[Tản mạn] Mảnh đất 2700m² cuối xóm và những chuyện đến giờ nhà em vẫn không lý giải được

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề magret
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chuyện đàn lợn hình như em cũng nghe ở đâu đó rồi ý. Thế nhà bác giờ vẫn còn căn nhà ấy à?
chuyển đi rồi, vì giữa đồng, đường xá bất tiện và heo hút nên bố tôi đã mua 1 mảnh ở phía lộ, dỡ hết những gì tận dụng được ở nhà cũ này vào chỗ mới- chuyển từ năm 1998-1999 gì đấy. H chỉ còn lại miếng đất trống, cây cỏ um tùm. Đi ngang qua cảm giác cứ ớn lạnh :)
 
Đợi mãi mới thấy post tiếp. Nhớ đều tay nhé cô em nhát gan. Mà đời thuở cũng lạ, mấy đứa nhát lại thích chuyện ma.
Công nhận bác ạ. Không nghe, không viết thì thôi. Chứ viết xong có hôm em không dám ra phòng khách uống nước :)
 
2026 rồi dân trí vẫn thấp, vẫn tin vào ma cỏ nọ kia xong nhai đi nhai lại câu có thờ có thiêng bla bla tôi nhổ toẹt vào :doubt:
Ma quỷ chỉ tương tác được với người ngu thôi, chứ gặp người khôn thì ma quỷ sợ như chó sợ exciter có bao giờ dám ló mặt ra đâu :doubt:
Bác chưa đọc đã nhổ toẹt vào, hay đọc hết rồi mới nhổ thế ạ? 😄
 
Công nhận bác ạ. Không nghe, không viết thì thôi. Chứ viết xong có hôm em không dám ra phòng khách uống nước :)
Thứ gì đâu pede nhát gan.
A cũng gặp nhiều chuyện trực tiếp luôn. Mà việc mình làm, chả liên quan gì họ. Sợ gì hả em.
A ngủ trong phòng họp, mấy ngày liền bị bóng đè và ai đó nói là chỗ của tao, đi chỗ khác. Thế thì a qua bức vách đối diện ngủ,vừa lẩm bẩm là đất chật người đông, chứ không lẽ giành cả cái phòng. Ấy thế mà không bị đè nữa nhé.
 
Công nhận bác ạ. Không nghe, không viết thì thôi. Chứ viết xong có hôm em không dám ra phòng khách uống nước :)
Khi hiểu ra vấn đề thì chuyện này không đáng sợ nữa. Coi vậy chứ họ, những người đã mất cũng có nỗi khổ riêng. Những người được họ tương tác là vì tương lai là những người có thể cứu họ. Tâm ác của con người mới là đáng sợ.
 
Lót dép hóng
Vì họ tôi cũng có vài điểm kỳ lạ, kiểu lâu lại thấy người trong họ tạ mộ trong đó có cả nhà nội tôi.
 
Đang hè rảnh, em lại ngồi gom mấy chuyện kỳ lạ mà ngày xưa mẹ và các dì em kể thời còn sống ở quê cùng ông bà ngoại. Nhiều chuyện không có đầu có cuối, mà chỉ là những hiện tượng không thể lý giải. Các bác đọc thử, xong cho em biết nếu từng gặp hoặc từng nghe người thân kể tình huống tương tự nhé!

Giới thiệu qua về mảnh đất của ông bà em

Ông bà em vốn là người miền xuôi, nhưng đi công tác gặp nhau rồi quyết định xây dựng gia đình ở TN. Ông ngoại em là người chăm chỉ, thật thà, được tín nhiệm lên chức quản đốc xưởng, được cấp cho một lô đất làm nhà ở mặt đường. Nhưng ông không thích ồn ào, nên đổi lấy một lô đất ở cuối xóm.

Mảnh đất rất rộng, bà em kể tổng cả nhà, đất vườn, và ao lên đến 2700 m2. Ba mặt đều giáp cánh đồng, phía xa cánh đồng là suối, rồi qua suối lại đến cánh đồng khác. Nói chung là đồng không mông quạnh. Chỉ có một mặt là giáp với 2 nhà hàng xóm (do đất nhà ông em dài).

