Đừng Xanh Như Lá
Senior Member
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

