sự thoả mãn thì đổi game thôi


Tôi đã bảo rồi khiêm tốn nó không liên quan đến trí tuệ gì cả, nó chỉ là một cái chuẩn được đặt ra để đảm bảo hoà khí trong xã hội. Tránh gây nổi bật quá mức từ đó tạo ganh ghét đố kỵ, gây bất ổn xã hội.

Ông nào khôn thì sẽ bao giờ bên ngoài đường cũng thể hiện khiêm tốn. Tôi bên ngoài đường cũng vậy, nhưng trong hội bạn riêng, nhóm nhỏ hoặc chỗ nào ẩn danh thì mới thể hiện bản chất
Không ăn thua đâu phen. Đó vẫn là dấu hiệu của việc va chạm và tự mãn ở tầng thấp. Còn với chúng tôi thì đứa nào theo khoa học thì sang trường top Âu Mỹ phấn đấu. Đứa nào theo kinh doanh, chính trị thì ở nhà. Trong các môi trường đó muốn lên top để có tư cách để kiêu ngạo thì phải tầm đạt giải Nobel, tỷ phú đô la hoặc thành tứ trụ. Chứ lứa chúng tôi làm đến cục trưởng thì ăn một vả của cấp trên cũng đi viện, hoặc so trình với đội Nobel vẫn xa vời vợi, hoặc ra thương trường cạnh tranh với các đối thủ lớn vẫn trầy da tróc vảy. Nên không thể kiêu ngạo được. Có đứa đang ở Mỹ và được chính thầy trình Nobel dìu dắt mà còn thấy con đường lên top xa vời vợi. Kiêu ngạo chỉ dành cho anh em quanh quẩn ao làng thôi. Còn một người 30, 40 tuổi có khát vọng vẫn phải chiến đấu sòng phẳng, trực diện với những thiên tài 60, 70 tuổi mới thấy khó khăn và chơi vơi thế nào. Như tôi đã nói, khát vọng nhỏ thì mới dễ thoả mãn và kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo đó bản chất nó là sự tự ti vì không dám phấn đấu đến những môi trường của cao thủ thực thụ.

via theNEXTvoz for iPhone
 
nó đc 28đ khối A, năm 2012 nhé ông, song song năm đó nó còn thi cả SAT, con nhà giàu, cũng chả thèm vào trường đh top gì cả, bố mẹ cho học RMIT, xong năm 2 đi mỹ du học rồi còn tôi học cả đêm đc 18đ , ko biết lói sao :sad:
28đ khối A nó cũng bình thường, ko bằng kì thi nội trú của YHN
 
được 1 ngày ra điểm rồi cũng đéo ai quan tâm các em là ai trong xã hội này nữa.
yBBewst.png
 
Không ăn thua đâu phen. Đó vẫn là dấu hiệu của việc va chạm và tự mãn ở tầng thấp. Còn với chúng tôi thì đứa nào theo khoa học thì sang trường top Âu Mỹ phấn đấu. Đứa nào theo kinh doanh, chính trị thì ở nhà. Trong các môi trường đó muốn lên top để có tư cách để kiêu ngạo thì phải tầm đạt giải Nobel, tỷ phú đô la hoặc thành tứ trụ. Chứ lứa chúng tôi làm đến cục trưởng thì ăn một vả của cấp trên cũng đi viện, hoặc so trình với đội Nobel vẫn xa vời vợi, hoặc ra thương trường cạnh tranh với các đối thủ lớn vẫn trầy da tróc vảy. Nên không thể kiêu ngạo được. Có đứa đang ở Mỹ và được chính thầy trình Nobel dìu dắt mà còn thấy con đường lên top xa vời vợi. Kiêu ngạo chỉ dành cho anh em quanh quẩn ao làng thôi. Còn một người 30, 40 tuổi có khát vọng vẫn phải chiến đấu sòng phẳng, trực diện với những thiên tài 60, 70 tuổi mới thấy khó khăn và chơi vơi thế nào. Như tôi đã nói, khát vọng nhỏ thì mới dễ thoả mãn và kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo đó bản chất nó là sự tự ti vì không dám phấn đấu đến những môi trường của cao thủ thực thụ.

via theNEXTvoz for iPhone
Lmao, thế thì khổ lắm mục tiêu dài hạn, biết mình phải leo đến đâu nhắm đến Nobel chẳng hạn. Nhưng trong lúc leo, thì thi thoảng phải xả ra :D, chứ còn sống kìm nén, làm sao vừa lòng hợp tính người khác đến hết đời thì khổ lắm. Tất nhiên là với tuỳ đối tượng.

Và fence có biết tôi đang cầy xèng xong mấy năm nay để làm gì không? Để chui sang Bắc Âu kiếm Masters rồi Phd đó. Mục đích cơ bản là để flex với hội bạn cho đời nó nể, và cũng nhờ đó làm động lực tôi đi xa đến giờ.

Feels good nó không giúp đi xa được đâu. Thù ghét ghen ăn tức ở, ái kỷ nó giúp đẩy tôi đi xa hơn rất nhiều so với các loại động lực khác.