Chuyện cái giường dựng ngược

Hồi ông bà em mới chuyển về mảnh đất ấy, hàng xóm có kể là chủ cũ vì gặp ma, sợ quá mà bán nhà. Rằng con của chủ nhà cũ có lần đang ngủ mà cái giường dựng ngược lên, sợ đến hoảng loạn. Rồi cả chuyện ở đó có 2 cái vong trẻ con, ban đêm nó cứ khóc oe oe phía bụi tre.

Nhưng ông em thì không có vẻ gì là sợ hãi. Có lẽ vì ông cũng có một chút khả năng kết nối nào đó với tâm linh. Ví dụ ông thường xuyên xem chân gà miễn phí cho bạn bè, hàng xóm mỗi khi Tết đến. Hay ông có thể chìa tay ra và nói chuyện với con đom đóm, bảo nó đậu vào tay ông. Riêng bà thì sợ lắm, thường xuyên gọi thầy cúng về đặt bùa chú các kiểu.

Chuyện con đom đóm biết nghe lời

Ông trẻ em, tức là em ruột của ông ngoại, mất năm 30 tuổi vì tai nạn trong một chuyến công tác lên mạn Tây Bắc. Nghe nói hồi còn sống, ông trẻ và ông ngoại hợp nhau lắm, đi đâu cũng có nhau. Nhưng vì niềm tin vào tâm linh rất lớn, ông chưa bao giờ quá buồn vì chuyện em trai mất. Cảm giác như ông vẫn thường xuyên gặp gỡ với em trai mình vậy.

Mẹ em kể có lần đi tập thiếu niên buổi tối về, gặp ông ngồi câu cá lù lù bên bờ ao cạnh cổng. Mẹ vô tư hỏi: “Bố không sợ à?”. Ông ngoại cười bảo: “Tao ngồi câu với chú Hậu tí cho mát”.

Lúc ấy ngoại chưa già, nhưng thi thoảng cũng làm chén rượu trong bữa tối nên mẹ em cứ tưởng do ông uống vài hớp rồi nên nói linh tinh. Dù sao thì mẹ với dì cũng nhanh chóng chạy vào nhà cho an tâm.

Nhưng có một lần, chính những gì mắt thấy tai nghe đã khiến mẹ em có cái nhìn khác hơn về những chuyện như thế. Mẹ em kể ngày mẹ bé, nhà chưa có điện, đến lúc có thì điện về đến cuối xóm cũng yếu lắm. Các nhà ở đầu xóm dùng sút, hút hết điện rồi. Nên buổi tối nhà vẫn phải dùng đèn dầu chứ đừng nói đến bật tivi hay quạt điện. Để sống chung với cái nóng 38-40 độ mùa hè, cả nhà thường trải hai cái chiếu ra hiên nằm. Nóng quá thì lại ra giếng dội vài gáo nước cho mát người rồi vào nằm tiếp.
Hôm ấy cuối tháng Âm lịch, trời tối lắm. Chả có trăng có sao, cũng chả có nổi ngọn gió nào mát mẻ. Ông bà ngoại đang cùng các con nằm nghe đài (chạy bằng ắc quy thôi) thì có một con đom đóm rất to cứ lởn vởn xung quanh. Trẻ con ngày xưa sống chung, chơi chung với đom đóm nên thường không sợ lắm. Nhưng con đó nó to bất thường, khiến dì ba em tự dưng hét lên.

Ông ngoại bảo: “Không sao đâu, ông Hậu đấy”. Nói xong thì ông ngoại chìa ngón tay trỏ ra, khẽ nói: “Có phải chú Hậu thì đậu vào tay anh”.

Không biết là vô tình hay thực sự đó là ông trẻ, nhưng con đom đóm ngoan ngoãn đậu ngay vào tay ông ngoại em. Cả nhà kinh ngạc nhưng không ai nói gì thêm. Riêng ông ngoại thì tỉ tê như nói một mình: “Anh chị khỏe, các cháu khỏe, chú yên tâm”. Được một lát thì con đom đóm bay đi.

