Đã khi nào mấy bạn muốn trốn chạy cuộc sống chưa ?

Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
Nghe ông kể có vẻ nhà ông có giặt ngô hơi ác.


Vấn đề giải quyết dễ thôi. Tiền mất có thể kiếm lại được như anh nói. Nhưng dù gì cũng ruột thịt, giờ k có vợ ở nhà thì xin ba mẹ vài tiếng nói chuyện.

1. Lắng nghe hết lời ba mẹ nói về gd bạn, đặc biệt là vợ bạn, có gì k hài lòng nói hết 1 lần.

2. Sau đó tới bạn trình bày mọi khó khăn mà bạn đang mắc phải.

Hai bên ráng lắng nghe và thấu hiểu để có gd êm ấp. Không được thì tính đường khác. Chú ý bà chị có phá hoại k.


Nhà góp mấy trăm triệu thì cứ nhớ chốt đơn quy ra vàng hay bao nhiêu % căn nhà. Căn chung cư cho thuê thì cưa đôi tiền thuê.

Đưa vợ con ra ngoài thuê hoặc ở ké bên ngoại từ từ tính tiếp. Rồi từ từ coi ba mẹ bạn có ý gì rồi lại nói chuyện tiếp. Ruột thịt đéo bỏ được đâu, chỉ có cách nói chuyện từ từ giải quyết mâu thuẫn thôi. Tốt nhất vẫn là rõ ràng thẳng thắng.
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
ít ra vẫn còn sức khỏe, chứ nhiều người tuổi xế chiều rồi sức khỏe không có mà vẫn long đong lận đận kiếm từng đồng nuôi con, nuôi cháu.
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
Mua chai coke và thêm con gà nướng mắm nhĩ là lá sẽ xanh trở lại nha.
 
Ai chẳng từng
U0wng83.gif
 
Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
Ông là mamaboy à. Con trai mà không có tiếng nói trong nhà gì hết vậy.
 
Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
Dễ giải quyết mà ở căn cc là xong. Tránh ông bà vs vợ mâu thuẫn và cũng không mang tiếng ở nhờ nhà ông bà.
Tôi khuyên ae là nên ở riêng không chung chạ, mình thì thấy vui nhưng vợ mình thì lại khổ
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
Tầm 30-40 tuổi vấn đề luôn xuất hiện trong mọi gia đình, tất nhiên tiền bạc mà ảnh hưởng đến chi tiêu cơ bản thì nó cũng chiếm 50% tác động đến tâm trí. Khi tôi 30-35 lúc đó thu nhập cũng tầm 50-70 tr mà thấy cứ nghỉ làm là hết tiền. Đến tận bây giờ lương tăng lên hơn 200 tr thì những vấn đề trước đây giảm đi gần hết. Nhưng quan hệ vợ chồng hay vợ vs nhà chồng vẫn tồn đọng những vẫn đề xưa cũ và chả thể giải quyết nổi bằng tiền. Tôi nhận ra mình chỉ thay đổi được bản thân còn người khác thì chịu. Do vậy tôi chọn cách im lặng, tự chủ và nắm giữ tài chính là sống còn. Nếu có thể thì tôi thấy thực hành chánh niệm là cách tốt nhất để tâm mình đc an yên.
 
tìm đến cái hẹo thì k bao giờ nghĩ đến. nhưng có lúc muốn trốn ở đâu đó trốn khỏi xã hội :D.
 
,
Đang làm culy zombie tháng 15 củ mẹ mắc ung thư vú đang xin nghỉ mấy ngày để đưa mẹ viện mổ, stress tiền nong và chi phí chưa bệnh này quá thấy mọi người bảo nếu tệ nhất phải dùng đích thì 500 củ,khổ nỗi zombie vp thì lấy đâu ra .
Cố chữa cho mẹ bằng mọi giá bạn ơi, có phải đi vay mượn họ hàng người thân ngân hàng gì cũng cố nhé. UT vú là 1 trong những dạng UT chữa dễ nhất rồi, mình mất mẹ cũng vì UT vú cách đây hơn chục năm, vì cả nhà đều thiếu hiểu biết và thông tin cần thiết, mặc dù nhà thừa điều kiện để chữa bệnh ...
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
Có, thỉnh thoảng trên đường đi làm về t có vài lúc suy nghỉ giờ làm sợi dây đu đưa hay nhảy cầu tắm sông thì cảm giác ntn nhỉ, đôi lúc muốn buông bỏ cuộc sống này, trầm cảm mịa rồi.....
 
