(Có ảnh) Kinh nghiệm điều trị vảy nến sau 11 năm bị bệnh

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề embe30tuoi
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

embe30tuoi

Senior Member
Hôm nay, lâu lắm rồi tôi mới đi khám, đang đứng đợi thì một bạn hỏi chị khám cho chị hay cho ai, thấy chị có bị gì đâu. Vào phòng thì được bác sĩ khen kiểm soát tốt khi biết tôi đã bị bệnh 11 năm. Cao hứng nên muốn chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh cho mọi người (nghe bảo 2% dân số bị bệnh này mà sao quanh mình chả thấy ai).

Tôi sẽ nói rất ngắn gọn, đó là mọi người hãy đến khám ở bệnh viện da liễu TW, rồi bác sĩ bảo gì thì làm y hệt như thế. Trong đó gồm có:
  • Các loại thuốc và cách bôi của từng loại: Tôi theo tây y, dùng thuốc tây và xác định sẽ bị ảnh hưởng về lâu dài, chỉ hạn chế bằng cách giảm liều lượng bôi và sống lành mạnh để giãn thời gian bôi thuốc.
  • Lối sống: Sống lành mạnh như tất cả những người bị các bệnh khác (đừng có ăn ngoài mỗi ngày, hãy tự nấu ăn để kiểm soát các chất đưa vào cơ thể; chăm chỉ vận động; giữ tâm trí yên bình).
Thế thôi, mọi bí quyết gói gọn trong tất cả đó. Riêng tôi có thêm một phương pháp, theo tôi là quan trọng nhất, nhưng gần như chắc chắn mọi người không làm theo được, đó là không dính đến chuyện tình cảm trai gái, mấy cái cảm giác tiêu cực ảnh hưởng rất nhiều đến tình trạng bệnh. Đừng ai vào bảo có đôi có cặp quan tâm chăm sóc nhau thì tâm trạng được cải thiện nhé. Bệnh này ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, nếu ai không quá khao khát lập gia đình, sinh con thì cân nhắc sống độc thân nhé, hãy học cách tự vui với chính mình.

Hiện nay có phương pháp tiêm sinh học, giúp người bệnh sống như bình thường, nhưng mà phương pháp này vẫn có n yếu tố cần xét đến, quan trọng nhất là yếu tố không có tiền. Nhiều năm qua tôi đi khám, đề cập đến phương pháp này thì các bác sĩ đều bảo luôn là tình trạng của tôi chưa cần cân nhắc tiêm.

Năm 19 tuổi mới phát bệnh thì cuộc đời đúng là địa ngục, nay vẫn vậy nhưng đã chấp nhận sống với nó thì tâm trí yên bình hơn hẳn. Tôi vẫn mang đồ hở hang ra đường được (đã kèm ảnh).
 

Tệp đính kèm

  • P1050266.webp
    P1050266.webp
    94,6 KB · Lượt xem: 12
Hôm nay, lâu lắm rồi tôi mới đi khám, đang đứng đợi thì một bạn hỏi chị khám cho chị hay cho ai, thấy chị có bị gì đâu. Vào phòng thì được bác sĩ khen kiểm soát tốt khi biết tôi đã bị bệnh 11 năm. Cao hứng nên muốn chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh cho mọi người (nghe bảo 2% dân số bị bệnh này mà sao quanh mình chả thấy ai).

Tôi sẽ nói rất ngắn gọn, đó là mọi người hãy đến khám ở bệnh viện da liễu TW, rồi bác sĩ bảo gì thì làm y hệt như thế. Trong đó gồm có:
  • Các loại thuốc và cách bôi của từng loại: Tôi theo tây y, dùng thuốc tây và xác định sẽ bị ảnh hưởng về lâu dài, chỉ hạn chế bằng cách giảm liều lượng bôi và sống lành mạnh để giãn thời gian bôi thuốc.
  • Lối sống: Sống lành mạnh như tất cả những người bị các bệnh khác (đừng có ăn ngoài mỗi ngày, hãy tự nấu ăn để kiểm soát các chất đưa vào cơ thể; chăm chỉ vận động; giữ tâm trí yên bình).
Thế thôi, mọi bí quyết gói gọn trong tất cả đó. Riêng tôi có thêm một phương pháp, theo tôi là quan trọng nhất, nhưng gần như chắc chắn mọi người không làm theo được, đó là không dính đến chuyện tình cảm trai gái, mấy cái cảm giác tiêu cực ảnh hưởng rất nhiều đến tình trạng bệnh. Đừng ai vào bảo có đôi có cặp quan tâm chăm sóc nhau thì tâm trạng được cải thiện nhé. Bệnh này ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, nếu ai không quá khao khát lập gia đình, sinh con thì cân nhắc sống độc thân nhé, hãy học cách tự vui với chính mình.