Chuyện con gián đất

Một buổi tối khác, ông ngoại em vắng nhà. Bà và các con vừa ăn cơm tối xong, đang chuẩn bị dọn dẹp thì “vèo..”, một con gián đất đậu đúng vào mâm. Bà em xua xua nó đi thì nó lại bay phắt lên bàn thờ. Bà lo lắng bảo: “Không biết có vị nào đến”.

Cậu em vốn vô thần vô pháp, nhanh tay túm ngay lấy con gián, úp bàn tay cầm nó vào mông, vừa làm một quả bủm rõ to, vừa lầm bầm: “Này thì vị nào”. Cậu nhanh quá, bà không kịp cản. Chỉ vài phút sau, cậu em lăn lộn trên mặt đất, mặt mày tái nhợt, miệng liên hồi kêu: “Con đau bụng quá! Con đau bụng quá mẹ ơi!”.

Bà ngoại khóc mếu, run rẩy, sai mẹ em chạy đi lấy 3 chén nước, 1 đĩa gạo, 1 đĩa muối đặt lên bàn thờ. Rồi bà khấn vái một hồi. Bà khấn xong cái là cậu em khỏi bặt, theo dõi thêm cũng không có triệu chứng gì nữa. Con gián đất cũng đã bay đi từ lúc nào.

Chuyện dì 3 bị co giật trong đêm



Dì tên là Nhung. Mẹ em là cả, đến cậu là thứ hai, và dì trong truyện này là dì thứ ba nên em gọi gọn là dì 3 luôn cho tiện, chứ không phải theo cách gọi trong Nam đâu ạ. Nhà mẹ em có 4 anh chị em cơ.

Chuyện là hồi ông bà em về căn nhà ấy, mọi thứ còn hoang sơ lắm. Chủ cũ mới chỉ xây cái nhà vách đất thôi, ông bà em đập đi xây nhà gạch. Vườn tược họ cũng chẳng trồng trọt gì, toàn bộ là do ông bà em chăm chỉ cuốc xới, quy hoạch từ đầu.

Một lần, ông em đang cuốc đất ở khu vườn chè thì thấy có một cái xương ống chân. Một lần khác đào ao, lại thấy một cái sọ. Mỗi lần như vậy, ông bà lại lập một ngôi mộ đất, chôn lại ngay sau vườn. Thành ra sau vườn nhà ông bà có đến 2 ngôi mộ.

Mẹ và các dì sợ hai ngôi mộ này lắm. Đến cả cậu em là người vô thần, mà có lần cũng hoảng hốt bảo trông thấy một quả cầu sáng rực bay vút từ đấy lên ngọn tre phía trước nhà rồi biến mất. Nên chẳng bao giờ các dì các cậu dám bén mảng.

Riêng có một lần, dì 3 em đi đào giun câu cá, gặp một con rắn hổ mang đất. Nghĩ cứ rắn màu đen là có độc nên dì đuổi đánh tận cùng cho an tâm. Con rắn chạy rất nhanh, luồn qua những gốc chè, chuẩn bị chui vào cái lỗ ở một trong hai ngôi mộ đất thì dì 3 dùng cuốc bổ trúng đầu và đập chết tại chỗ. Xong thì dì cũng sợ quá chạy về, không câu cá, câu ếch gì nữa.

Tối đó cả nhà đang ngon giấc thì có tiếng bà em gọi giật giọng: “Ông ơi, ông sang xem con Nhung nó bị làm sao, sùi hết bọt mép ra thế này. Ối giời ơi!!! Có ai không, cứu con tôi…”. Cả nhà vây quanh, chân tay dì vẫn co quắp giơ lên, toàn thân cứng đơ, đôi mắt trợn trừng trắng dã, miệng sủi bọt rất đáng sợ. Bà hàng xóm sang đốt bồ kết cạnh giường mà biểu hiện của dì càng đáng sợ hơn.