Tôi phải thắng được thằng bạn phd bên Ivy League bên Mẽo. Còn trong lúc chưa thắng được thì thi thoảng flex trong ao làng để thoả mãn :D. Phải biết mình đang ở đâu, để thứ nhất thấy trặng đường còn lại dài vãi nên ăn mừng chiến thắng nhỏ.

Còn kiểu đặt mục tiêu là giải Nobel end goal thì nói thật là sẽ nản trước khi đạt đến đó.
Giờ mục tiêu là bước tiếp, ra khỏi cái xứ Vịt này, flex một cái, rồi tiếp tục đi. Đó mới là cách để duy trì lâu dài

Khiêm tốn nói thật éo hiểu sao mà làm luôn. Mình cày ác mình đạt được thành quả thì phải ăn mừng tự sướng, rồi nhắm mà bước tiếp :D.

Đây tự nhiên lại giấu nó đi để làm gì :D, bên ngoài thì phải giấu rồi vì có quá nhiều kẻ thù. Còn như tôi đi làm với bạn bè :D, toàn trêu chú làm chậm vãi cứt, lương bèo thế :D.
Rồi nó lại vượt tôi, rồi tôi cay tôi lại cầy vượt nó. Thời tôi lên trình nhanh nhất là thời có đối thủ, chứ giờ chán vãi. Không phải vì không có thằng nào trình bằng, mà vì thằng éo nào cũng nghiêm túc giấu giấu diếm diếm, éo kích đểu nhau như hồi xưa. Tôi nhắm ra nước ngoài là vì đó, vì toàn bộ nhưng đứa mà tôi quen nó đều đã đi.


Tldr: Kiêu phải biết kiêu với đúng đối tượng, tôi không nói là kiêu với cấp trên, chỉ có thằng ngu mới làm cái đó.
Kiêu với mấy bọn chiếu dưới mình :D, và chỉ làm khi mà không có hậu quả. Còn sướng nhất là tìm được hội kín bạn thân hiểu ý nhau, thoải mái chửi đều bọn chiếu dưới.
 
Sửa lần cuối:
Lmao, thế thì khổ lắm mục tiêu dài hạn, biết mình phải leo đến đâu nhắm đến Nobel chẳng hạn. Nhưng trong lúc leo, thì thi thoảng phải xả ra :D, chứ còn sống kìm nén, làm sao vừa lòng hợp tính người khác đến hết đời thì khổ lắm. Tất nhiên là với tuỳ đối tượng.

Và fence có biết tôi đang cầy xèng xong mấy năm nay để làm gì không? Để chui sang Bắc Âu kiếm Masters rồi Phd đó. Mục đích cơ bản là để flex với hội bạn cho đời nó nể, và cũng nhờ đó làm động lực tôi đi xa đến giờ.

Feels good nó không giúp đi xa được đâu. Thù ghét ghen ăn tức ở, ái kỷ nó giúp đẩy tôi đi xa hơn rất nhiều so với các loại động lực khác.

Tôi phải thắng được thằng bạn phd bên Ivy League bên Mẽo. Còn trong lúc chưa thắng được thì thi thoảng flex trong ao làng để thoả mãn :D. Phải biết mình đang ở đâu, để thứ nhất thấy trặng đường còn lại dài vãi nên ăn mừng chiến thắng nhỏ.

Còn kiểu đặt mục tiêu là giải Nobel end goal thì nói thật là sẽ nản trước khi đạt đến đó.
Giờ mục tiêu là bước tiếp, ra khỏi cái xứ Vịt này, flex một cái, rồi tiếp tục đi. Đó mới là cách để duy trì lâu dài
Giờ phen vẫn còn đang hướng đến PhD ở thì tương lai thì chưa hiểu được tầm khát vọng mà những người xuất sắc thực sự đang chiến đấu đâu. Đó là một thế giới khác.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Giờ phen vẫn còn đang hướng đến PhD ở thì tương lai thì chưa hiểu được tầm khát vọng mà những người xuất sắc thực sự đang chiến đấu đâu. Đó là một thế giới khác.

via theNEXTvoz for iPhone
Thế khát vọng đó là gì :D, phát hiện ra một AI architecture có khả năng lưu trữ context cao và continuous learning?

Hay là tìm ra thiết kế reverse field configuration trong lò fusion để đạt được Q > 1

Or tìm ra cách để Quantum chips có khả năng error correction, và từ đó scale lên vô tận mà không bị dính noice

À còn cái nữa là superconductor có nhiệt độ cao, cơ mà giải được bài toán máy tính lượng tử thì sẽ giải được vấn đề đó.

Cơ mà hiện tại với nghiên cứu bây giờ, thì lý thuyết của máy tính lượng tử đã được giải rồi, giờ chỉ còn vấn đề làm sao scale nó lên với giá thành rẻ thôi.

Đúng là đột phá cái chip Willow 2 năm trước tởm thật, kiểu bước ngoặt cmnl. Từ vấn đề không thể, giờ nó chỉ là bài toán scale.

