Điều gì đã từng kéo bạn ra khỏi khoảng thời gian khó khăn nhất?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Reborn38
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
1 tháng rồi chưa ra đc
có ngày thì êm lắm có ngày thì như sóng thần
 
T chưa biết nữa, mọi thứ khó khăn với t theo giai đoạn, tưởng thở được 1 tý thì lại toang tiếp.
22-25 là giai đoạn khó khăn lần 1, một thân một mình ở nước ngoài gồng nợ
26-30 là giai đoạn ổn định, ,sự nghiệp tăng trưởng, năng lực tăng => tự dưng thấy nhẹ nhàng
31 - tới giờ là 34, đáy của xã hội, nát bét nát bơ, lost từ tiền/ người thân / ko định hướng được tương lai sắp tới như thế nào.

Nhưng t nghĩ sắp tới sẽ ổn. T không biết nữa. Nhưng t tin vậy
 
Ai cũng có những ngày cảm thấy mệt mỏi hoặc mất phương hướng.

Mình muốn hỏi mọi người: Điều gì đã từng kéo bạn ra khỏi khoảng thời gian khó khăn nhất?

Mình rất muốn lắng nghe những trải nghiệm thật của mọi người. Biết đâu câu chuyện của bạn sẽ tiếp thêm động lực cho mình và cả những ai đang âm thầm trải qua những ngày không dễ dàng.

Khi buồn, mọi người thường:
  • Đi ngủ?
  • Nghe nhạc?
  • Đọc sách?
  • Chạy bộ, tập gym?
  • Đi du lịch?
  • Đi cà phê một mình?
  • Tâm sự với ai đó?
  • Làm việc mình thích?
  • Hoặc đơn giản là để thời gian chữa lành?
Đó là năm 2020, mình thường cảm thấy buồn bã u uất, đêm nào cũng ngồi nốc bia một mình rồi khóc tu tu. Thế là mình viết thư cho sếp để xin làm mod VOZ. Ngày ngày đêm đêm sáng sáng tối tối lên VOZ đọc những dòng chửi nhau của vozer và rất rất nhiều nhiều dòng chửi lây sang mình, chửi qua chửi lại chửi tới chửi lui thế là chẳng còn thời gian đâu mà buồn với khók :cry:
:doubt:

Gửi thím
:adore:
 
Gia đình.
Tầm 22-23 mới ra trường chia tay ny, thất nghiệp, xin việc mãi và vẫn cứ lông bông không như kỳ vọng. Chán nản muốn 44. Nhưng lúc đấy trong nhà lại có người mất. Nhìn cảnh gia đình đau thương, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh nên tự nhủ bản thân không thể để những người yêu thương mình phải đau khổ như vậy được.

Giờ u40 rồi ngẫm lại hồi đấy sao mà có tý việc cỏn con mà cũng buồn chán rồi định 44. Nhưng chắc đó là lý do mà nhiều ng trầm cảm, có thể với người khác thì nó chả có vấn đề gì, nhưng với ng trong cuộc, tại thời điểm đó thì ôi sao mà khủng khiếp, đau đớn thế...
 
Ngồi suy tư, gặm nhấm nỗi buồn một mình.
Tui thường làm vậy.
Hồi còn trẻ 2x tuổi thì hay rủ người anh em chí cốt đi làm vài ly.
Nhưng giờ vào trung tuổi rồi, ko còn hứng nhậu nhẹt như trước.
:sweat:
 
làm công nhân 1 thời gian, nhưng môi trường công nhân nó không đem lại cảm giác như hồi làm giao hàng, dù độ cực khổ và húng chó ngang nhau, mình cũng ko hiểu sao nữa.
giờ đang thất nghiệp.
Làm sale aka tiếp thị đi fen.
Cũng cực khổ, đáy xã hội, nhưng độ húng chó rất ít.
Ai việc nấy mà cày
Lâu lâu sếp mời đi nhậu bữa nói xấu khách hàng xả stress
:byebye:
 
Ngoài chết ra thì nỗi đau nào cũng sẽ dịu lại, cũng không có kết thúc nào hoàn toàn, cứ bước tiếp xem cảnh vật thế nào :) Không có động lực cũng được, không có gì để bám víu cũng không sao, lúc khó khăn nhất là lúc phải học cách yêu bản thân nhiều nhất, yêu vô điều kiện, không vì cái gì cả.
Cứ mải miết làm lành với chính mình, cùng tha thứ, cùng vực dậy.
Nên động lực là bản thân nha. Thân tốt mới che chở cho người khác được =))
Đúng đó, sao mình khổ thế này, sao xui quá chó mực thế này, vậy mình ko yêu lấy bản thân mình thì trông cậy vào ai đây.

Mỗi khi xui quá tank tự thưởng cho mình: đi xem phim, mua con gà quay, ăn cây kem,
 
Thời gian để quen dần và cải thiện dần mọi thứ. Bắt đầu lại mọi thứ từ con số 0 sau thời gian dài vì chuyện gia đình... Mệt mỏi, nhưng không còn cách nào khác phải tiến về phía trước. Những điều tích cực sẽ giúp thúc đẩy bản thân nỗ lực tốt hơn.
 
Chạy bộ + ronaldo. Đợt bị trầm cảm thấy mọi thứ đều tuyệt vọng nhưng xem mấy video về ý chí của ronaldo mới thấy khâm phục và từ đó mới cố gắng để thoát khỏi trầm cảm bằng việc chạy bộ.
 
Đến cuối tháng đóng bill điện nước, internet
Đi viện thanh toán tiền khám xét nghiệm... là tỉnh ngay à :doubt:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Reborn38,
Người trả lời cuối
SVKythuat,
Trả lời
71
Lượt xem
9.900
Quay lại
Lên đầu trang