Rồi mẹ em buột miệng bảo: “Hay là nó trúng độc”. Ông gặng hỏi: “Độc gì?”. Mẹ em mới lắp bắp kể chuyện hồi chiều dì 3 đánh rắn ở mộ. Ông không nói không rằng, lập tức lẩm nhẩm khấn gì đó trong miệng. Một lúc sau dì 3 tạm qua cơn nguy hiểm. Ông bảo để sáng mai đi kiếm con mèo đen.

Thế rồi chiều hôm sau ông cầm một con mèo đen về thật. Về khoản này, mẹ em và các dì, cậu ngưỡng mộ ông lắm. Ông sống nhiệt tình, thân thiện, làng trên xóm dưới ai cũng biết, cũng nể. Cần là có người giúp liền. Ông làm thịt con mèo đen cho dì 3 ăn và bảo yên tâm, từ giờ không vấn đề gì nữa. Quả thật là cho đến bây giờ, khi dì đã ngoài 40, chưa một lần nào dì bị lại kiểu đó.

Ông ngoại vẫn luôn dặn các con là động vật cũng có linh hồn, cây cối cũng có linh hồn, nên nếu không phải chuyện bắt buộc thì đừng động đến. Ở quê, vào đêm 30 Tết, người ta thường rủ nhau đi hái lộc, nhưng gia đình ông, các con ông từ sau những chuyện lạ kỳ ở ngôi nhà năm đó, tuyệt nhiên không ai hái bất kỳ một cái lá nào mang về.

Hôm nay em xin kể đến đây thôi ạ.

Thực ra trên mảnh đất 2.700 m² ấy vẫn còn vài chuyện nữa như chuyện ông mặt đỏ khổng lồ trong giấc mơ của dì út, chuyện bà em đi xem bói hay những tiếng chày giữa đêm vọng lên từ khu vườn chè...

Nếu các bác thấy hay thì chấm giúp em một cái lấy động lực nhé. Đông vui em lại ngồi gõ tiếp hầu các bác ạ.
Em bổ sung phần 2 rồi, các bác xem Tại đây nhé ạ!
tự dưng con mèo bị làm thịt. tội vậy b
 
nhiều ông tuổi đời còn trẻ, chưa va vấp đủ nhiều nên coi thường tâm linh. Tôi hồi còn trẻ cũng thế. Nhưng đến lúc tự thân trải nghiệm thì mới biết được. Dễ nhất chính là qua trung tâm tiềm năng con người nhờ họ gọi người thân đã mất cho. Lúc bản thân bị ốp vào thì khắc biết tâm linh thật hay k
 
Như đã hứa với các bác, nay em rảnh tay lên tiếp Phần 2 về những giấc mơ của dì út em khi sống trên mảnh đất ấy ạ.

Chuyện người và hoàn cảnh, chưa phải chuyện ma

Khi dì út nhà em lên lớp 5 thì ông bà mua được mảnh đất mặt đường để mở quán bán nước. Lúc ấy bà muốn bán phắt mảnh đất trong xóm đi để chuyển hẳn ra ngoài cho tiện, nhưng ông thì nhất quyết không nghe, tính ông hoài cổ, cứ đòi ở lại đất cũ. Thế là nhà đành chia đôi ngả. Bà, mẹ em và dì 3 ra ngoài nhà gần đường để trông nom quán nước bán hàng. Trong xóm chỉ còn lại ông với dì út. Ban ngày thì thi thoảng bà còn đạp xe về lấy rau dưa mang đi, chứ cứ tối đến là bà lại phải ra ngoài kia trông quán. Cậu em lúc này thì đã đi làm xa rồi. Căn nhà vốn trước dành cho 6 người ở, đùng một cái giờ tuột đi đâu hết, chỉ còn trơ trọi đúng hai bố con.