Hiện nay có phương pháp tiêm sinh học, giúp người bệnh sống như bình thường, nhưng mà phương pháp này vẫn có n yếu tố cần xét đến, quan trọng nhất là yếu tố không có tiền. Nhiều năm qua tôi đi khám, đề cập đến phương pháp này thì các bác sĩ đều bảo luôn là tình trạng của tôi chưa cần cân nhắc tiêm.

Năm 19 tuổi mới phát bệnh thì cuộc đời đúng là địa ngục, nay vẫn vậy nhưng đã chấp nhận sống với nó thì tâm trí yên bình hơn hẳn. Tôi vẫn mang đồ hở hang ra đường được (đã kèm ảnh).
Đẹp quá!:love:
 
Hôm nay, lâu lắm rồi tôi mới đi khám, đang đứng đợi thì một bạn hỏi chị khám cho chị hay cho ai, thấy chị có bị gì đâu. Vào phòng thì được bác sĩ khen kiểm soát tốt khi biết tôi đã bị bệnh 11 năm. Cao hứng nên muốn chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh cho mọi người (nghe bảo 2% dân số bị bệnh này mà sao quanh mình chả thấy ai).

Tôi sẽ nói rất ngắn gọn, đó là mọi người hãy đến khám ở bệnh viện da liễu TW, rồi bác sĩ bảo gì thì làm y hệt như thế. Trong đó gồm có:
  • Các loại thuốc và cách bôi của từng loại: Tôi theo tây y, dùng thuốc tây và xác định sẽ bị ảnh hưởng về lâu dài, chỉ hạn chế bằng cách giảm liều lượng bôi và sống lành mạnh để giãn thời gian bôi thuốc.
  • Lối sống: Sống lành mạnh như tất cả những người bị các bệnh khác (đừng có ăn ngoài mỗi ngày, hãy tự nấu ăn để kiểm soát các chất đưa vào cơ thể; chăm chỉ vận động; giữ tâm trí yên bình).
Thế thôi, mọi bí quyết gói gọn trong tất cả đó. Riêng tôi có thêm một phương pháp, theo tôi là quan trọng nhất, nhưng gần như chắc chắn mọi người không làm theo được, đó là không dính đến chuyện tình cảm trai gái, mấy cái cảm giác tiêu cực ảnh hưởng rất nhiều đến tình trạng bệnh. Đừng ai vào bảo có đôi có cặp quan tâm chăm sóc nhau thì tâm trạng được cải thiện nhé. Bệnh này ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, nếu ai không quá khao khát lập gia đình, sinh con thì cân nhắc sống độc thân nhé, hãy học cách tự vui với chính mình.

Hiện nay có phương pháp tiêm sinh học, giúp người bệnh sống như bình thường, nhưng mà phương pháp này vẫn có n yếu tố cần xét đến, quan trọng nhất là yếu tố không có tiền. Nhiều năm qua tôi đi khám, đề cập đến phương pháp này thì các bác sĩ đều bảo luôn là tình trạng của tôi chưa cần cân nhắc tiêm.

