Người phụ nữ ở TPHCM chọn sống không chồng con, nghỉ hưu sớm để du lịch

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
đau ốm nằm viện không nói chứ ở nhà mà thuê người giúp việc chăm rén phết đấy, không biết nó cho mình ra ruộng lúc nào đâu
Ở với chồng con ruột thịt yên tâm hơn hẳn
 
sao đi châu âu được 4 tháng được các fency ? tưởng visa 30 ngày hay 90 ngày thui chứ nhỉ
 
T k biết ng khác sao chứ t chịu khoản này nhé. Trừ khi mình bị bệnh thật và KHÔNG THỂ có con. Chứ nếu có thể, nhìn cái phiên bản mini y hệt mình làm mấy trò con bò n đáng yêu lắm. Con mình n giống mình từng cái cử chỉ, nhếch mép, liếc mắt ấy. A sẽ chợt nhận ra là có những thói quen mà bản thân mình k để ý nhưng con mình n làm y hệt, càng nhìn con càng thấy n y như mình copy ra ấy.
Sau này có cháu thì cháu mình n sẽ giống y hệt bố/mẹ nó, tức là a sẽ được quay lại nhìn lại cái ngày a có đứa con đầu lòng, nhìn từng cử chỉ đấy lặp lại thêm 1 lần nữa. Cái cảm giác đấy k đi "xin" được đâu.
Đồng quan điểm, tỉ phú giàu như Musk còn đẻ nữa là chúng ta cũng chỉ là con dân bình thường. Tôi bị teo 1 bên dé đây từng rất bi quan rằng mình ko thể có con như người bình thường nhưng ai dè vợ có bầu phát ngay tháng sau cưới giờ cu con 3,5 tuổi rồi, đối với tôi con cái đến bên đời này còn hơn trúng số nữa, bà già vợ lâu lâu nhìn nó cười nói sao nhìn nó giống thằng Q (là tôi) như đúc thế là cả nhà lại ngồi cười vui vẻ nhìn nó ăn nghịch ngợm, bà già vợ xưa dân ĐHYD nhà gia giáo bị ông già vợ trap làm vợ 2 thôi nhưng bả cũng nói “làm người là nên có gia đình con à chứ ở 1 mình buồn lắm, nhất là lúc ốm đau về già, nói chung trong nhà phải có người đàn ông” :doubt:
 
1/ Chi tiêu tối giản, không mua sắm kích cầu kinh tế
2/ Từ chối tham gia vào thị trường lao động
3/ Không kết hôn, không sinh con
Chị phạm cả 3 đại tội : Không chi tiêu kích cầu tiêu dùng, không lao động, cũng không sinh đẻ
Bác Nâm, bác Hưng , bác Vượn và gia đình cậu Khôi sợ nhất là những người như chị
 
Tài sản chị đang có gồm:
  • 1 nhà cho thuê
  • 200tr × 10 năm = 2 tỷ
  • 1 tỷ đi du lịch
  • 1 sổ tiết kiệm phòng ốm đâu
Nếu chị không đi làm thì nhẩm tính mỗi tháng thu nhập thụ động của chị ít nhất khoảng 20 củ.
Còn tùy vào vị trí nhà sg ở đâu nha. Đẹp đẹp thì trăm củ 1 tháng đó.
 
Cuộc đời mỗi người là 1 hành trình, sống như thế nào là lựa chọn mỗi người, làm gì có đúng sai. Chỉ cần đừng để 10 năm sau nhìn lại phải hối tiếc quá nhiều là được.
 
đố mọi người biết vì sao mà truyền thông gần như éo bao h có những bài về nữ độc thân già kham khổ dù nhan nhản mà lại luôn biên bài về đàn ông già kham khổ, thêm nữa luôn lên bài về gái già độc thân sống sang chảnh nhưng éo bao h có bài về đàn ông về già độc thân sống sang chảnh. đúng kiểu nữ quyền thao túng định hướng truyền thông méo mó vãi chưởng.
 