Có, thỉnh thoảng trên đường đi làm về t có vài lúc suy nghỉ giờ làm sợi dây đu đưa hay nhảy cầu tắm sông thì cảm giác ntn nhỉ, đôi lúc muốn buông bỏ cuộc sống này, trầm cảm mịa rồi.....
Ấy ấy mai fen ơi từ từ cái đã. Thật ra fen chỉ cần 1 2 thằng cốt rủ đi nhậu ói ỉa ra xong ôm nhau hát, khóc, cười... rồi ngày mai lại lao ra đời chiến đấu kiếm ăn như chưa có gì xảy ra. Tin tôi đi, chúng ta mạnh mẽ hơn ta tưởng đó.
 
Ấy ấy mai fen ơi từ từ cái đã. Thật ra fen chỉ cần 1 2 thằng cốt rủ đi nhậu ói ỉa ra xong ôm nhau hát, khóc, cười... rồi ngày mai lại lao ra đời chiến đấu kiếm ăn như chưa có gì xảy ra. Tin tôi đi, chúng ta mạnh mẽ hơn ta tưởng đó.
Nói chung nó thoảng qua thôi, kiểu như 1 trong các luồng suy nghĩ (tôi còn suy nghĩ đến những việc khác nữa như công việc, đời sống tình càm). Tối về làm mấy lon bia lạnh cho dễ ngủ, ngày mai lại là ngày mới, chủ yếu cảm thấy tinh thần đi xuống quá
 
Nói chung nó thoảng qua thôi, kiểu như 1 trong các luồng suy nghĩ (tôi còn suy nghĩ đến những việc khác nữa như công việc, đời sống tình càm). Tối về làm mấy lon bia lạnh cho dễ ngủ, ngày mai lại là ngày mới, chủ yếu cảm thấy tinh thần đi xuống quá
Làm ly cà phê cho tỉnh táo fen. Cafein sẽ giúp cũng ta hưng phấn như chơi đồ.
:beauty:
 
Đợt trước đi Đà Lạt 7 ngày, thì dính đúng đợt mưa, cả 7 ngày mưa từ sáng tới tối nên phần lớn thời gian là ngồi cafe nghe nhạc, rồi lại về khách sạn nằm xem tivi, mà đợt đó ko nhớ cái kênh gì nó chiếu liên tục cái phim "Đi đến nơi có gió", chiếu đi chiếu lại mấy tập đầu, cũng chả để ý, nhưng sau thì cố xem thử thấy cũng hay, lúc về nhà cũng cày hết cả bộ, xem thấy nhẹ nhàng, chill phết.
Đại ý là thi thoảng xin nghỉ việc, rồi đi về 1 vùng quê nào đó, thuê cái nhà, sống ở đó 2~3 tháng, dẹp bỏ máy tính, điện thoại, sống chậm, cho mình lười biếng, sáng nằm ngủ đến 9h, ra quán ngồi uống trà đọc sách, đi thăm làng xóm đồng ruộng, làm quen, nói chuyện với người dân ở đó, dần dần hòa mình vào cuộc sống nơi đó. Thấy nhẹ nhàng thư thái vl.
Giờ cũng đang tính, khi nào nhảy việc thì cho bản thân 2~3 tháng, 1 là lên Tây Bắc, 2 là xuống Ninh Bình, kiếm cái nhà trọ, nghỉ ngơi vài tháng rồi lại về kiếm việc.
Bây giờ làm ăn kinh doanh có vẻ khá là khó, thuế má, thị trường, rồi phạt phủng tùm lum, xác định là khó để mà giàu được và vớ vẩn đã éo giàu được thì chớ lại còn vỡ nợ thì bỏ mẹ, nên tốt nhất anh em tự trang bị kỹ năng, kiến thức, bằng cấp... để có thể luôn luôn sẵn sàng đi làm thuê mọi lúc mọi nơi, nói chung là giàu thì đ éo bao giờ giàu được, nhưng không chết đói..., làm chán thì lại nhảy việc, có vài tháng đi nghỉ ngơi, năm nay làm 3 tháng ở Ninh Bình, sang năm làm 3 tháng ở Hà Giang, Lào Cai, rồi Đà Lạt, Măng Đen...
Đời đôi khi cứ nằm thẳng chill chill thế thôi.
 