Năm 19 tuổi mới phát bệnh thì cuộc đời đúng là địa ngục, nay vẫn vậy nhưng đã chấp nhận sống với nó thì tâm trí yên bình hơn hẳn. Tôi vẫn mang đồ hở hang ra đường được (đã kèm ảnh).
Cố gắng lên thớt.
Tôi ngoài bị tâm thần đã nhiều năm chưa điều trị thì cũng còn nhiều bệnh khác.
Chúc thớt mau khỏe
spGr73Z.png
 
Hôm nay, lâu lắm rồi tôi mới đi khám, đang đứng đợi thì một bạn hỏi chị khám cho chị hay cho ai, thấy chị có bị gì đâu. Vào phòng thì được bác sĩ khen kiểm soát tốt khi biết tôi đã bị bệnh 11 năm. Cao hứng nên muốn chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh cho mọi người (nghe bảo 2% dân số bị bệnh này mà sao quanh mình chả thấy ai).

Tôi sẽ nói rất ngắn gọn, đó là mọi người hãy đến khám ở bệnh viện da liễu TW, rồi bác sĩ bảo gì thì làm y hệt như thế. Trong đó gồm có:
  • Các loại thuốc và cách bôi của từng loại: Tôi theo tây y, dùng thuốc tây và xác định sẽ bị ảnh hưởng về lâu dài, chỉ hạn chế bằng cách giảm liều lượng bôi và sống lành mạnh để giãn thời gian bôi thuốc.
  • Lối sống: Sống lành mạnh như tất cả những người bị các bệnh khác (đừng có ăn ngoài mỗi ngày, hãy tự nấu ăn để kiểm soát các chất đưa vào cơ thể; chăm chỉ vận động; giữ tâm trí yên bình).
Thế thôi, mọi bí quyết gói gọn trong tất cả đó. Riêng tôi có thêm một phương pháp, theo tôi là quan trọng nhất, nhưng gần như chắc chắn mọi người không làm theo được, đó là không dính đến chuyện tình cảm trai gái, mấy cái cảm giác tiêu cực ảnh hưởng rất nhiều đến tình trạng bệnh. Đừng ai vào bảo có đôi có cặp quan tâm chăm sóc nhau thì tâm trạng được cải thiện nhé. Bệnh này ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, nếu ai không quá khao khát lập gia đình, sinh con thì cân nhắc sống độc thân nhé, hãy học cách tự vui với chính mình.

Hiện nay có phương pháp tiêm sinh học, giúp người bệnh sống như bình thường, nhưng mà phương pháp này vẫn có n yếu tố cần xét đến, quan trọng nhất là yếu tố không có tiền. Nhiều năm qua tôi đi khám, đề cập đến phương pháp này thì các bác sĩ đều bảo luôn là tình trạng của tôi chưa cần cân nhắc tiêm.

Năm 19 tuổi mới phát bệnh thì cuộc đời đúng là địa ngục, nay vẫn vậy nhưng đã chấp nhận sống với nó thì tâm trí yên bình hơn hẳn. Tôi vẫn mang đồ hở hang ra đường được (đã kèm ảnh).
em dep lam :sweet_kiss:
 
Thím thớt bị 11 năm mà sao vẫn mướt mườn mượt vậy, em có ông anh rể tự nhiên bị cái này, lúc khoảng 40 tuổi, đang đỉnh cao sự nghiệp, có tiền mà chữa mãi k khỏi, chắc tiền tỷ rồi, hết bệnh viện r vào tận ninh bình ăn ngủ ở nhà thầy thuốc mà không ăn thua. Đang đẹp trai phong độ giờ nhìn như AIDS giai đoạn cuối, mình là người nhà, biết là không lây nhưng thực sự nhìn anh ấy thấy khá lạnh gáy, ngồi đâu là da bong tróc bay r rơi xung quanh như tuyết rơi mùa đông, thật sự nếu là người ngoài thì chắc k ai dám lại gần
 
