Làm sao để thay đổi tư duy thực hiện sang tư duy giải quyết vấn đề

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề bryannguyen2021
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
cái này khó vì nhiều khi k phải thông minh hay ko mà là có đọc đc ý nghĩ của sếp hay không.
ngắn gọn thì k hề có công thức hay kỹ thuật gì để bạn áp dụng vì hàng trăm công ty, hàng nghìn ông sếp, chả ai giống ai. chỉ có cách là làm nhiều, mắc lỗi nhiều sẽ thành quen, hoặc như mình thì mình hay nhập vai.
Nhập vai làm sếp xong khi nhận file của bạn sếp sẽ làm gì, nếu bạn là sếp thì bạn mong gì ở file đó r cứ thế mà làm.

mình chỉ nghĩ là bạn có cái hay, là bạn biết mình mạnh ở đâu yếu ở đâu. nếu bạn và sếp nhìn ra điểm mạnh của bạn để cùng phát huy thì tốt hơn là cố gắng phát huy điểm yếu của mình.
 
chuẩn. mới đầu tôi thấy khó khăn với thách thức. ở công ty cũ hỏi chỉ là hỏi bình thường thôi.
Nhưng sang công ty mới. hỏi xong phải có Đánh giá và đề xuất giải pháp đi kèm. tôi cũng chưa quen được vụ này lắm. đang học dần dần
ko biết bạn ở level nào chứ nếu ở level càng cao thì kỹ năng này yêu cầu càng nhiều. Cách tôi hay sử dụng là sử dụng AI hỗ trợ kết hợp với tham vấn từ những người có kinh nghiệm trong cty nhé.
 
Cứ hỏi thẳng người giao việc cho mình mọi thứ thật rõ ràng rồi hãy thực hiện. Và chỉ làm chính xác như thế. Công ty gia đình nó không quan trọng kết quả, nó chấp nhận sai, thiệt hại cả chục tỷ rồi làm lại chứ nó không muốn có người giỏi hơn người nhà chúng nó trong công ty.
Chào các fen. Đợt này mình đang mới nhảy việc từ công ty cũ sang công ty mới.
Mà ở công ty cũ là công ty nước ngoài nên họ có quy trình đầy đủ rõ ràng. đang toàn kiểu giao việc, mình nhận việc rồi hoàn thành.
Sang công ty mới là công ty Việt thì không có quy trình rõ ràng. toàn phải tự mò mà toàn kiểu như là phải hiểu được ý sếp. Kiểu sếp nói 1 phải hiểu 10 ko thì cũng phải hiểu 5 đến 7 ý.
Đang quen với tư duy thực hiện sang tư duy giải quyết vấn đề mà cảm thấy thách thức vô cùng.
Nhờ các fen nào có cùng trải nghiệm thì chia sẻ 1 ít kinh nghiệm cách để tồn tại trong môi trường mới cho mình với.
 
Ý tôi muốn nói là cách nảy số nhanh ấy fen. gần như mình chỉ là hoàn thành những gì được giao. chứ bắt nảy số nhanh thì tôi đang hơi bị chậm. mình bị chậm khoản đó.
Ví dụ sếp chỉ nói "đọc, tóm tắt lại tài liệu này"
Như tôi thì sẽ ngồi đọc đọc tài liệu, xong chờ sếp hỏi.(tư duy thực hiên)
Nhưng kiểu sếp muốn tóm tắt ra bằng văn bản rồi gửi lại sếp, trình bày thật đẹp. Vì nếu cần sếp có thể sử dụng luôn email hoặc văn bản mình gửi để fordward cho lãnh đạo cấp trên luôn. .(tư duy giải quyết vấn đề)
Kiểu kiểu như thế. Ý tôi là như vậy. Chứ quy trình thì nó chỉ là 1 trong các ý nhỏ trong công việc thôi.
(tôi đang thật sự bị động trong khoản này) các my fen có thực sự nảy số nhanh trong công việc như này không
tôi thấy sếp anh vẫn bảo tóm tắt mà.
ít nhất thì anh cũng phải draft ra file, lúc có cần thì chỉnh sửa 1 chút là được :doubt:
tóm tắt mà lại để trong đầu chờ hỏi mới trả lời thì lỗi anh rồi.
 
Chào các fen. Đợt này mình đang mới nhảy việc từ công ty cũ sang công ty mới.
Mà ở công ty cũ là công ty nước ngoài nên họ có quy trình đầy đủ rõ ràng. đang toàn kiểu giao việc, mình nhận việc rồi hoàn thành.
Sang công ty mới là công ty Việt thì không có quy trình rõ ràng. toàn phải tự mò mà toàn kiểu như là phải hiểu được ý sếp. Kiểu sếp nói 1 phải hiểu 10 ko thì cũng phải hiểu 5 đến 7 ý.
Đang quen với tư duy thực hiện sang tư duy giải quyết vấn đề mà cảm thấy thách thức vô cùng.
Nhờ các fen nào có cùng trải nghiệm thì chia sẻ 1 ít kinh nghiệm cách để tồn tại trong môi trường mới cho mình với.
Em hay làm kiểu setup. Tức là đến khi team không có gì, phải xây mọi thứ từ đầu.
Cái này hay ở chỗ được làm tất cả mọi thứ, xây mọi thứ theo ý mình muốn.
Còn khó là đếch có quy trình, đếch biết phối hợp, phải tự đi mò, tự đi hỏi.
Em chỉ có kiên trì, cày cuốc bù thôi bác ạ. Chẳng có lời khuyên nào hưu ích hơn cho trường hợp của bác.
 
Gửi các my fen ở đây bài tôi tìm được trên facebook cop về cho các my fen đọc tham khảo (cho cả chính tôi tham khảo nữa)



Những người trông có vẻ tài giỏi thường phân tích vấn đề như thế nào?

Dịch: Xi Xi| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

Thường khi làm một trang trình bày phương án như PPT nhưng bạn không giảng giải rõ được vấn đề, nhưng người khác chỉ cần một câu hỏi là dường như đã phát hiện ra mấu chốt, đây rốt cuộc là kiểu tư duy như thế nào?

Trả lời: 常青

Tôi đề xuất bộ công cụ siêu thực tế: tư duy cấu trúc. Bộ tư duy này có thể giúp bạn khi đối mặt với bất kỳ vấn đề nào cũng không bị hoang mang, có thể nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, đưa ra giải pháp không thua kém chuyên gia tư vấn, xem xong là có thể áp dụng ngay!!!

Tóm tắt nội dung: Trong khi đọc phần dưới đây, khuyến khích bạn vừa đọc vừa mang theo vài câu hỏi sau:

1. Tư duy cấu trúc là gì?

2. Trong bài tôi cung cấp mấy loại nguyên tắc dùng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề, những nguyên tắc này lần lượt đại diện cho điều gì?

3. Tư duy cấu trúc liệu còn có những cách dùng mở rộng khác không?

Hãy đặt câu hỏi tư duy cấu trúc là gì? Hãy cùng đi vào một tình huống trước đã. Khi tôi phỏng vấn vào Baidu, người phỏng vấn đã hỏi tôi một câu: Giả sử bạn là quản lý vận hành, tại một thời điểm quan trọng của một dự án lớn, một thành viên cực kỳ quan trọng trong nhóm của bạn đột nhiên tuyên bố muốn nghỉ việc, việc anh ta rời đi chắc chắn sẽ khiến dự án không thể hoàn thành như dự kiến, lúc này bạn sẽ làm gì?