Dì út em thì nhát, sợ lắm các bác ạ! Bác nào thế hệ 7x, 8x như mẹ với các dì, cậu em chắc biết thừa kiểu nhà ngày xưa ở quê rồi. Nhà cửa với công trình phụ chả bao giờ khép kín như bây giờ đâu. Cửa sổ, cửa thông gió, thậm chí là cái cửa chính lúc nào cũng làm bằng các song sắt hoặc song gỗ thưa rếch. Ở trong nhìn ra ngoài hay ngoài nhìn vào trong cứ thông thông thống. Dì út bảo cứ mùa hè thì tầm 7h tối, còn mùa đông thì chỉ tầm 5 rưỡi chiều đổ ra là dì đã sợ đến mức muốn khóc rồi. Có hôm ban ngày ra phía cây ổi sau nhà, dì nằm vắt vẻo trên cành chơi chán chê xong lơ đễnh thế nào để quên luôn cái áo trên đấy. Đến chập tối sực nhớ chạy ra lấy, dì cảm giác đúng kiểu “tim rơi dọc đường”, vừa chạy vừa run bần bật.

Nhà chính của ông bà gồm 3 gian, gian giữa kê cái tủ gỗ với bàn uống nước. Hai bên là hai cái giường, ông một bên, dì một bên. Ngay trước mặt giường của dì là căn buồng cũ (ngày trước mẹ em và dì út ở đấy). Bên phải lại là một căn buồng khác đã phá bỏ, cửa nẻo được che lại tạm bợ bằng một vách tre dán giấy mỏng manh, loại vách mà chỉ cần ai ngứa tay chọc nhẹ một cái là thành cái lỗ thủng nhìn tuốt vào trong. Bàn học của dì kê sát cái vách ấy, nhưng dì sợ có dám ngồi bao giờ đâu, toàn phải bê cái hòm gỗ lên giường rồi ngồi khoanh chân học trên đấy cho an tâm. Ông em thì đi ngủ sớm lắm, cứ ăn cơm, dọn dẹp xong là ông cầm cái đài vặn nhỏ nhỏ, nằm lên giường nghe rồi thiu thiu lúc nào không biết. Đen cái là trên bức tường giáp với giường của dì lại có một cái lỗ thoáng bằng khoảng viên gạch xỉ (dài tầm 40 phân, rộng 20 phân) nhìn thẳng ra phía sau vườn. Dì sợ quá nên lấy luôn cái gối thừa nhét kín lại.

Chưa nói đến chuyện tâm linh xa xôi, chỉ riêng cái việc nghĩ đến cảnh nửa đêm có trộm vào ao bắt trộm cá thôi mà nó ám ảnh dì em đến tận bây giờ. Có những hôm dì vẫn nằm mơ thấy mình đang ngủ thì có trộm rầm rập chui qua lỗ nhỏ ở hàng rào tiến vào sân, dì sợ quá hét gọi ông mà ông cứ ngủ say như vùi, gọi mãi không dậy. Trong mơ lũ trộm còn luồn hẳn tay qua khe cửa để đẩy thanh sắt chắn ngang cửa ra nữa. Nghĩ mà thương dì, nhưng cái sự sợ ấy hoàn toàn có cơ sở chứ không phải dì yếu bóng vía đâu các bác ạ. Vì hồi học lớp 1, có lần nửa đêm đi vệ sinh dì đã từng bị trộm trêu một vố nhớ đời.

Chuyện là ngày xưa đâu có bồn cầu giật nước xịn mịn như giờ, cứ đi nặng xong là dùng tro bếp rải lên thôi, nên nhà xí luôn phải dựng tít xa nhà để đảm bảo vệ sinh. Nhà xí của ông bà dựng ở phía bên phải, cách nhà tầm 15m, ngay bên cạnh là một cái ao cá rộng. Chếch chếch phía sau nhà xí thì nhìn ra hai ngôi mộ, còn chếch chếch phía trước lại là bụi tre - cái bụi tre mà trước khi ông bà em chuyển về đây, người ta đồn cứ đêm đến lại nghe tiếng trẻ con khóc eo éo ở đấy. Bình thường, nếu đi vệ sinh ban đêm thì dì út và dì 3 hay rủ nhau đi cùng, đứa này đứng canh cho đứa kia. Nhưng cái đêm hôm ấy dì 3 lười quá nhất quyết không chịu đi. Dì út mót quá đành cắn răng cầm đèn dầu mò đi một mình.

