Talakengaydai
Senior Member
Tôi có một gã đồng nghiệp, từ lúc mới vào đã tỏ ra đặc biệt chú ý tới tôi. Hồi mới vào hắn vô tình biết tôi mày mò thử vài ba ý tưởng cá nhân thì hắn cũng nhảy vào đòi làm y hệt.
Có bận tôi kể mình chơi trò may rủi trúng thưởng được 400k, hắn ngỡ ngàng ra mặt vì thấy tôi xem 400k như lẻ tẻ.
Trong cty có bảng xếp hạng thành tích, tôi ở vị trí thứ 3, hắn thứ 10. Hắn nhớ chằn chặn rồi buông câu than: “Làm sao em sánh kịp anh.” thậm chí cái rank đó tôi đã quên từ lâu. Tôi chỉ biết cười nhạt.
Mỗi lần đấu tennis là hắn tâng tôi lên tận mây xanh, khen tới mức lố bịch. Có lần tôi khiêm tốn phủ nhận, hắn liếc mắt một cái rồi vẫn tiếp tục tán dương như thể tôi đã nuốt trọn mấy lời đó. Sau tôi còn nghe hắn đem chuyện kể với đồng nghiệp rằng “nó tin thật đấy” – ý nói tôi cả tin.
Hắn rất hay trêu chọc tôi. Nhưng lạ ở chỗ, hễ tôi đùa lại thì mặt hắn cứng đơ, tỉnh bơ như chưa từng có trò khôi hài nào xảy ra. Cuộc vui xem ra chỉ dành cho một phía.
Cả gu ăn vận lẫn cử chỉ của tôi đều được hắn buông lời khen kiểu “phong cách”. Một hôm tôi thành thật đáp “Tôi có kiểm soát được mấy điều đó đâu”, hắn bỗng chưng trở nên gượng gạo, như thể câu đáp của tôi có gì khiến hắn khó xử.
Hắn từng tự nhận xe mình chỉ là con Dream ọp ẹp, còn tôi lúc nào bước lên sân đấu là “xách SH ra chơi” – một sự so sánh chỏi nhau. Tôi thấy thật khó hiểu, vì nếu thực sự muốn so đo xe cộ thì ít nhất cũng phải là Lamborghini, Ferrari chứ? Tại sao hắn lại nghĩ tôi đang khoe SH nhỉ? Chẳng có logic gì.
Mọi chuyện chẳng phải ngày một ngày hai, mà lặng lẽ kéo dài suốt 1 năm.
Một hôm đánh tennis giao hữu, tôi vô tình thắng áp đảo(hay còn gọi là out trình). Phản ứng đầu tiên của hắn là: “Mày mới nghỉ phép mấy bữa đi luyện riêng hả?” – dù chính hắn cũng chơi giỏi. Câu ấy khiến tôi giật mình: một trận đánh tennis qua loa sau giờ làm, sao hắn lại nghĩ tôi phải lén tập luyện? Bao nhiêu lời khen nhiệt thành trước đây là thực hay chỉ là vở diễn?
Hắn còn thường xuyên tâng bốc tôi “biết nhiều trò ghê”, trong khi thực tế ngày nào tôi hầu như chỉ quanh quẩn với cây vợt tennis.
Tôi muốn lên đây thuật lại, xem có ai từng chạm trán kiểu đồng nghiệp khó hiểu như vậy chưa?
Là tôi đang nghĩ nhiều? Hay tên đó có vấn đề?
Có bận tôi kể mình chơi trò may rủi trúng thưởng được 400k, hắn ngỡ ngàng ra mặt vì thấy tôi xem 400k như lẻ tẻ.
Trong cty có bảng xếp hạng thành tích, tôi ở vị trí thứ 3, hắn thứ 10. Hắn nhớ chằn chặn rồi buông câu than: “Làm sao em sánh kịp anh.” thậm chí cái rank đó tôi đã quên từ lâu. Tôi chỉ biết cười nhạt.
Mỗi lần đấu tennis là hắn tâng tôi lên tận mây xanh, khen tới mức lố bịch. Có lần tôi khiêm tốn phủ nhận, hắn liếc mắt một cái rồi vẫn tiếp tục tán dương như thể tôi đã nuốt trọn mấy lời đó. Sau tôi còn nghe hắn đem chuyện kể với đồng nghiệp rằng “nó tin thật đấy” – ý nói tôi cả tin.
Hắn rất hay trêu chọc tôi. Nhưng lạ ở chỗ, hễ tôi đùa lại thì mặt hắn cứng đơ, tỉnh bơ như chưa từng có trò khôi hài nào xảy ra. Cuộc vui xem ra chỉ dành cho một phía.
Cả gu ăn vận lẫn cử chỉ của tôi đều được hắn buông lời khen kiểu “phong cách”. Một hôm tôi thành thật đáp “Tôi có kiểm soát được mấy điều đó đâu”, hắn bỗng chưng trở nên gượng gạo, như thể câu đáp của tôi có gì khiến hắn khó xử.
Hắn từng tự nhận xe mình chỉ là con Dream ọp ẹp, còn tôi lúc nào bước lên sân đấu là “xách SH ra chơi” – một sự so sánh chỏi nhau. Tôi thấy thật khó hiểu, vì nếu thực sự muốn so đo xe cộ thì ít nhất cũng phải là Lamborghini, Ferrari chứ? Tại sao hắn lại nghĩ tôi đang khoe SH nhỉ? Chẳng có logic gì.
Mọi chuyện chẳng phải ngày một ngày hai, mà lặng lẽ kéo dài suốt 1 năm.
Một hôm đánh tennis giao hữu, tôi vô tình thắng áp đảo(hay còn gọi là out trình). Phản ứng đầu tiên của hắn là: “Mày mới nghỉ phép mấy bữa đi luyện riêng hả?” – dù chính hắn cũng chơi giỏi. Câu ấy khiến tôi giật mình: một trận đánh tennis qua loa sau giờ làm, sao hắn lại nghĩ tôi phải lén tập luyện? Bao nhiêu lời khen nhiệt thành trước đây là thực hay chỉ là vở diễn?
Hắn còn thường xuyên tâng bốc tôi “biết nhiều trò ghê”, trong khi thực tế ngày nào tôi hầu như chỉ quanh quẩn với cây vợt tennis.
Tôi muốn lên đây thuật lại, xem có ai từng chạm trán kiểu đồng nghiệp khó hiểu như vậy chưa?
Là tôi đang nghĩ nhiều? Hay tên đó có vấn đề?