Nếu bạn là tôi lúc đó, bạn sẽ trả lời như thế nào? Bạn có thể dừng lại một phút suy nghĩ ... Mặc dù tôi chưa từng có kinh nghiệm xử lý tình huống như thế này, nhưng chỉ cần suy nghĩ một lát là kế sách đã hiện ra trong đầu...

Tôi đã trả lời như sau: Về vấn đề này, tôi sẽ xử lý từ hai phương diện, phương diện thứ nhất là "giữ", phương diện thứ hai là "Đi". Vậy "giữ" nghĩa là gì? Chính là trước tiên tìm mọi cách để giữ anh ta ở lại! Tôi sẽ lập tức tìm gặp anh ta, từ hai phương diện là nguyên nhân nội tại và nguyên nhân bên ngoài, làm rõ lý do thực sự khiến anh ta đột ngột muốn nghỉ việc, nếu có khó khăn thì cố gắng giúp anh ta giải quyết, điều chỉnh chiến lược một cách phù hợp. Sau khi tôi đã tìm ra nguyên nhân nghỉ việc của anh ta, tôi cũng sẽ từ hai phương diện để giữ anh ta, trước hết là tác động từ góc độ lý tính, nói đến lợi ích trực tiếp của anh ta, ví dụ nhấn mạnh phần thưởng sau khi dự án hoàn thành, cơ hội phát triển nghề nghiệp, ... Tiếp đó là tác động từ góc độ cảm tính, như huy động toàn bộ phòng ban níu giữ anh ta, cứ như vậy dùng cả cảm tính + lý tính tấn công hai đầu, lòng người đều là thịt cả, chỉ cần không phải là mâu thuẫn quá lớn, ai có thể dứt khoát rời đi như vậy? Đương nhiên, trong khi làm công tác "giữ", tôi còn sẽ bắt tay vào kế hoạch B, chuẩn bị dự phòng cho phương án này, luôn sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất, ví dụ, khẩn cấp tìm người có thể tiếp nhận công việc của anh ta, tìm kiếm sự hợp tác liên phòng ban, để giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất...

Tôi nhớ rất rõ, sau khi tôi tuôn ra một tràng "khua môi múa mép" xong, tôi có thể cảm nhận rõ vẻ mặt kinh ngạc của HR. Sau đó HR nói với tôi, thực ra phía sau câu hỏi này còn có một cái bẫy dành cho ứng viên. Cô ấy nói: cho dù ứng viên đưa ra phương án giữ người, cô ấy vẫn sẽ hỏi tiếp: “dù bạn dùng cách gì, nhưng cuối cùng người đó vẫn rời đi, vậy bạn sẽ làm gì?” Nhưng câu trả lời của tôi, cùng cách phân tích tôi đưa ra, đã chặn hết đường hỏi tiếp của cô ấy ngay từ đầu.

Bạn đọc đến đây có thể sẽ nghĩ: bạn giỏi thật, suy nghĩ toàn diện, logic chặt chẽ, phản ứng nhanh! Tôi thực sự giỏi thế sao? Thực tế là, phản ứng tại chỗ của tôi luôn rất kém, chỉ số thông minh của tôi cũng bình thường, ở trường luôn là học sinh kém bị thầy cô coi thường. Nhưng tôi có một bộ công cụ tư duy, chính nhờ công cụ này tôi mới có thể nhanh chóng đưa ra giải pháp không thua kém gì những chuyên gia tư vấn. Vậy bộ công cụ suy nghĩ đó là gì? Chinh là tư duy cấu trúc.

Phần hai: Vậy tư duy cấu trúc là gì? Tôi sẽ không trả lời ngay câu hỏi này của bạn, chúng ta hãy đi vào một tình huống nữa. Bây giờ, tôi đưa bạn một con bò, yêu cầu bạn cắt cho tôi phần thịt bò ngon nhất. Xin hỏi bạn sẽ cắt như thế nào? Nếu bạn không có tư duy cấu trúc, khi đối mặt với một con bò, bạn sẽ bắt đầu thấy mông lung... Cắt từ đầu, từ cổ, từ mông hay từ bụng, nếu cắt hỏng phần thịt ngon thì sao? Nếu gặp xương thì sao? Nhưng trong mắt của Bào Đinh (người đầu bếp nổi tiếng thời cổ đại), con bò này đã biến thành như thế này (hình đính kèm - tóm tắt là hình con bò được chia thành các phần thịt khác nhau)

Vấn đề cũng giống như con bò này, còn phân tích vấn đề thì cũng giống như việc bạn nên xẻ con bò này như thế nào vậy.

Lấy ví dụ như ở trên: Khi HR đưa ra câu hỏi này, nếu bạn không có tư duy cấu trúc, thứ bạn nhìn thấy có lẽ là một con bò lớn không biết phải hạ dao từ đâu, bạn sẽ hoảng loạn, rồi mỗi chỗ khứa một dao, đâm chém loạn xạ

Bạn có thể sẽ nói thế này:
• Vậy thì tìm anh ta nói chuyện xem sao.
• Dùng hợp đồng để ràng buộc anh ta.
Thậm chí bạn còn vô tư hỏi ngược lại HR rất nhiều câu:
• Tại sao anh ta lại muốn đi ?
• Có ai thay thế anh ta không ?
• Có phải các anh chị trả lương không đủ không ?
Thậm chí, đa số mọi người sau khi nghe xong vấn đề sẽ hoàn toàn bối rối, đầu óc trống rỗng, đứng đó như khúc gỗ, một giải pháp cũng không đưa ra nổi!!!

Khi bạn hiểu rằng con bò không chỉ là một con bò, mà nó được cấu thành từ các phần như: thịt nạm, thịt thăn, thịt mềm… cùng nhiều phần khác.

Nhìn toàn bộ con bò dưới góc độ cấu trúc, bạn sẽ giống như người mổ bò, theo đúng thớ thịt mà cắt, ra tay nhanh gọn, xử lý vấn đề một cách trơn tru, rõ ràng từng phần.

Dùng tư duy cấu trúc để nhìn nhận và mổ xẻ vấn đề, đó chính là tư duy cấu trúc!!!

Khi bạn có ý thức về cấu trúc của vấn đề, bạn có thể nhanh chóng làm rõ luồng suy nghĩ để phân tích, đồng thời có thể phân tích toàn diện vấn đề một cách, không góc chết, tư duy chặt chẽ, diễn đạt rõ ràng!!

Được rồi, thông qua những điều trên bạn đã thấy được sức mạnh của tư duy cấu trúc.

Vậy làm thế nào để dùng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề? Chúng ta hãy lấy ví dụ phỏng vấn ở trên, tôi sẽ làm chậm lại toàn bộ quá trình suy nghĩ để cho bạn thấy rõ cách tư duy cấu trúc vận hành, giúp bạn nắm trọn công cụ tư duy biến tầm thường thành thần kỳ này.

