Đã khi nào mấy bạn muốn trốn chạy cuộc sống chưa ?

Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
đủ combo trên, thêm combo đau dạ dày mãn tính, tóc rụng, cận, vợ chồng đòi đấm nhau suốt ngày :), quá là tuyệt vời.
 
tôi thử rồi fen, nhưng phía ba mẹ tôi vẫn luôn khẳng định là con dâu phá hoại ngầm. Và mỗi khi tôi tìm cách giải thích thì cứ 1 câu nói là tôi bênh vợ.
Thì t mới nói ông là nói chuyện k dc thì dọn ra, rồi lâu lâu hàn gắn. Cái này đúng là rất khó nhưng ông ở giữa phải chịu thôi. Còn nói bỏ là k dc rồi.
 
Ông là mamaboy à. Con trai mà không có tiếng nói trong nhà gì hết vậy.
Tôi hiền từ nhỏ rồi fen, nhiều lần bị ăn hiếp cũng chỉ im. Chị và mẹ cãi nhau gì đó tự nhiên bà chị cũng lôi tôi vô. Giờ tôi lớn rồi, có vợ và 2 con nhỏ, lúc này tôi mới nói trả lại không im như hồi nhỏ. Chắc vì lý do này mà lớn chuyện.
 
Thì t mới nói ông là nói chuyện k dc thì dọn ra, rồi lâu lâu hàn gắn. Cái này đúng là rất khó nhưng ông ở giữa phải chịu thôi. Còn nói bỏ là k dc rồi.
Mấy năm trước có dọn ra rồi đó, thì tôi cũng đợi êm êm rồi mới quay lại. Kì này mà dọn đi chắc là đi luôn.
 
Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
E cũng đang phân vân một mối mà gia đình cả 2 bên đều k ưng thuận do khắc tuổi và mạng. Mặc dù không ngăn cản nhưng khi lấy nhau về sẽ gặp cảnh như nhà bác vậy vì đã có định kiến từ trước rồi. Mà hiện tại e cũng thấy bạn nữ cũng có nhiều điểm khá khác biệt, dù cho cả hai đã nói là sẽ cố gắng để vượt qua nhưng e vẫn cảm thấy không kết nối sâu. Hiện tại đã gặp 2 bên gia đình rồi cũng nói với bạn nữ là cho ngày đề qua nói rồi mà sao e phân vân quá.
 
Đúng bạn.
Mình giờ có thể nói là thất nghiệp, mới đi thi viên chức mà trượt.
Nhà thì ở ké bố mẹ già, mẹ mình hay cằn nhằn và bảo thủ gia trưởng nên mình ở rất mệt, thuê ngoài thì ko đủ khả năng.
Mỗi ngày qua đi thấy bản thân hèn kém vô cùng.
Xung quanh tầm tuổi mình đa số đã xây nhà riêng, bằng cách nào mình ko rõ.
Ko biết thì mình hỏi :bad_smelly:
Thực sự phải học hỏi thôi phen, chứ tự mình mần mò thì đến mùa quýt mới xong, thời gian là tiền là bạc
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
Đồng râm đây rồi.
Lắm lúc Tôi chỉ muốn vào rừng sống thôi. :(
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
nếu cho lựa chọn lại, bạn có lập gia đình không?
 
nếu cho lựa chọn lại, bạn có lập gia đình không?
Hỏi thế thì khó quá bạn.
Khi đã có gia đình riêng, gắn bó với mình cả chục năm, mà lựa chọn thế nào được nữa.
Lúc sợi dây tình cảm tình thân đã hiện hữu, trói buộc mình, thì câu hỏi này là vô nghĩa.
Nếu bạn hỏi chọn lại trường học, nghề nghiệp thì dễ trả lời hơn.
 
chuẩn r thím,
em 30 cũng bấp bênh vl, gia đình giới thiệu em này em kia mà chả dám tiến tới luôn, chán
JjcEGFL.gif
Giống em vậy
 
Vào đọc cũng đồng cảm với mấy fen, vì 30 năm trước khi mới 7-8 tuổi tôi đã phải suy nghĩ mấy việc này rồi. Ở với ông bà suốt nên cứ nghe mười mấy cô chú than thở bao nhiêu việc y chang. 12-13 tuổi đã ý thức phải làm gì nên giờ trộm vía chả phải suy nghĩ gì.
Dư nhà, dư tài sản, dư chỗ đứng, đầy đủ con cái, nhiều tình thương từ mọi người xung quanh - ko phải vì quá nhiều mà vì biết đủ.
 
Nàng dâu trong nhà luôn là đối tượng bị quy chụp trong nhà. Ngay cả mẹ tôi cũng từng bị các chị em của ba tôi hành lên hành xuống thời trẻ. May mà chỉ có 4 năm thôi, vì sau đó họ đi xuất ngoại hết.
Vào đọc cũng đồng cảm với mấy fen, vì 30 năm trước khi mới 7-8 tuổi tôi đã phải suy nghĩ mấy việc này rồi. Ở với ông bà suốt nên cứ nghe mười mấy cô chú than thở bao nhiêu việc y chang. 12-13 tuổi đã ý thức phải làm gì nên giờ trộm vía chả phải suy nghĩ gì.
Dư nhà, dư tài sản, dư chỗ đứng, đầy đủ con cái, nhiều tình thương từ mọi người xung quanh - ko phải vì quá nhiều mà vì biết đủ.
 
Thì đấy phương tây nó tiến bộ cũng vì vậy ko có tư tưởng nhà nhiều thế hệ vì mqh con người luôn phức tạp, cứ mạnh ai nấy sống tách biệt, đặc biệt khác biệt thế hệ chuyển tiếp kiến thức trãi nghiệm ko giống nhau khó đồng cảm lắm :big_smile:
 
Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
dại quá fen ơi. từ khi tui chuyển đc ra ở riêng thì đã hứa vs lòng ko quay lại. mẹ ck nàng dâu cực mệt. ra ở riêng 1 phát là như đc sinh ra lần thứ 2. clear sạch sẽ mọi phiền muộn đã cố kìm nén bấy lâu. giờ thi thoảng ob vẫn gọi về mà mình quyết ko. xa thương gần thường
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Đừng Xanh Như Lá,
Người trả lời cuối
Hà Kim Thủy,
Trả lời
156
Lượt xem
21.444
Quay lại
Lên đầu trang