Tới 1 lúc nào đó, bạn cần sợ người hơn là sợ ma.
Tui có vài lần đi solo trip, đó là cách đây vài năm, ngủ khách sạn thì search gg khi ngủ ks cần làm gì, nó ra 1 đống.
Nếu phòng 2 giường thì để đồ, ba lo lên cái giường còn lại.
Vẫn còn cảm giác sợ thì tối ngủ ko tắt đèn, có nhiêu đèn bật hết, kể cả toalet.
Tin vào cảm giác, nhiều khi tới nơi nào nó tui nhìn cái phòng nó hơi lạnh, hay cảm giác nó ko được tốt tui sẽ nhờ thương lượng đổi phòng.
Có đợt tui sợ và bất an, ko phải là đi 1 mình, mà tui đi với 1 đoàn mấy anh lớn u50, đi cắm trại ở cái đồi mà hồi xưa là bãi đáp trực thăng, từ đây nhìn xuống là thủy điện và cái hồ nuôi cá tầm, chạy xuống có cái thác, ở thị trấn Ma Lâm, Bình Thuận.
Tui nhớ đợt đó là cái đợt có hiện tượng trăng máu, khuya anh em đang đốt lửa trại gần xong, cb đi ngủ thì có 1 đám chừng 10 người lên ngồi kế bên nhậu, xin tí lửa bên mình. Mấy anh lớn thấy có điềm nên tỏ vẻ giao lưu, ngồi nói chuyện. Đám này liên tục hỏi nhà ở đâu, mấy anh nói nhà dưới Ma Lâm, nay dẫn mấy đứa em lên đây chơi, người nhà dưới đều biết.
Xong nhậu xong có thằng móc nguyên cây dao dài nói có tiền lấy ra, mấy anh vÃn bình tĩnh nói : đêm khuya đừng có giỡn, dao có cô hồn, ko nên cầm như vậy ko tốt, mấy thằng kia đá mắt nên thằng đó hạ dao rồi cả cười nói vui vẻ, nói là giỡn thôi chứ ko có gì. Xong cả đám đó đi về.
Anh em được 1 pha hú hồn, tới giờ nhớ lại vẫn thấy ớn, vẫn là mấy anh có kinh nghiệm giải quyết ko thì mệt.
.
Đó là 1 lý do tui sợ người hơn ma nữa.