1. Phân tích vấn đề trước tiên phải xác định vấn đề.

Nghĩa là trước khi phân tích bất kỳ vấn đề nào, nhất định phải làm rõ mình muốn giải quyết vấn đề gì, cũng như mục tiêu cuối cùng của vấn đề đó là gì, làm sao để nhìn thấu hiện tượng để thấy được bản chất của vấn đề! Quay lại bối cảnh phỏng vấn nêu trên: Vấn đề cần giải quyết rõ ràng không phải là chuyện ai đó nghỉ việc, mà là việc người đó nghỉ việc sẽ ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Chỉ cần đảm bảo tiến độ bình thường, thì dù ai đó có nghỉ việc cũng chỉ là chuyện nhỏ, mục tiêu cuối cùng là không để tiến độ dự án bị ảnh hưởng. Có mục tiêu này rồi, bạn làm việc sẽ không bị lệch hướng!! Khi đã làm rõ vấn đề cần giải quyết, chúng ta sẽ tiến hành bước phân tích tiếp theo.

1. Phân tích các yếu tố cấu thành vấn đề

Sau khi xác định rõ vấn đề và mục tiêu, phải phân tích cấu trúc của vấn đề. Cấu trúc của vấn đề này rất rõ ràng: Vì HR đã nói người này sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến dự án, nên anh ta là điểm mấu chốt cấu thành nên vấn đề này. Tuy nhiên, nếu tư duy của bạn chỉ dừng lại ở đây, thì tư duy của bạn vẫn còn thiếu sót, chưa được chặt chẽ, và sẽ rơi vào cái bẫy phía sau của HR!! Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì toàn bộ sự việc chắc chắn sẽ có hai kết quả. Thứ nhất là: Trường hợp có thể giữ chân được. Thứ hai là: Trường hợp không giữ chân được. Trong thực tế, nếu bạn chỉ nghĩ đến trường hợp thứ nhất, rồi sau khi bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức vào người đó, cuối cùng họ vẫn nói lời từ biệt, thì bạn sẽ ở thế bị động. Lúc này bạn mới đi tìm biện pháp cứu vãn thì sẽ càng làm chậm trễ tiến độ dự án. Vì vậy, chúng ta buộc phải cân nhắc mọi tình huống, làm sao để tư duy chặt chẽ, không có sơ hở, để hóa giải nguy cơ từ sớm. Vậy làm thế nào để có được tư duy chặt chẽ, xây dựng nên tư duy cấu trúc mạnh mẽ? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta phải dẫn ra nguyên tắc MECE nổi tiếng.

1. Khi phân tích vấn đề, dùng MECE để bao quát toàn bộ cấu trúc.

Vậy quy tắc MECE là gì? Quy tắc MECE có tên đầy đủ là: Mutually Exclusive Collectively Exhaustive. MECE là khái niệm cốt lõi được chuyên gia tư vấn nổi tiếng của McKinsey là Barbara Minto đưa ra trong cuốn sách "Nguyên lý Kim tự tháp", nghĩa tiếng Việt là "không trùng lặp, không bỏ sót". Tức là đối với một vấn đề quan trọng, có thể phân loại sao cho không trùng lặp và không bỏ sót. Định nghĩa nghe có vẻ trừu tượng, dưới đây là một ví dụ giúp bạn hiểu ngay quy tắc MECE là gì. Ví dụ, lấy các yếu tố cấu thành nên con người làm ví dụ. Nếu xét từ góc độ giới tính: Con người có thể chia thành đàn ông và phụ nữ, bạn không tìm thấy người nào nằm ngoài hai giới tính này (Lưu ý: Thái giám, người chuyển giới... không nằm trong phạm vi thảo luận), vì vậy hai khái niệm này có thể bao phủ toàn bộ nhân loại, do đó chúng phù hợp với MECE.

Tương tự, nếu xét từ tuổi tác: Con người cũng có thể chia thành người lớn trên 18 tuổi và trẻ vị thành niên dưới 18 tuổi, bạn không tìm thấy con người nào nằm ngoài hai nhóm này, chúng cũng có thể bao phủ cấu trúc toàn bộ quần thể nhân loại, nên chúng cũng phù hợp với MECE. Tuy nhiên, người già và trẻ con không thể bao quát toàn bộ quần thể nhân loại, vì trong cấu trúc con người, ngoài người già và trẻ con ra còn có trẻ sơ sinh, thanh niên... Nếu bạn chỉ dùng "người già", "trẻ con" để mô tả toàn bộ con người thì sẽ bị sót, nên nó không phù hợp MECE. Còn nếu bạn dùng ba khái niệm "đàn ông", "phụ nữ", "trẻ con" để khái quát cấu trúc toàn bộ con người thì cũng không được. Bởi vì đàn ông và phụ nữ đều bao gồm cả khái niệm trẻ con, mà trẻ con cũng có trẻ con nam và trẻ con nữ, như vậy các khái niệm bị chồng chéo lên nhau, nên chúng cũng không phù hợp MECE.

Quay lại ví dụ bạn đầu. Nếu bạn dùng MECE để kiểm tra lại, bạn sẽ phát hiện ra cấu trúc của mình có lỗ hổng, bạn chỉ nghĩ cách để giữ anh ta lại mà bỏ qua việc nếu anh ta nhất quyết muốn đi thì sẽ ra sao. Như vậy, luồng suy nghĩ của bạn sẽ chia làm hai ngả, giữ được thì sao, không giữ được thì sao. Sau khi có luồng suy nghĩ này, bạn sẽ biết bước tiếp theo nên triển khai phân tích ra sao. Kết quả tốt nhất là giữ được người, nên trước tiên tập trung vào việc làm thế nào để giữ họ lại. Vậy làm sao để giữ chân họ? Chúng ta đều biết mọi việc đều có động cơ, bạn muốn áp dụng biện pháp thì trước tiên phải biết tại sao anh ta đột ngột nghỉ việc!!!

Dùng MECE phân tích, nguyên nhân nghỉ việc của anh ta chắc chắn cũng có hai loại: nguyên nhân bên trong và nguyên nhân bên ngoài, chúng ta sẽ lần theo luồng suy nghĩ này để phân tích. Nguyên nhân nội tại, ví dụ: Gia đình có chuyện, chia tay người yêu... Nguyên nhân bên ngoài: Không hài lòng với lãnh đạo, bị đồng nghiệp cô lập, phát sinh mâu thuẫn với đồng nghiệp... Khi đã rõ nguyên nhân, bạn có thể đưa ra giải pháp để giữ người. Dùng nguyên tắc MECE rút ra kết luận, việc thuyết phục cũng có hai loại: Thuyết phục bằng cảm tính và thuyết phục bằng lý tính. Thiên về cảm tính: nói chuyện, mời anh ta đi ăn, nhấn mạnh tầm quan trọng của anh ta đối với công ty, huy động toàn bộ phòng ban níu giữ anh ta... Thiên về lý tính, ví dụ: Giúp anh ta giải quyết vấn đề đang đối mặt, nhấn mạnh triển vọng sau dự án, triển vọng phát triển nghề nghiệp...