Thím thớt bị 11 năm mà sao vẫn mướt mườn mượt vậy, em có ông anh rể tự nhiên bị cái này, lúc khoảng 40 tuổi, đang đỉnh cao sự nghiệp, có tiền mà chữa mãi k khỏi, chắc tiền tỷ rồi, hết bệnh viện r vào tận ninh bình ăn ngủ ở nhà thầy thuốc mà không ăn thua. Đang đẹp trai phong độ giờ nhìn như AIDS giai đoạn cuối, mình là người nhà, biết là không lây nhưng thực sự nhìn anh ấy thấy khá lạnh gáy, ngồi đâu là da bong tróc bay r rơi xung quanh như tuyết rơi mùa đông, thật sự nếu là người ngoài thì chắc k ai dám lại gần
Bị nặng vậy thì đi tiêm sinh học ngay nhé, tái sinh luôn đấy. Tôi thì không mướt nổi đâu nhưng đang sống bình thường được.
 
cái chính là
  • siêng năng vận động(chạy bộ,nhảy dây..., mấy môn nhẹ nhẹ với tôi k ăn thua)
  • bớt suy nghĩ
  • ngủ đủ(cái này tôi k làm được)
  • ăn uống k cần kiêng quá mức nhưng k nên ăn nhiều đạm, k nên để tăng cân quá nhiều.
tôi hơn thớt 2 tuổi bị từ năm 15 tuổi. đến giờ đã 17 năm bị bệnh, đã bỏ thuốc được 5 năm hiện tại sống như người bình thường. lâu lâu nó vẫn sẽ lên nhưng rất ít rồi lặn.
 
cái chính là
  • siêng năng vận động(chạy bộ,nhảy dây..., mấy môn nhẹ nhẹ với tôi k ăn thua)
  • bớt suy nghĩ
  • ngủ đủ(cái này tôi k làm được)
  • ăn uống k cần kiêng quá mức nhưng k nên ăn nhiều đạm, k nên để tăng cân quá nhiều.
tôi hơn thớt 2 tuổi bị từ năm 15 tuổi. đến giờ đã 17 năm bị bệnh, đã bỏ thuốc được 5 năm hiện tại sống như người bình thường. lâu lâu nó vẫn sẽ lên nhưng rất ít rồi lặn.
Vụ bỏ thuốc vẫn sống được là có thật à, cụ thể là nhờ đâu trong khi anh không ngủ đủ.
 
ông anh tôi cũng bị từ đợt đi hải quân
giờ sống chung thôi
đã có vợ và 2 đứa con, 2 đứa con trvia may mắn tới thời điểm bây giờ ko bị di truyền

bệnh này chỉ có thể sống chung
hồi xa xưa bên webtretho các mẹ còn chỉ nhau bài thuốc tre vàng các kiểu, có người confirm khỏi nhưng anh tôi thì không may mắn thế
 
Dùng đủ thuốc bôi bv tw vẫn không khỏi chỉ đỡ, không nặng, m đang bị vùng đầu ở các phần mai, trán. Trong nhà gàu rơi lả tả, chăn chiếu cứ như bụi :too_sad:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thớt bị lâu nhưng bị khá nhẹ nhờ, chứ như bố mình thì bị siêu siêu nặng. Trừ vùng mặt ra thì cả người chỗ nào cũng bị vảy nến mà nó bong như da rắn, người lúc nào cũng đỏ ửng lên, có chỗ trông còn như bị hoại tử cơ.
Nhưng từ ngày chữa theo Đông y, uống thuốc + châm cứu + thải độc thì thấy đỡ kha khá rồi, chứ theo Tây y có nhiều biến chứng sau này lắm.
Chúc thớt mau khỏe
 
Sửa lần cuối:
Dùng đủ thuốc bôi bv tw vẫn không khỏi chỉ đỡ, không nặng, m đang bị vùng đầu ở các phần mai, trán. Trong nhà gàu rơi lả tả, chăn chiếu cứ như bụi :too_sad:

via theNEXTvoz for iPhone
Làm sao mà khỏi được, tôi cũng bị nhiều những vùng đấy. Hôm qua cao hứng chứ giờ lại thấy chả ra làm sao rồi. Thật oái oăm.
 