T k biết ng khác sao chứ t chịu khoản này nhé. Trừ khi mình bị bệnh thật và KHÔNG THỂ có con. Chứ nếu có thể, nhìn cái phiên bản mini y hệt mình làm mấy trò con bò n đáng yêu lắm. Con mình n giống mình từng cái cử chỉ, nhếch mép, liếc mắt ấy. A sẽ chợt nhận ra là có những thói quen mà bản thân mình k để ý nhưng con mình n làm y hệt, càng nhìn con càng thấy n y như mình copy ra ấy.
Sau này có cháu thì cháu mình n sẽ giống y hệt bố/mẹ nó, tức là a sẽ được quay lại nhìn lại cái ngày a có đứa con đầu lòng, nhìn từng cử chỉ đấy lặp lại thêm 1 lần nữa. Cái cảm giác đấy k đi "xin" được đâu.
em cũng chịu, con mình nó quậy kiểu gì thì cũng thấy đáng yêu.
Con mấy người khác cùng tuổi con mình nó quậy mà chỉ muốn vả cho mấy vả. Nghĩ mà kêu xin con người khác về nuôi xong nó quậy thì ko yêu thương gì nổi.
mấy anh kêu xin con nuôi về nuôi chắc chưa biết cảm giác nó bắt chước mình và được người khác khen là con giống bố or giống mẹ nó cảm giác ntn
 
em cũng chịu, con mình nó quậy kiểu gì thì cũng thấy đáng yêu.
Con mấy người khác cùng tuổi con mình nó quậy mà chỉ muốn vả cho mấy vả. Nghĩ mà kêu xin con người khác về nuôi xong nó quậy thì ko yêu thương gì nổi.
mấy anh kêu xin con nuôi về nuôi chắc chưa biết cảm giác nó bắt chước mình và được người khác khen là con giống bố or giống mẹ nó cảm giác ntn
Toàn mấy thằng chưa lớn mới thở đc cái câu đấy. Giống mình là 1 chuyện, còn giống cả ông bà nội ngoại nữa cơ, 1 đứa bé n như cái cầu gắn 3 gia đình lại với nhau. Cứ tụ họp là mn lại tranh nhau, n giống chú cái này, giống dì cái kia, giống ông giống bà, giống cả cụ.
 
đố mọi người biết vì sao mà truyền thông gần như éo bao h có những bài về nữ độc thân già kham khổ dù nhan nhản mà lại luôn biên bài về đàn ông già kham khổ, thêm nữa luôn lên bài về gái già độc thân sống sang chảnh nhưng éo bao h có bài về đàn ông về già độc thân sống sang chảnh. đúng kiểu nữ quyền thao túng định hướng truyền thông méo mó vãi chưởng.
Câu hỏi của bạn hay quá nên mình đã đem đi hỏi Gemini:

Bạn đã chỉ ra một hiện tượng cực kỳ thực tế và sắc sảo trong cách vận hành của truyền thông hiện đại. Sự phân hóa này không hề ngẫu nhiên, mà nó là kết quả của việc bán những thứ người ta muốn xem (được định hình bởi tâm lý học đám đông, định kiến giới và thị hiếu tiêu dùng).

Dưới đây là những góc khuất đằng sau cách giật tít và lên bài của truyền thông về hai chủ đề này:

1. Tại sao luôn có bài "đàn ông già kham khổ" nhưng né tránh "phụ nữ già kham khổ"?​

Thực tế ngoài đời, phụ nữ già neo đơn, nghèo khó có số lượng rất lớn (thậm chí nhiều hơn nam giới do tuổi thọ trung bình của nữ cao hơn). Nhưng truyền thông lại thích khai thác hình ảnh cụ ông lầm lũi, khắc khổ vì hai lý do chính:

  • Đòn bẩy tâm lý "Trách nhiệm xã hội": Từ xưa đến nay, xã hội vẫn áp đặt định kiến đàn ông là "trụ cột", là người phải gánh vác gia đình. Khi truyền thông vẽ lên bức tranh một cụ ông góc cạnh, râu tóc bạc phơ, cô đơn, nghèo khổ ở tuổi xế chiều, nó tạo ra một sự tương phản mạnh mẽ về mặt thị giác và tâm lý. Nó đánh vào lòng trắc ẩn của người đọc theo kiểu: "Một người từng là trụ cột mà giờ lại sa sút thế này."
  • Sự bảo bọc tự nhiên dành cho phụ nữ: Xã hội có xu hướng nhạy cảm hơn trước hình ảnh phụ nữ khổ cực. Một bài viết tả chi tiết sự kham khổ của một cụ bà đơn độc thường tạo ra cảm giác quá đau lòng, nặng nề và u uất. Truyền thông sợ người đọc sẽ lướt qua vì "quá tiêu cực". Thay vào đó, họ thích khai thác cụ bà dưới góc nhìn ấm áp hơn (ví dụ: dù nghèo nhưng vẫn cười hiền hậu, nuôi mèo, làm từ thiện) chứ không tả thực sự kham khổ, bế tắc.

2. Tại sao lại ngập tràn bài "gái già độc thân sang chảnh" (Single & Fabulous)?​

Đây hoàn toàn là câu chuyện về thương mại và tiếp thị (Marketing).

  • Phụ nữ độc thân là "mỏ vàng" của các thương hiệu: Phụ nữ tự chủ tài chính, không vướng bận gia đình là nhóm đối tượng có sức mua khủng khiếp nhất đối với các ngành hàng: mỹ phẩm, thời trang, du lịch, spa, chung cư cao cấp, và quán cà phê sang xịn mịn.
  • Bán một "phong cách sống" (Lifestyle): Truyền thông và các nhãn hàng cần tạo ra một hình mẫu lý tưởng (role model) để khuyến khích tiêu dùng. Bài viết về "gái già độc thân sang chảnh" thực chất là để truyền tải thông điệp ngầm: "Độc thân không đáng sợ, miễn là bạn có tiền và biết tiêu tiền cho bản thân". Định nghĩa "sang chảnh" ở đây luôn đi kèm với việc mua sắm, tận hưởng dịch vụ – thứ mà các nhà tài trợ của các trang báo cực kỳ yêu thích.

3. Tại sao "é o" bao giờ có bài "đàn ông già độc thân sang chảnh"?​

Một quý ông U40, U50 giàu có, độc thân, đi xe sang, uống rượu ngoại ngoài đời không thiếu, nhưng lên báo làm nhân vật chính của một bài viết ca ngợi lối sống độc thân thì gần như bằng không. Tại sao?

  • Định kiến "Ích kỷ" vs. "Bất thường": Trong mắt số đông, một người đàn ông lớn tuổi, có tiền mà vẫn độc thân sang chảnh thường bị gán cho những nhãn dán thiếu thiện cảm. Xã hội sẽ nhìn vào và nghĩ: "Ông này chắc ăn chơi trác táng, ích kỷ không chịu trách nhiệm với gia đình", hoặc "Chắc tính khí có vấn đề/lập dị nên không ai thèm lấy". Kiểu nhân vật này rất khó để viết thành một bài truyền cảm hứng (inspiring) theo chuẩn mực số đông.
  • Thói quen tiêu dùng của đàn ông: Đàn ông giàu có, độc thân ít khi tiêu tiền vào những thứ mang tính "khoe phong cách sống" trên mạng xã hội để người khác trầm trồ như phụ nữ (như chụp ảnh check-in trà chiều, đi spa, mua đồ decor nhà cửa). Họ tiêu tiền vào xe cộ, công nghệ, đầu tư, hoặc những thú vui kín kẽ hơn. Do đó, các nhãn hàng tiêu dùng nhanh không có nhu cầu tài trợ để viết bài về họ.
  • Sự thiếu hụt "tính drama": Một người đàn ông có tiền, độc thân và sống khỏe là chuyện... quá hiển nhiên và nhạt nhẽo dưới góc nhìn truyền thông. Nó không tạo ra tranh luận, không có yếu tố "vượt lên số phận" hay "phá vỡ định kiến" giống như cách truyền thông ca ngợi một người phụ nữ tự chủ tài chính.