Sau khi đã có phương án giữ người, cần chuẩn bị phương án dự phòng: nếu họ vẫn muốn nghỉ việc. Lúc này cần giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất. Tương tự, qua phân tích MECE, tổn thất khi anh ta nghỉ việc cũng có hai phương diện, đó là: Tổn thất dự án do chính việc nghỉ việc mang lại, và các tổn thất sau khi nghỉ việc. Giảm thiểu tổn thất do bản thân việc nghỉ việc: Tìm người thay thế, nhờ hỗ trợ từ các phòng ban khác... Giảm thiểu vấn đề sau khi nghỉ việc: Hạn chế quyền truy cập, bàn giao các tài liệu quan trọng, nhấn mạnh với họ về việc giữ bí mật thông tin công ty...

Cuối cùng, toàn bộ tư duy và phương án được trình bày rõ ràng. Thế nào? Có thấy rõ ràng không, logic có chặt chẽ không? Có tư duy này rồi, bạn còn sợ gặp vấn đề mà đầu óc rối loạn, không có hướng giải quyết không? Đây chính là sức mạnh của việc sử dụng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề!!!! Tất nhiên, trong thực tế, còn cần khảo sát và xác nhận để đảm bảo phương án có thể triển khai hiệu quả.
 
Gửi các my fen ở đây bài tôi tìm được trên facebook cop về cho các my fen đọc tham khảo (cho cả chính tôi tham khảo nữa)



Những người trông có vẻ tài giỏi thường phân tích vấn đề như thế nào?

Dịch: Xi Xi| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

Thường khi làm một trang trình bày phương án như PPT nhưng bạn không giảng giải rõ được vấn đề, nhưng người khác chỉ cần một câu hỏi là dường như đã phát hiện ra mấu chốt, đây rốt cuộc là kiểu tư duy như thế nào?

Trả lời: 常青

Tôi đề xuất bộ công cụ siêu thực tế: tư duy cấu trúc. Bộ tư duy này có thể giúp bạn khi đối mặt với bất kỳ vấn đề nào cũng không bị hoang mang, có thể nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, đưa ra giải pháp không thua kém chuyên gia tư vấn, xem xong là có thể áp dụng ngay!!!

Tóm tắt nội dung: Trong khi đọc phần dưới đây, khuyến khích bạn vừa đọc vừa mang theo vài câu hỏi sau:

1. Tư duy cấu trúc là gì?

2. Trong bài tôi cung cấp mấy loại nguyên tắc dùng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề, những nguyên tắc này lần lượt đại diện cho điều gì?

3. Tư duy cấu trúc liệu còn có những cách dùng mở rộng khác không?

Hãy đặt câu hỏi tư duy cấu trúc là gì? Hãy cùng đi vào một tình huống trước đã. Khi tôi phỏng vấn vào Baidu, người phỏng vấn đã hỏi tôi một câu: Giả sử bạn là quản lý vận hành, tại một thời điểm quan trọng của một dự án lớn, một thành viên cực kỳ quan trọng trong nhóm của bạn đột nhiên tuyên bố muốn nghỉ việc, việc anh ta rời đi chắc chắn sẽ khiến dự án không thể hoàn thành như dự kiến, lúc này bạn sẽ làm gì?

Nếu bạn là tôi lúc đó, bạn sẽ trả lời như thế nào? Bạn có thể dừng lại một phút suy nghĩ ... Mặc dù tôi chưa từng có kinh nghiệm xử lý tình huống như thế này, nhưng chỉ cần suy nghĩ một lát là kế sách đã hiện ra trong đầu...

Tôi đã trả lời như sau: Về vấn đề này, tôi sẽ xử lý từ hai phương diện, phương diện thứ nhất là "giữ", phương diện thứ hai là "Đi". Vậy "giữ" nghĩa là gì? Chính là trước tiên tìm mọi cách để giữ anh ta ở lại! Tôi sẽ lập tức tìm gặp anh ta, từ hai phương diện là nguyên nhân nội tại và nguyên nhân bên ngoài, làm rõ lý do thực sự khiến anh ta đột ngột muốn nghỉ việc, nếu có khó khăn thì cố gắng giúp anh ta giải quyết, điều chỉnh chiến lược một cách phù hợp. Sau khi tôi đã tìm ra nguyên nhân nghỉ việc của anh ta, tôi cũng sẽ từ hai phương diện để giữ anh ta, trước hết là tác động từ góc độ lý tính, nói đến lợi ích trực tiếp của anh ta, ví dụ nhấn mạnh phần thưởng sau khi dự án hoàn thành, cơ hội phát triển nghề nghiệp, ... Tiếp đó là tác động từ góc độ cảm tính, như huy động toàn bộ phòng ban níu giữ anh ta, cứ như vậy dùng cả cảm tính + lý tính tấn công hai đầu, lòng người đều là thịt cả, chỉ cần không phải là mâu thuẫn quá lớn, ai có thể dứt khoát rời đi như vậy? Đương nhiên, trong khi làm công tác "giữ", tôi còn sẽ bắt tay vào kế hoạch B, chuẩn bị dự phòng cho phương án này, luôn sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất, ví dụ, khẩn cấp tìm người có thể tiếp nhận công việc của anh ta, tìm kiếm sự hợp tác liên phòng ban, để giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất...

Tôi nhớ rất rõ, sau khi tôi tuôn ra một tràng "khua môi múa mép" xong, tôi có thể cảm nhận rõ vẻ mặt kinh ngạc của HR. Sau đó HR nói với tôi, thực ra phía sau câu hỏi này còn có một cái bẫy dành cho ứng viên. Cô ấy nói: cho dù ứng viên đưa ra phương án giữ người, cô ấy vẫn sẽ hỏi tiếp: “dù bạn dùng cách gì, nhưng cuối cùng người đó vẫn rời đi, vậy bạn sẽ làm gì?” Nhưng câu trả lời của tôi, cùng cách phân tích tôi đưa ra, đã chặn hết đường hỏi tiếp của cô ấy ngay từ đầu.

Bạn đọc đến đây có thể sẽ nghĩ: bạn giỏi thật, suy nghĩ toàn diện, logic chặt chẽ, phản ứng nhanh! Tôi thực sự giỏi thế sao? Thực tế là, phản ứng tại chỗ của tôi luôn rất kém, chỉ số thông minh của tôi cũng bình thường, ở trường luôn là học sinh kém bị thầy cô coi thường. Nhưng tôi có một bộ công cụ tư duy, chính nhờ công cụ này tôi mới có thể nhanh chóng đưa ra giải pháp không thua kém gì những chuyên gia tư vấn. Vậy bộ công cụ suy nghĩ đó là gì? Chinh là tư duy cấu trúc.

Phần hai: Vậy tư duy cấu trúc là gì? Tôi sẽ không trả lời ngay câu hỏi này của bạn, chúng ta hãy đi vào một tình huống nữa. Bây giờ, tôi đưa bạn một con bò, yêu cầu bạn cắt cho tôi phần thịt bò ngon nhất. Xin hỏi bạn sẽ cắt như thế nào? Nếu bạn không có tư duy cấu trúc, khi đối mặt với một con bò, bạn sẽ bắt đầu thấy mông lung... Cắt từ đầu, từ cổ, từ mông hay từ bụng, nếu cắt hỏng phần thịt ngon thì sao? Nếu gặp xương thì sao? Nhưng trong mắt của Bào Đinh (người đầu bếp nổi tiếng thời cổ đại), con bò này đã biến thành như thế này (hình đính kèm - tóm tắt là hình con bò được chia thành các phần thịt khác nhau)

Vấn đề cũng giống như con bò này, còn phân tích vấn đề thì cũng giống như việc bạn nên xẻ con bò này như thế nào vậy.