Search xong mới biết có những căn bệnh oái oăm như vậy. Nhưng cũng không nên vì nó mà cản trở những niềm vui, hạnh phúc của bản thân chứ
 
tôi bị nhẹ thôi, bị 2 chổ, một là trên đỉnh đầu chếch về phía bên phải 1 tí còn chổ còn lại thì oái ăm thay nó bị ngay chân mày
Kwyf7UN.png

được cái là lâu lâu nó mới bị chứ không phải lúc nào cũng bị, ráng giữ vệ sinh sạch sẽ, ăn ít đạm lại thì ít bị nhưng tới thời điểm giao mùa thì nó lại nổi lên
NpJArYn.png
 
Năm nặng nhất nó lan từ chân lên tay, tưởng mất vân tay vân chân luôn cơ. Đắp thuốc lá cháy chả chân giờ vẫn còn vệt đen. Sau đợt đắp thuốc thì có đỡ, chuyển sang ngứa râm ran, da chân vẫn tróc từng mảng. Cứ đổi chỗ ở, hợp thì ko bị, ko hợp thì bị lại. Đặc biệt ko chạm xà phòng là ko sao cả. Khô quá bôi kem dưỡng ẩm thôi
 
Hôm nay, lâu lắm rồi tôi mới đi khám, đang đứng đợi thì một bạn hỏi chị khám cho chị hay cho ai, thấy chị có bị gì đâu. Vào phòng thì được bác sĩ khen kiểm soát tốt khi biết tôi đã bị bệnh 11 năm. Cao hứng nên muốn chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh cho mọi người (nghe bảo 2% dân số bị bệnh này mà sao quanh mình chả thấy ai).

Tôi sẽ nói rất ngắn gọn, đó là mọi người hãy đến khám ở bệnh viện da liễu TW, rồi bác sĩ bảo gì thì làm y hệt như thế. Trong đó gồm có:
  • Các loại thuốc và cách bôi của từng loại: Tôi theo tây y, dùng thuốc tây và xác định sẽ bị ảnh hưởng về lâu dài, chỉ hạn chế bằng cách giảm liều lượng bôi và sống lành mạnh để giãn thời gian bôi thuốc.
  • Lối sống: Sống lành mạnh như tất cả những người bị các bệnh khác (đừng có ăn ngoài mỗi ngày, hãy tự nấu ăn để kiểm soát các chất đưa vào cơ thể; chăm chỉ vận động; giữ tâm trí yên bình).
Thế thôi, mọi bí quyết gói gọn trong tất cả đó. Riêng tôi có thêm một phương pháp, theo tôi là quan trọng nhất, nhưng gần như chắc chắn mọi người không làm theo được, đó là không dính đến chuyện tình cảm trai gái, mấy cái cảm giác tiêu cực ảnh hưởng rất nhiều đến tình trạng bệnh. Đừng ai vào bảo có đôi có cặp quan tâm chăm sóc nhau thì tâm trạng được cải thiện nhé. Bệnh này ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt, nếu ai không quá khao khát lập gia đình, sinh con thì cân nhắc sống độc thân nhé, hãy học cách tự vui với chính mình.

Hiện nay có phương pháp tiêm sinh học, giúp người bệnh sống như bình thường, nhưng mà phương pháp này vẫn có n yếu tố cần xét đến, quan trọng nhất là yếu tố không có tiền. Nhiều năm qua tôi đi khám, đề cập đến phương pháp này thì các bác sĩ đều bảo luôn là tình trạng của tôi chưa cần cân nhắc tiêm.

Năm 19 tuổi mới phát bệnh thì cuộc đời đúng là địa ngục, nay vẫn vậy nhưng đã chấp nhận sống với nó thì tâm trí yên bình hơn hẳn. Tôi vẫn mang đồ hở hang ra đường được (đã kèm ảnh).

Răng cứ nhìn em là eng thấy trong bụng vui vui rứa hè, chắc phải lòng mất rồi :shame:

Mình ko bị bệnh này mà bị eczema, viêm da cơ địa, ko biết có cùng chung ko, cũng khổ sở y chang và chấp nhận sống chung với lũ. Nghe nói bây giờ có nhiều phương pháp lắm, sinh học cũng là 1 phương pháp, mà ở VN chưa phổ biến và rất đắt.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
embe30tuoi,
Người trả lời cuối
embe30tuoi,
Trả lời
41
Lượt xem
3.919
Quay lại
Lên đầu trang