Đang ngồi thu lù trong nhà xí thì dì nghe thấy tiếng bước chân của hai người từ phía bụi tre vén rào đi vào, rồi nghe tiếng lội bì bõm dưới ao ngay cạnh. Dì út sợ bay màu, nín thở ngồi im thin thít. Nhưng khốn nỗi đến lúc vò giấy thì bị hai tên kia phát hiện mất. (Giải thích nhanh cho bác nào Gen Z như em ít tìm hiểu: Ngày xưa các cụ không có giấy vệ sinh cuộn đâu, toàn lấy giấy báo cũ để chùi. Giấy báo thì nó cứng, nên trước khi dùng phải vò cho thật nát, thật mềm ra, mà vò thì nó cứ kêu sột soạt)... Vừa nghe tiếng động một cái, hai tên trộm dưới ao liền dừng phắt lại nghe ngóng. Không gian lúc ấy im bặt, dì út thì sợ quá nín thở không dám ho he một tiếng nào nữa. Thấy động rồi lại im lìm một cách bất thường, một tên liền nhặt hòn đá ném "bộp" một cái lên nóc nhà xí để dò la phản ứng. Dì út ở bên trong sợ đến mức cứng đờ người, cắn chặt môi không dám kêu, không dám chùi, cũng chẳng dám chạy ra. Thấy ném đá mà bên trong vẫn im phăng phắc, biết là người nhà nhát gan không dám làm gì, hai tên trộm liền đắc chí, tiếp tục khua khoắng bì bõm dưới ao như chốn không người. Dì cứ ngồi im chịu trận trong cái nhà xí tối om ấy, tai căng ra nghe tiếng tụi nó bắt trộm cá xong xuôi, rút êm về phía bụi tre thì mới dám lúi húi bò ra, chạy thục mạng vào nhà. Sáng hôm sau ông ra ao thấy nước đục ngầu, bờ rào bị phá hở một lỗ to..., trên mặt nước có mấy con cá nhỏ chết trắng, nổi lềnh bềnh, còn cá to chắc bị tụi nó xách đi sạch. Ông đứng thở dài phàn nàn: “Lại bị trộm cá rồi”, lúc này dì út mới dám mếu máo kể lại chuyện đêm qua.

Ngoài những trải nghiệm thực tế đầy kinh hãi ấy ra, thì một phần do bà ngoại em hơi mê tín. Hồi dì út còn bé, bà ngoại thường xuyên đi xem bói về rồi kể chuyện đất nặng, đất nghịch, và gọi thầy cúng các kiểu về tạ đất, đặt bùa chú khắp nơi làm dì càng sợ ma tợn. Nỗi sợ ấy ngấm sâu vào máu, đi vào cả trong trí tưởng tượng và biến thành những giấc mơ kỳ quái bám theo dì từ nhỏ đến lớn.

Những giấc mơ của dì út và bí ẩn những chiếc tiểu trong vườn mười mấy năm sau mới phát hiện:

Con mèo rụng lưỡi


Mười mấy năm ở mảnh đất rộng thênh thang cuối xóm ấy là mười mấy năm trời ám ảnh không thể nào quên của dì em. Người ta bảo trẻ con hay sợ, hay mơ mộng tinh linh là chuyện bình thường. Nhưng nếu một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại theo một logic kỳ dị, để rồi nhiều năm sau dẫn đến những sự việc tương ứng ngoài đời thật, thì dù có là người lớn cứng bóng vía đến mấy cũng phải rùng mình. Một trong những giấc mơ quái đản nhất thời đó của dì là giấc mơ “con mèo rụng lưỡi”.