Lấy ví dụ như ở trên: Khi HR đưa ra câu hỏi này, nếu bạn không có tư duy cấu trúc, thứ bạn nhìn thấy có lẽ là một con bò lớn không biết phải hạ dao từ đâu, bạn sẽ hoảng loạn, rồi mỗi chỗ khứa một dao, đâm chém loạn xạ

Bạn có thể sẽ nói thế này:
• Vậy thì tìm anh ta nói chuyện xem sao.
• Dùng hợp đồng để ràng buộc anh ta.
Thậm chí bạn còn vô tư hỏi ngược lại HR rất nhiều câu:
• Tại sao anh ta lại muốn đi ?
• Có ai thay thế anh ta không ?
• Có phải các anh chị trả lương không đủ không ?
Thậm chí, đa số mọi người sau khi nghe xong vấn đề sẽ hoàn toàn bối rối, đầu óc trống rỗng, đứng đó như khúc gỗ, một giải pháp cũng không đưa ra nổi!!!

Khi bạn hiểu rằng con bò không chỉ là một con bò, mà nó được cấu thành từ các phần như: thịt nạm, thịt thăn, thịt mềm… cùng nhiều phần khác.

Nhìn toàn bộ con bò dưới góc độ cấu trúc, bạn sẽ giống như người mổ bò, theo đúng thớ thịt mà cắt, ra tay nhanh gọn, xử lý vấn đề một cách trơn tru, rõ ràng từng phần.

Dùng tư duy cấu trúc để nhìn nhận và mổ xẻ vấn đề, đó chính là tư duy cấu trúc!!!

Khi bạn có ý thức về cấu trúc của vấn đề, bạn có thể nhanh chóng làm rõ luồng suy nghĩ để phân tích, đồng thời có thể phân tích toàn diện vấn đề một cách, không góc chết, tư duy chặt chẽ, diễn đạt rõ ràng!!

Được rồi, thông qua những điều trên bạn đã thấy được sức mạnh của tư duy cấu trúc.

Vậy làm thế nào để dùng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề? Chúng ta hãy lấy ví dụ phỏng vấn ở trên, tôi sẽ làm chậm lại toàn bộ quá trình suy nghĩ để cho bạn thấy rõ cách tư duy cấu trúc vận hành, giúp bạn nắm trọn công cụ tư duy biến tầm thường thành thần kỳ này.

1. Phân tích vấn đề trước tiên phải xác định vấn đề.

Nghĩa là trước khi phân tích bất kỳ vấn đề nào, nhất định phải làm rõ mình muốn giải quyết vấn đề gì, cũng như mục tiêu cuối cùng của vấn đề đó là gì, làm sao để nhìn thấu hiện tượng để thấy được bản chất của vấn đề! Quay lại bối cảnh phỏng vấn nêu trên: Vấn đề cần giải quyết rõ ràng không phải là chuyện ai đó nghỉ việc, mà là việc người đó nghỉ việc sẽ ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Chỉ cần đảm bảo tiến độ bình thường, thì dù ai đó có nghỉ việc cũng chỉ là chuyện nhỏ, mục tiêu cuối cùng là không để tiến độ dự án bị ảnh hưởng. Có mục tiêu này rồi, bạn làm việc sẽ không bị lệch hướng!! Khi đã làm rõ vấn đề cần giải quyết, chúng ta sẽ tiến hành bước phân tích tiếp theo.

1. Phân tích các yếu tố cấu thành vấn đề

Sau khi xác định rõ vấn đề và mục tiêu, phải phân tích cấu trúc của vấn đề. Cấu trúc của vấn đề này rất rõ ràng: Vì HR đã nói người này sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến dự án, nên anh ta là điểm mấu chốt cấu thành nên vấn đề này. Tuy nhiên, nếu tư duy của bạn chỉ dừng lại ở đây, thì tư duy của bạn vẫn còn thiếu sót, chưa được chặt chẽ, và sẽ rơi vào cái bẫy phía sau của HR!! Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì toàn bộ sự việc chắc chắn sẽ có hai kết quả. Thứ nhất là: Trường hợp có thể giữ chân được. Thứ hai là: Trường hợp không giữ chân được. Trong thực tế, nếu bạn chỉ nghĩ đến trường hợp thứ nhất, rồi sau khi bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức vào người đó, cuối cùng họ vẫn nói lời từ biệt, thì bạn sẽ ở thế bị động. Lúc này bạn mới đi tìm biện pháp cứu vãn thì sẽ càng làm chậm trễ tiến độ dự án. Vì vậy, chúng ta buộc phải cân nhắc mọi tình huống, làm sao để tư duy chặt chẽ, không có sơ hở, để hóa giải nguy cơ từ sớm. Vậy làm thế nào để có được tư duy chặt chẽ, xây dựng nên tư duy cấu trúc mạnh mẽ? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta phải dẫn ra nguyên tắc MECE nổi tiếng.

1. Khi phân tích vấn đề, dùng MECE để bao quát toàn bộ cấu trúc.

Vậy quy tắc MECE là gì? Quy tắc MECE có tên đầy đủ là: Mutually Exclusive Collectively Exhaustive. MECE là khái niệm cốt lõi được chuyên gia tư vấn nổi tiếng của McKinsey là Barbara Minto đưa ra trong cuốn sách "Nguyên lý Kim tự tháp", nghĩa tiếng Việt là "không trùng lặp, không bỏ sót". Tức là đối với một vấn đề quan trọng, có thể phân loại sao cho không trùng lặp và không bỏ sót. Định nghĩa nghe có vẻ trừu tượng, dưới đây là một ví dụ giúp bạn hiểu ngay quy tắc MECE là gì. Ví dụ, lấy các yếu tố cấu thành nên con người làm ví dụ. Nếu xét từ góc độ giới tính: Con người có thể chia thành đàn ông và phụ nữ, bạn không tìm thấy người nào nằm ngoài hai giới tính này (Lưu ý: Thái giám, người chuyển giới... không nằm trong phạm vi thảo luận), vì vậy hai khái niệm này có thể bao phủ toàn bộ nhân loại, do đó chúng phù hợp với MECE.

Tương tự, nếu xét từ tuổi tác: Con người cũng có thể chia thành người lớn trên 18 tuổi và trẻ vị thành niên dưới 18 tuổi, bạn không tìm thấy con người nào nằm ngoài hai nhóm này, chúng cũng có thể bao phủ cấu trúc toàn bộ quần thể nhân loại, nên chúng cũng phù hợp với MECE. Tuy nhiên, người già và trẻ con không thể bao quát toàn bộ quần thể nhân loại, vì trong cấu trúc con người, ngoài người già và trẻ con ra còn có trẻ sơ sinh, thanh niên... Nếu bạn chỉ dùng "người già", "trẻ con" để mô tả toàn bộ con người thì sẽ bị sót, nên nó không phù hợp MECE. Còn nếu bạn dùng ba khái niệm "đàn ông", "phụ nữ", "trẻ con" để khái quát cấu trúc toàn bộ con người thì cũng không được. Bởi vì đàn ông và phụ nữ đều bao gồm cả khái niệm trẻ con, mà trẻ con cũng có trẻ con nam và trẻ con nữ, như vậy các khái niệm bị chồng chéo lên nhau, nên chúng cũng không phù hợp MECE.