Ấy ấy mai fen ơi từ từ cái đã. Thật ra fen chỉ cần 1 2 thằng cốt rủ đi nhậu ói ỉa ra xong ôm nhau hát, khóc, cười... rồi ngày mai lại lao ra đời chiến đấu kiếm ăn như chưa có gì xảy ra. Tin tôi đi, chúng ta mạnh mẽ hơn ta tưởng đó.

Đúng. Tất cả chúng ta đều là những chiến binh :ah: :ah:
 
Đợt trước đi Đà Lạt 7 ngày, thì dính đúng đợt mưa, cả 7 ngày mưa từ sáng tới tối nên phần lớn thời gian là ngồi cafe nghe nhạc, rồi lại về khách sạn nằm xem tivi, mà đợt đó ko nhớ cái kênh gì nó chiếu liên tục cái phim "Đi đến nơi có gió", chiếu đi chiếu lại mấy tập đầu, cũng chả để ý, nhưng sau thì cố xem thử thấy cũng hay, lúc về nhà cũng cày hết cả bộ, xem thấy nhẹ nhàng, chill phết.
Đại ý là thi thoảng xin nghỉ việc, rồi đi về 1 vùng quê nào đó, thuê cái nhà, sống ở đó 2~3 tháng, dẹp bỏ máy tính, điện thoại, sống chậm, cho mình lười biếng, sáng nằm ngủ đến 9h, ra quán ngồi uống trà đọc sách, đi thăm làng xóm đồng ruộng, làm quen, nói chuyện với người dân ở đó, dần dần hòa mình vào cuộc sống nơi đó. Thấy nhẹ nhàng thư thái vl.
Giờ cũng đang tính, khi nào nhảy việc thì cho bản thân 2~3 tháng, 1 là lên Tây Bắc, 2 là xuống Ninh Bình, kiếm cái nhà trọ, nghỉ ngơi vài tháng rồi lại về kiếm việc.
Bây giờ làm ăn kinh doanh có vẻ khá là khó, thuế má, thị trường, rồi phạt phủng tùm lum, xác định là khó để mà giàu được và vớ vẩn đã éo giàu được thì chớ lại còn vỡ nợ thì bỏ mẹ, nên tốt nhất anh em tự trang bị kỹ năng, kiến thức, bằng cấp... để có thể luôn luôn sẵn sàng đi làm thuê mọi lúc mọi nơi, nói chung là giàu thì đ éo bao giờ giàu được, nhưng không chết đói..., làm chán thì lại nhảy việc, có vài tháng đi nghỉ ngơi, năm nay làm 3 tháng ở Ninh Bình, sang năm làm 3 tháng ở Hà Giang, Lào Cai, rồi Đà Lạt, Măng Đen...
Đời đôi khi cứ nằm thẳng chill chill thế thôi.

Không vướng gia đình vợ con thì cứ thế này là best life
:beauty:
 
Nghe ông kể có vẻ nhà ông có giặt ngô hơi ác.


Vấn đề giải quyết dễ thôi. Tiền mất có thể kiếm lại được như anh nói. Nhưng dù gì cũng ruột thịt, giờ k có vợ ở nhà thì xin ba mẹ vài tiếng nói chuyện.

1. Lắng nghe hết lời ba mẹ nói về gd bạn, đặc biệt là vợ bạn, có gì k hài lòng nói hết 1 lần.

2. Sau đó tới bạn trình bày mọi khó khăn mà bạn đang mắc phải.

Hai bên ráng lắng nghe và thấu hiểu để có gd êm ấp. Không được thì tính đường khác. Chú ý bà chị có phá hoại k.


Nhà góp mấy trăm triệu thì cứ nhớ chốt đơn quy ra vàng hay bao nhiêu % căn nhà. Căn chung cư cho thuê thì cưa đôi tiền thuê.

Đưa vợ con ra ngoài thuê hoặc ở ké bên ngoại từ từ tính tiếp. Rồi từ từ coi ba mẹ bạn có ý gì rồi lại nói chuyện tiếp. Ruột thịt đéo bỏ được đâu, chỉ có cách nói chuyện từ từ giải quyết mâu thuẫn thôi. Tốt nhất vẫn là rõ ràng thẳng thắng.
tôi thử rồi fen, nhưng phía ba mẹ tôi vẫn luôn khẳng định là con dâu phá hoại ngầm. Và mỗi khi tôi tìm cách giải thích thì cứ 1 câu nói là tôi bênh vợ.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Đừng Xanh Như Lá,
Người trả lời cuối
Hà Kim Thủy,
Trả lời
156
Lượt xem
21.140
Quay lại
Lên đầu trang