Dì kể giấc mơ này xuất hiện từ hồi dì mới tầm 5-6 tuổi. Trong mơ, dì thấy có một con mèo cứ lởn vởn ở phía khoảng vườn trước nhà. Rồi tự nhiên nó phát điên lên, đứng khựng lại, quay ngoắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt dì bằng ánh mắt rất người. Nó thè cái lưỡi dài ra, cố tạo ra những tiếng kêu khè khè nghẹn ứ nơi cổ họng, rồi ngay sau đó, cái lưỡi ấy đứt gãy, rụng bộp xuống đất. Con mèo vẫn đứng trơ ra đó nhìn dì. Lần đầu tiên tỉnh dậy dì sợ quá kể cho bà nghe, bà bảo nếu mơ thấy điều gì đáng sợ thì sáng dậy đừng kể cho ai vội, mà lẳng lặng lúc chưa đánh răng, lấy một nắm muối với một nắm gạo trộn vào nhau rồi đem rắc ra vườn...Dì làm theo lời bà nên thấy yên tâm hơn. Nhưng rồi vài tháng sau lại mơ. Vẫn con mèo ấy, trong khoảng vườn ấy. Nó vẫn đi lại lòng vòng rồi thè cái lưỡi ra và rụng xuống đất. Có đợt vài tháng mới mơ một lần, có đợt hai ba đêm liền. Đến mức dì thuộc luôn diễn biến của giấc mơ. Lần nào dì cũng miệt mài rắc muối, gạo mà không dám kể gì thêm với ai. Lớn thêm một chút, dì cũng quên dần, cũng có lúc dì nghĩ chắc hồi ấy còn trẻ con, sợ quá nên tưởng tượng.

Thế nhưng, con mèo rụng lưỡi mới chỉ là sự bắt đầu. Trong những giấc mơ sau này của dì còn xuất hiện nhiều hình ảnh, nhiều hiện tượng kỳ quái và đáng sợ hơn thế rất nhiều. Cứ như thể có một cái gì đó dưới thớ đất ấy đang cố len lỏi vào đầu một đứa trẻ, giãy giụa muốn nói ra bí mật của nó vậy.
bác tự viết hay nhờ AI sửa lại, đọc như đọc truyện dài của mấy ông nhà văn vậy.
Tự viết thì bác có thể nghĩ tới việc xuất bản sách =)))
 
bác tự viết hay nhờ AI sửa lại, đọc như đọc truyện dài của mấy ông nhà văn vậy.
Tự viết thì bác có thể nghĩ tới việc xuất bản sách =)))
Hì em cám ơn bác ạ. Em đang luyện tay nghề nên là ngồi gõ một mạch theo trí nhớ và cảm xúc, sau đó nhờ GPT nhận xét, nắn lại câu chữ cho mượt hơn thôi. Nhưng cơ bản cái xương, cái thịt và cảm xúc thì vẫn là của mình, chứ giao hết cho AI thì văn nó bị công nghiệp và thiếu cái hồn quê. Sợ các bác lại cho rổ gạch, mà đất thì không có để xây ạ. 😅
 
Sửa lần cuối:
nhiều ông tuổi đời còn trẻ, chưa va vấp đủ nhiều nên coi thường tâm linh. Tôi hồi còn trẻ cũng thế. Nhưng đến lúc tự thân trải nghiệm thì mới biết được. Dễ nhất chính là qua trung tâm tiềm năng con người nhờ họ gọi người thân đã mất cho. Lúc bản thân bị ốp vào thì khắc biết tâm linh thật hay k
Ông bố vợ tôi, cứ mỗi lần đi đâu uống rượu say, về nhà là bị ông chú mất khi còn trẻ ốp vào.
 
Phần 3: Tiếp những giấc mơ của dì út
Chuyện: Ông khổng lồ mặt đỏ


Dì út em bẩm sinh rất thông minh và có khí chất toát ra ngoài. Hồi dì lên 5 tuổi, bà ngoại có một lần gửi dì đi mẫu giáo nhưng dì không thích. Đi đến lớp được đúng một buổi thì dì đòi ở nhà. Bà ngoại em thấy vậy cũng chiều, cho dì ở nhà luôn. Thế mà đến khi vào lớp 1, dì vẫn đứng top 5 trong số năm chục đứa bằng tuổi và được cô giáo nhìn trúng, giao luôn cho làm lớp trưởng.