Quay lại ví dụ bạn đầu. Nếu bạn dùng MECE để kiểm tra lại, bạn sẽ phát hiện ra cấu trúc của mình có lỗ hổng, bạn chỉ nghĩ cách để giữ anh ta lại mà bỏ qua việc nếu anh ta nhất quyết muốn đi thì sẽ ra sao. Như vậy, luồng suy nghĩ của bạn sẽ chia làm hai ngả, giữ được thì sao, không giữ được thì sao. Sau khi có luồng suy nghĩ này, bạn sẽ biết bước tiếp theo nên triển khai phân tích ra sao. Kết quả tốt nhất là giữ được người, nên trước tiên tập trung vào việc làm thế nào để giữ họ lại. Vậy làm sao để giữ chân họ? Chúng ta đều biết mọi việc đều có động cơ, bạn muốn áp dụng biện pháp thì trước tiên phải biết tại sao anh ta đột ngột nghỉ việc!!!

Dùng MECE phân tích, nguyên nhân nghỉ việc của anh ta chắc chắn cũng có hai loại: nguyên nhân bên trong và nguyên nhân bên ngoài, chúng ta sẽ lần theo luồng suy nghĩ này để phân tích. Nguyên nhân nội tại, ví dụ: Gia đình có chuyện, chia tay người yêu... Nguyên nhân bên ngoài: Không hài lòng với lãnh đạo, bị đồng nghiệp cô lập, phát sinh mâu thuẫn với đồng nghiệp... Khi đã rõ nguyên nhân, bạn có thể đưa ra giải pháp để giữ người. Dùng nguyên tắc MECE rút ra kết luận, việc thuyết phục cũng có hai loại: Thuyết phục bằng cảm tính và thuyết phục bằng lý tính. Thiên về cảm tính: nói chuyện, mời anh ta đi ăn, nhấn mạnh tầm quan trọng của anh ta đối với công ty, huy động toàn bộ phòng ban níu giữ anh ta... Thiên về lý tính, ví dụ: Giúp anh ta giải quyết vấn đề đang đối mặt, nhấn mạnh triển vọng sau dự án, triển vọng phát triển nghề nghiệp...

Sau khi đã có phương án giữ người, cần chuẩn bị phương án dự phòng: nếu họ vẫn muốn nghỉ việc. Lúc này cần giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất. Tương tự, qua phân tích MECE, tổn thất khi anh ta nghỉ việc cũng có hai phương diện, đó là: Tổn thất dự án do chính việc nghỉ việc mang lại, và các tổn thất sau khi nghỉ việc. Giảm thiểu tổn thất do bản thân việc nghỉ việc: Tìm người thay thế, nhờ hỗ trợ từ các phòng ban khác... Giảm thiểu vấn đề sau khi nghỉ việc: Hạn chế quyền truy cập, bàn giao các tài liệu quan trọng, nhấn mạnh với họ về việc giữ bí mật thông tin công ty...

Cuối cùng, toàn bộ tư duy và phương án được trình bày rõ ràng. Thế nào? Có thấy rõ ràng không, logic có chặt chẽ không? Có tư duy này rồi, bạn còn sợ gặp vấn đề mà đầu óc rối loạn, không có hướng giải quyết không? Đây chính là sức mạnh của việc sử dụng tư duy cấu trúc để phân tích vấn đề!!!! Tất nhiên, trong thực tế, còn cần khảo sát và xác nhận để đảm bảo phương án có thể triển khai hiệu quả.
recommend thêm là, nếu khó thích nghi quá thì tìm khoá học tư duy phân tích và phản biện mà học nhé, sẽ giúp ích được nhiều.
 
Phương pháp 4W1H nhé
zFNuZTA.png
 
Xếp tuyển a về để giải quyết vấn đề đang tồn tại, xây dựng nó phát triển thêm. Chứ không phải giải quyết đc một vấn đề tồn tại ngắn nhưng lại nảy sinh thêm một mả vấn đề liên quan để xếp bạn nhảy vào xử lý. Kiểu như vậy.

Nên nếu có case cần bạn xử lý thì cần check kỹ xem kết quả của bạn có phát sinh thêm vấn đề k nữa k. Nếu có thì đưa ra cách giải quyết tiếp, xếp a đọc và chỉ când tiến hành.

Kiểu kiểu vậy, đi sâu vào thì làm lâu có kinh nghiệm mới dễ thấy.
 
Đây cũng là 1 bài mà tôi thấy rất giống cách phản ứng của tôi. Gửi cho các fen cùng đọc


[ZHIHU] phải làm sao để trở nên điềm tĩnh, ổn định, ít bị xáo động cảm xúc?

————

Trước đây tôi rất ngưỡng mộ một kiểu người.

Bị sếp hỏi dồn trong cuộc họp, không lo lắng. Dự án gặp sự cố, không hoảng loạn. Gặp tình huống bất ngờ, vẫn không gấp gáp. Họ ngồi đó như thể chẳng có chuyện gì có thể đè gục được mình.

Tôi từng nghĩ những người như vậy là do bẩm sinh. Có người điềm tĩnh, có người nóng vội, đơn giản thế thôi. Sau này mới biết hoàn toàn không phải.

Vài năm trước, có một lần báo cáo công việc, tôi trình bày một dự án mình phụ trách suốt hai tháng. Chuẩn bị khá kỹ, tối hôm trước còn kiểm tra slide đến ba lần.

Vậy mà trong cuộc họp, sếp liên tục đặt câu hỏi. Nói thật, bây giờ nhìn lại chẳng có gì hóc búa, nhưng lúc ấy tôi hoảng không suy nghĩ được gì. Sếp mới nói được nửa câu, tôi đã vội giải thích, giải thích xong thấy chưa rõ, lại cuống cuồng bổ sung, bổ sung xong logic còn rối hơn. Mười phút cuối cùng, đầu óc tôi gần như trống rỗng.

Tan họp, ngồi lại bàn làm việc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Tôi nhớ rất rõ, hôm đó chiếc sơ mi dính sát vào người.

Lúc ấy tôi nghĩ là do năng lực kém, nhưng sau này mới thấy không hẳn.

Bởi trong cùng phòng họp hôm đó còn có một đồng nghiệp khác. Anh ấy bị hỏi còn gắt hơn tôi, có vài câu hỏi thậm chí mang rõ sự nghi ngờ. Thế nhưng anh ấy chẳng hề cuống cuồng, mà lật tài liệu, xem số liệu, dừng lại vài giây. Chỗ nào chưa trả lời được thì nói thẳng: “Phần này tôi sẽ bổ sung sau.”