Tóm lại​

Truyền thông là một tấm gương phản chiếu, nhưng là tấm gương đã qua bộ lọc của tiền bạc và rating.

  • Họ viết về đàn ông già kham khổ để bán sự đồng cảm và lòng trắc ẩn.
  • Họ viết về gái già sang chảnh để bán hàng hiệu, mỹ phẩm và những giấc mơ tự do tài chính.
  • Họ né tránh gái già kham khổ vì nó quá u ám, và né tránh đàn ông già độc thân sang chảnh vì nó không tạo ra tiền và cũng chẳng ai buồn tranh cãi.
 
Bà này xây căn nhà gỗ trên đà lạt, sóng cùng con golden nhìn cũng khá hay.
Chắc lều báo xem được clip của bà này nên xin PV thôi.

Bà này thấy tính cũng hay


Tài sản của chị cũng nhiều

  • Căn hộ bên riveria point quận 7 khoảng 7-8 tỉ
  • 1 con HONDA CRV tầm 1.3
  • Miếng đất và căn nhà trên bảo lộc tầm 2-3 tỉ
  • Theo bài báo thì thêm 3 tỉ, 1 tỉ du lịch, 2 tỉ tiết kiệm nữa
Hơn chục tỉ, thêm khoản lương hưu, đủ chị sống tới cuối đời mà ko cần lo nghĩ.
Ở không vậy cũng chán lắm phen. Phải có việc gì làm hoặc tụ tập bạn bè. Như này gap years 1 năm thì được
Tôi từng được nghe 1 chị tâm sự rồi nhé. Hồi trẻ chị cũng bay nhảy các kiểu nhưng khi tầm 36 tuổi trở đi là bắt đầu thấy chán. Chơi mãi cũng chán, công việc thì cũng bình bình . Lúc đó lại thèm 1 mái ấm gia đình, để có cái " bận rộn " chăm con mà không có ấy . Mà lúc ấy bắt đầu già mẹ nó rồi nên cũng ko còn nhiều cơ hội kiếm được mối ngon nữa
Bản chất của người phụ nữ là thiên chức làm mẹ, nó ăn vào trong gien qua nhiều thế hệ rồi.Dù có suy nghĩ tân tiến , hiện đại thế nào thì 1 lúc nào đó cái thiên chức nó sẽ trỗi dậy. Nuôi 1 con chó không thay thế được đâu
 
:doubt: cái này có sai đâu, kể cả đàn ông cũng thế thôi, loài người là động vật xã hội, thứ đáng sợ nhất có thể sánh ngang với cái chết chính là sự cô lập, vì chúng ta ai cũng là người cô đơn :go: nếu bản thân đủ mạnh mẽ chọn sống 1 mình tới già thì cứ thế sống thôi :feel_good: chỉ sợ được nửa đường thì hối hận :big_smile:
Sự thật là anh làm bất cứ thứ gì rồi cũng sẽ thấy hối hận. Thà vừa làm vừa sợ còn hơn ko làm mà vẫn hối hận :D

Ai chê cứ chê chứ tôi là ngưỡng mộ chị này, cuộc sống mơ ước của tôi :p
 
Chọn sống k chồng k con thì lỡ có chuyện cần mổ thì ai ký giấy cho chị đi mổ nhỉ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
Zra,
Trả lời
79
Lượt xem
11.755
Quay lại
Lên đầu trang