Mỗi tội, ngày nhỏ dì em nói ngọng chữ “th”, cứ “th” thì đọc thành “đ” khiến dì luôn bị các anh chị trong nhà trêu chọc. Nào là: “Các bạn chú ý đứng nghiêm! Nhìn trước ĐẲNG!”. Nào là: “Mẹ ơi, hôm nay nhà cái Bún... ịt 2 con vịt”. Rồi cả: “Bố ơi, mài cho mẹ con dao... ái... ịt”. Đến khi dì kể dì mơ thấy ông khổng lồ mặt đỏ, cậu em cũng cố tình trêu: “Thế là mặt Thỏ hay mặt Đỏ?” khiến dì tức quá gào lên.

Kể đôi chút chuyện ngoài lề vui vui cho bác nào sợ ma như em bớt căng thẳng, chứ giấc mơ "ông mặt đỏ" của dì út em thực sự không mấy dễ chịu.

Chuyện là, khi dì em vào lớp 1, bà bảo lớn rồi, cho sang ngủ với chị cả là mẹ em ở căn buồng nhỏ phía cạnh sân vì bà với dì 3 nằm 1 giường lại thêm dì út thì chật.

Thế là kể từ ấy, cứ lâu lâu dì lại lặp lại đúng một giấc mơ vào lúc nửa đêm. Trong mơ, dì thấy cánh cửa sổ phòng dì đang đóng bỗng mở tung, thông thống nhìn ra ngoài. Rồi có một người đàn ông cao lớn lừng lững đi từ phía 1 trong 2 ngôi mộ sau nhà, luồn qua lối cạnh nhà và bếp, ra sân trước. Ông ấy cao đến vài mét, toàn thân và mặt đỏ gay như vừa bị lột da, cơ bắp cuồn cuộn nhưng bước đi lại hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào. Ông ta lừ lừ tiến vào sân nhà rồi dừng lại, đứng khoanh tay, mắt nhìn trừng trừng vào phòng ngủ của dì.

Ông ấy chẳng nói, cũng chẳng làm gì. Dì em muốn hét lên gọi ông bà, muốn vùng dậy khỏi giường và bỏ chạy nhưng càng cố gắng càng không thể cử động. Dì kể, có lần dì thấy rõ ràng bà dậy khỏi giường, đi qua đi lại lấy nước uống. Nhưng dì không thể nào gọi được. Cảm giác bất lực tột cùng dưới cái nhìn chằm chằm của một thực thể đỏ rực, khổng lồ cứ kéo dài cho đến khi dì giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm áo và bật khóc nức nở giữa đêm.

Sau này, khi xâu chuỗi lại tất cả những chuyện xảy ra, dì út có cách lý giải riêng cho từng giấc mơ. Nhưng chuyện đó để sau. Trước tiên em muốn kể tiếp cho các bác nghe về chuỗi giấc mơ kỳ lạ ấy...

(Hôm nay em chỉ gõ được đến đây thôi ạ. Đợt này em bắt đầu học N2 để tháng 12 thi nên buổi tối phải cày từ vựng hơi nhiều. Bác nào cũng đang học N2 hay N3 tiếng Nhật thì vào giao lưu với em cho có động lực nhé. Em xin phép lặn đi học đây, mai em lại lên bài tiếp hầu các bác.)
 
Sửa lần cuối:
nhiều ông tuổi đời còn trẻ, chưa va vấp đủ nhiều nên coi thường tâm linh. Tôi hồi còn trẻ cũng thế. Nhưng đến lúc tự thân trải nghiệm thì mới biết được. Dễ nhất chính là qua trung tâm tiềm năng con người nhờ họ gọi người thân đã mất cho. Lúc bản thân bị ốp vào thì khắc biết tâm linh thật hay k
Có luôn à b? Tưởng đi mượn thầy chứ nhỉ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
magret,
Người trả lời cuối
ASUS K53SV,
Trả lời
58
Lượt xem
17.208
Quay lại
Lên đầu trang