Không hề xuất sắc hay ngoạn mục, nhưng cũng chẳng ai thấy anh ấy chật vật.

Khi đó tôi rất không phục, nghĩ bụng tại sao lại như vậy. Mãi vài năm sau mới hiểu: Khác biệt giữa chúng tôi có lẽ không nằm ở năng lực, mà ở một điều khác. Tôi quá nóng lòng chứng minh mình không sai, còn anh ấy thì không.

Trong nhiều năm, tôi luôn cho rằng điềm tĩnh là cảm xúc ổn định. Sau này mới thấy cách hiểu đó chưa đủ. Bởi ngoài đời có rất nhiều người tính tình nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ, hiếm khi nổi nóng, nhưng vẫn không hề điềm tĩnh. Họ đưa ra quyết định, phán đoán rất nhanh, chọn phe cũng nhanh không kém. Bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng lúc nào cũng đang vội vã.

Có một thời gian tôi nhận ra bản thân cũng mắc tật đó, đặc biệt là khi đối mặt với những điều chưa rõ ràng.

Ví dụ như gửi đi một tin nhắn quan trọng mà đối phương chưa trả lời, tôi bắt đầu suy diễn: Có phải họ không hài lòng? Có phải họ từ chối rồi? Có phải mình nói gì sai không?

Có lần còn vô lý hơn. Một đối tác đột nhiên mất liên lạc vào chiều thứ Sáu. Cả cuối tuần tôi đều tưởng tượng dự án đã đổ bể, thậm chí nghĩ sẵn phải giải thích với cả team như thế nào. Kết quả sáng thứ Hai họ nhắn lại: “Xin lỗi, con bị sốt, tôi phải ở bệnh viện hai ngày.”

Khoảnh khắc ấy tôi thật sự chỉ muốn cười vào mặt mình. Trong hai ngày ngắn ngủi, tôi đã tự diễn xong toàn bộ kịch bản tồi tệ nhất.

Sau khi những chuyện tương tự xảy ra đủ nhiều, tôi mới nhận ra một vấn đề: Rất nhiều lo âu không đến từ việc mọi thứ tệ hại, mà đến từ việc chưa có câu trả lời. Và tôi lại cực kỳ ghét cảm giác không có câu trả lời.

Khi còn trẻ, tôi luôn nghĩ mình là người hành động nhanh. Giờ nhìn lại mới thấy một phần trong đó chẳng phải năng lực hành động, mà là không chịu nổi sự bất định. Chuyện vừa xảy ra, thông tin còn chưa đầy đủ, đã vội kết luận, vội thể hiện quan điểm, vội làm gì đó. Bởi lúc không làm gì mới là lúc khó chịu nhất.

Nói hơi khó nghe một chút, nhiều sự bốc đồng trông như dũng cảm nhưng thật ra là không chờ nổi, nhiều cơn giận trông như có nguyên tắc nhưng thật ra là không chịu nổi cảm giác lơ lửng.

Sau này tôi quen một người làm đầu tư. Có lần ngồi uống, nói về chuyện ra quyết định, anh ấy nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Tôi không biết mình có kiếm được tiền hay không, nhưng tôi biết lúc nào là lúc mình không biết.”

Khi đó tôi thấy câu này khá vòng vo. Càng về sau lại càng thấy đúng. Đặc biệt là trong các mối quan hệ. Rất nhiều rắc rối bắt đầu từ một tiền đề sai lầm: Tôi tưởng mình đã biết chuyện gì đang xảy ra. Tin nhắn trả lời chậm nghĩa là không coi trọng tôi. Giọng điệu không nhẹ nhàng nghĩa là đang nhắm vào tôi. Sếp không khen nghĩa là không công nhận tôi. Vấn đề là những phán đoán ấy thường sai, mà còn sai rất nhiều.

Hồi trẻ tôi cũng rất thích đọc những bài kiểu “một câu nhìn thấu bản chất con người”, “một câu giải thích mọi mối quan hệ phức tạp”. Đọc xong thấy cực kỳ sảng khoái, như thể đã nắm được quy luật nào đó của cuộc đời.

Nhưng sau nhiều lần vấp ngã mới hiểu: Thực tế không đơn giản như thế. Một người từ chối bạn có thể vì nhiều lý do khác nhau. Một dự án thất bại có thể do vô vàn biến số. Rất nhiều chuyện vốn dĩ không thể nhìn rõ ngay lập tức.

Điều thật sự khiến tôi trở nên điềm tĩnh hơn một chút không phải khóa học quản lý cảm xúc nào, cũng không phải vì trưởng thành hơn. Mà là vì tôi nhận ra mình thường xuyên nhìn sai. Sai một hai lần thì không đáng kể. Nhưng khi sai liên tiếp đủ nhiều lần, con người sẽ trở nên khiêm tốn hơn. Hoặc nói cách khác, bị thực tế dạy cho ngoan ngoãn hơn.

Đến giờ tôi vẫn giữ một thói quen: Mỗi khi gặp chuyện khiến mình muốn phản ứng ngay lập tức, tôi sẽ ép bản thân chờ thêm một chút. Có khi mười phút, có khi một ngày. Không phải vì trì hoãn, mà vì tôi quá hiểu mình. Phản ứng đầu tiên thường không đáng tin. Cảm xúc đầu tiên lại càng không đáng tin.

Có lần cãi nhau với một người bạn. Đọc được một tin nhắn, tôi tức đến mức muốn bùng nổ. Đã gõ sẵn hơn ba trăm chữ để đáp trả, cuối cùng không gửi.

Hôm sau mở lại xem, tôi xóa gần hết, chỉ còn hơn hai mươi chữ. Giờ nghĩ lại, nếu tối hôm đó thật sự gửi đi, có lẽ tình bạn ấy đã kết thúc rồi. Vì thế, cách tôi hiểu về sự điềm tĩnh cũng thay đổi rất nhiều.

Trước đây tôi nghĩ điềm tĩnh là sức mạnh. Sau này mới thấy nó giống sự tiết chế hơn. Không phải tiết chế cảm xúc, mà là tiết chế những lời giải thích. Tiết chế ham muốn phải có câu trả lời ngay lập tức.

Nhiều người cho rằng người điềm tĩnh là người chẳng quan tâm điều gì. Thực ra thường ngược lại. Họ rất quan tâm, chỉ là họ không biến mọi chuyện thành chuyện lớn. Bị ai đó đánh giá một câu là mất ngủ. Phạm một sai lầm, mất ngủ. Bỏ lỡ một cơ hội, mất ngủ. Sống như vậy thật sự rất mệt, bởi chuyện gì cũng giống như tận thế.

Nhưng thực tế không phải vậy. Năm ngoái dọn nhà, tôi tìm thấy một mẩu giấy cũ. Trên đó ghi lại một chuyện từng khiến tôi mất ngủ nửa tháng cách đây mười năm. Tôi nhìn hồi lâu mà không nhớ nổi rốt cuộc chuyện đó là gì. Bỗng thấy thật buồn cười, năm ấy tưởng trời sập, mười năm sau, ngay cả nội dung cũng chẳng còn nhớ.