Đó cũng là lý do tại sao các cty đang vội chạy post quantum encryption đến vậy. :D, trong tương lai rất gần khoa học vật liệu sẽ được tăng tốc, vì giờ có thể mô phỏng vật liệu mới trên máy tính. Chưa kể mô phỏng thuốc :D
 
Sửa lần cuối:
Không nhé, có những trường hợp học éo phải cầy đâu. Bọn nó cày game, trước khi thi mới ôn bài, mà vẫn out trình bọn học đến 1-2 giờ sáng.

Đừng có cố trọi với bọn nó, kẻo chết sớm đó. Vào các môi trường giáo dục tinh hoa sẽ thấy rất rất nhiều. Đặc biệt là bọn tuyển HSGS. Đm, thần kinh éo bình thường, lớp 10 lên đại học làm trợ giảng lập trình cho các thầy, tởm vãi thật. Mà chơi với bọn nó thì mới biết là gần như cả ngày chỉ đi chơi game thôi chứ học éo gì đâu
Làm đéo gì có chuyện không cày. Anh chắc đéo học đội tuyển bị bọn nó trêu. VN mà lắm nhân tài cỡ đó thì vị thế nghiên cứu khoa học đã đéo phải hạng bét trên thế giới.

Tôi học đội tuyển cả thời phổ thông (gần như không học các môn khác), kiếm được mấy con giải cỏ QG Toán thôi.

Bạn bè học A0 ĐHTH, Sư phạm, lên ĐH thì còn gặp nhiều anh tài từ đội tuyển các tỉnh khác. Chẳng thấy thằng đéo nào không cày cả. Cứ vào đội tuyển là cày hết.

Sau này đi nước ngoài học thì thấy mình chẳng có cái vị đéo gì so với những thằng khác. Tầm nó khác mẹ về tư duy được giáo dục rồi.

Trước tôi chung phòng trọ với một thằng nhất QG Lý và một thằng nữa trong ĐT Toán Rumani, cày mửa mật ra vẫn thi trượt (có kỳ, thằng Rumani bỏ mẹ thi luôn lần 1, xác định đi thi đéo biết gì).

Toàn hão huyền kiểu thông minh trẻ con.
 
Sửa lần cuối:
Làm đéo gì có chuyện không cày. Anh chắc đéo học đội tuyển bị bọn nó trêu.

Tôi học đội tuyển cả thời phổ thông (gần như không học các môn khác), kiếm được mấy con giải cỏ QG Toán thôi.

Bạn bè học A0 ĐHTH, Sư phạm, lên ĐH thì còn gặp nhiều anh tài từ đội tuyển các tỉnh khác. Chẳng thấy thằng đéo nào không cày cả. Cứ vào đội tuyển là cày hết.

Sau này đi nước ngoài học thì thấy mình chẳng có cái vị đéo gì so với những thằng khác. Tầm nó khác mẹ về tư duy được giáo dục rồi.
Cái anh nói đó là thi giải, thì phải cày vãi đái rồi, nên tuyển mới được miễn học thường là điều hiển nhiên.

Còn cái tôi đang nói là thi cuối kỳ, thi chuyển cấp, thi đại học, mấy cái đó thực sự thì phải cày ít hơn hẳn. Giờ anh có dám nói là thi cuối kỳ nó đòi hỏi ngang với thi giải quốc gia quốc tế không? Vẫn phải học, là đương nhiên, nhưng sẽ là trường hợp sát thi mới học vì không phải học nhiều
 
Không nhé, có những trường hợp học éo phải cầy đâu. Bọn nó cày game, trước khi thi mới ôn bài, mà vẫn out trình bọn học đến 1-2 giờ sáng.

Đừng có cố trọi với bọn nó, kẻo chết sớm đó. Vào các môi trường giáo dục tinh hoa sẽ thấy rất rất nhiều. Đặc biệt là bọn tuyển HSGS. Đm, thần kinh éo bình thường, lớp 10 lên đại học làm trợ giảng lập trình cho các thầy, tởm vãi thật. Mà chơi với bọn nó thì mới biết là gần như cả ngày chỉ đi chơi game thôi chứ học éo gì đâu
Đấy là vì lúc chúng nó học anh không thấy thôi. Bọn chuyên không phải là bọn nerd cày cuốc như người ta tưởng, nhưng cũng không phải siêu nhân nhé :byebye: .
Như tôi trước khi thi đại học vẫn thức đêm cày mmr doto, trước ngày thi HSG QG vẫn đi đá bóng suốt. Nhưng đó là vì trước đấy tôi đã có 1 giai đoạn dồn sức cho việc học rồi, đến lúc kiến thức vững thì không cần cày cuốc điên cuồng làm gì nữa. Cuối cùng vẫn đỗ NV1, thi QG vẫn giải số như thường :boss: .
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Paranexus 3,
Người trả lời cuối
Đi Mua Cây Sáo,
Trả lời
149
Lượt xem
12.774
Quay lại
Lên đầu trang