Rất nhiều chuyện trong đời là như vậy. Ở quá gần thì thấy nó khổng lồ. Lùi ra xa mới nhận ra nó chẳng lớn đến thế. Vậy nên bây giờ nếu có ai hỏi tôi, rốt cuộc điềm tĩnh là gì. Tôi sẽ không nói đó là sự trưởng thành, sự từng trải hay khí chất. Tôi thích nghĩ về nó như một năng lực:

Cho phép bản thân tạm thời không biết. Cho phép mọi chuyện được nằm yên ở đó. Cho phép thông tin đến chậm một chút. Cho phép mình lần này có thể đã nhìn sai.

Nghe chẳng có gì ghê gớm, thậm chí còn hơi yếu đuối. Nhưng phần lớn những rắc rối tôi từng thấy dường như đều bắt đầu từ suy nghĩ: “Ta đã biết đáp án rồi.”

Còn những người thật sự đáng tin cậy chẳng qua chỉ là những người chịu đợi lâu hơn người khác vài giây. Vài giây ấy chưa chắc khiến họ thông minh hơn. Nhưng thường đủ để họ tránh được rất nhiều sai lầm ngớ ngẩn.


 
Chào các fen. Đợt này mình đang mới nhảy việc từ công ty cũ sang công ty mới.
Mà ở công ty cũ là công ty nước ngoài nên họ có quy trình đầy đủ rõ ràng. đang toàn kiểu giao việc, mình nhận việc rồi hoàn thành.
Sang công ty mới là công ty Việt thì không có quy trình rõ ràng. toàn phải tự mò mà toàn kiểu như là phải hiểu được ý sếp. Kiểu sếp nói 1 phải hiểu 10 ko thì cũng phải hiểu 5 đến 7 ý.
Đang quen với tư duy thực hiện sang tư duy giải quyết vấn đề mà cảm thấy thách thức vô cùng.
Nhờ các fen nào có cùng trải nghiệm thì chia sẻ 1 ít kinh nghiệm cách để tồn tại trong môi trường mới cho mình với.
Vậy phải theo tư duy phản biện… tranh luận ko tin sự thật..
Thế là dc trừ 50 củ
:doubt:
 
Mấy cty kiểu này anh nên né, giả sử ổng làm đc ông chửi oke tôi trình kém tôi chấp nhận
Nhiều ông chửi nói hay làm thì lại ko đc
 
Chào các fen. Đợt này mình đang mới nhảy việc từ công ty cũ sang công ty mới.
Mà ở công ty cũ là công ty nước ngoài nên họ có quy trình đầy đủ rõ ràng. đang toàn kiểu giao việc, mình nhận việc rồi hoàn thành.
Sang công ty mới là công ty Việt thì không có quy trình rõ ràng. toàn phải tự mò mà toàn kiểu như là phải hiểu được ý sếp. Kiểu sếp nói 1 phải hiểu 10 ko thì cũng phải hiểu 5 đến 7 ý.
Đang quen với tư duy thực hiện sang tư duy giải quyết vấn đề mà cảm thấy thách thức vô cùng.
Nhờ các fen nào có cùng trải nghiệm thì chia sẻ 1 ít kinh nghiệm cách để tồn tại trong môi trường mới cho mình với.
Thay đổi góc nhìn là chính!
Trước làm ở X bên Đồng Nai, họ cực kỳ chuyên nghiệp phần quy trình. Dẫn tới mình như cái máy, không cần tư duy, tích tích chọt chọt là xong. Đâm ra chán nghỉ. Cách nhìn vấn đề ngày trước "quy trình thế nào, chỗ này ai làm, ai đang thực hiện, ai phụ trách toàn trình, báo cho ai, kết quả ghi nhận thế nào, thời gian từng khâu ra sao? ....." đúng kiểu 5WH
Giờ làm chỗ mới, năm đầu đi làm ngu như con kouuuu, xong chuyển sang góc nhìn khác "khi nào thì xong, vướng chỗ này thì cách giải quyết như nào? cần ai giải quyết, bản thân phải làm gì, kết quả đạt được là gì?.... cách A không được thì cách B, B không được thì C, nếu C không được thì cấp trên có phương án không? đối tác có chấp nhận giảm yêu cầu không? bla blo...." chốt là "mày mang về bao nhiêu $ cho công ty, mày cứ ôm về 10 tỷ thì đái lên cái quy trình cũng được"

PPelsNE.png
 
Ý tôi muốn nói là cách nảy số nhanh ấy fen. gần như mình chỉ là hoàn thành những gì được giao. chứ bắt nảy số nhanh thì tôi đang hơi bị chậm. mình bị chậm khoản đó.
Ví dụ sếp chỉ nói "đọc, tóm tắt lại tài liệu này"
Như tôi thì sẽ ngồi đọc đọc tài liệu, xong chờ sếp hỏi.(tư duy thực hiên)
Nhưng kiểu sếp muốn tóm tắt ra bằng văn bản rồi gửi lại sếp, trình bày thật đẹp.
Vì nếu cần sếp có thể sử dụng luôn email hoặc văn bản mình gửi để fordward cho lãnh đạo cấp trên luôn. .(tư duy giải quyết vấn đề)
Kiểu kiểu như thế. Ý tôi là như vậy. Chứ quy trình thì nó chỉ là 1 trong các ý nhỏ trong công việc thôi.
(tôi đang thật sự bị động trong khoản này) các my fen có thực sự nảy số nhanh trong công việc như này không
Chả thấy giải quyết vde ở đâu.. các này chỉ là nâng cấp trình bày cho đẹp thôi… tư duy cẩn thận chỉnh chu hơn thôi

Tư duy giải quyết vde là ko cần người khác nêu vde, kêu phải làm gì …, mà là tự chủ động thấy chỗ nào bất hợp lý, tìm cách giải quyết, đề ra phương pháp giải quyết… và cao hơn là giải quyết vde ng khác ko cách giải quyết
 
Thay đổi góc nhìn là chính!
Trước làm ở X bên Đồng Nai, họ cực kỳ chuyên nghiệp phần quy trình. Dẫn tới mình như cái máy, không cần tư duy, tích tích chọt chọt là xong. Đâm ra chán nghỉ. Cách nhìn vấn đề ngày trước "quy trình thế nào, chỗ này ai làm, ai đang thực hiện, ai phụ trách toàn trình, báo cho ai, kết quả ghi nhận thế nào, thời gian từng khâu ra sao? ....." đúng kiểu 5WH
Giờ làm chỗ mới, năm đầu đi làm ngu như con kouuuu, xong chuyển sang góc nhìn khác "khi nào thì xong, vướng chỗ này thì cách giải quyết như nào? cần ai giải quyết, bản thân phải làm gì, kết quả đạt được là gì?.... cách A không được thì cách B, B không được thì C, nếu C không được thì cấp trên có phương án không? đối tác có chấp nhận giảm yêu cầu không? bla blo...." chốt là "mày mang về bao nhiêu $ cho công ty, mày cứ ôm về 10 tỷ thì đái lên cái quy trình cũng được"

PPelsNE.png
my fen à. đoạn in đậm này đúng là cái chỗ tôi đang cần.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
bryannguyen2021,
Người trả lời cuối
uocmovietlot,
Trả lời
35
Lượt xem
2.989
Quay lại
Lên đầu trang