Con trai gục đầu khóc trong lòng mẹ ung thư giai đoạn cuối

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề onlyCA
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

onlyCA

Senior Member

Biết thời gian được bên mẹ không còn nhiều, anh Hải lưu lại từng khoảnh khắc giản dị như kỷ niệm vô giá.​








Chàng trai bật khóc ôm mẹ ung thư giai đoạn cuốiBiết thời gian bên mẹ không còn nhiều, Văn Hải đã lưu lại từng khoảnh khắc giản dị như một kỷ niệm vô giá trước ngày chia xa.

Đầu năm 2024, cuộc sống của gia đình bà Nguyễn Thị Tâm (ở xã Lý Nhân, tỉnh Ninh Bình) đột ngột rẽ hướng. Bà bắt đầu xuất hiện hàng loạt dấu hiệu bất thường như mệt mỏi kéo dài, đầy bụng, sụt cân nhanh.

Lo lắng trước tình trạng sức khỏe của mẹ, các con đưa bà Tâm đến Bệnh viện K thăm khám. Kết quả khiến cả gia đình chết lặng: bà mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối, đã di căn gan.

"Khoảnh khắc nghe bác sĩ thông báo, tôi như không còn đứng vững. Hai bố con chỉ biết bật khóc giữa hành lang bệnh viện. Khi ấy, tôi biết thời gian cho mẹ không còn nhiều", anh Nguyễn Văn Hải - con trai út của bà Tâm - kể lại với Tri Thức - Znews.

2 năm 'chạy đua' với bệnh tật

Gia đình bà Tâm mưu sinh bằng nghề buôn bán. Người con trai lớn làm việc tại Nhật Bản, còn Hải làm công nhân ở khu công nghiệp gần nhà để tiện chăm sóc bố mẹ.

Kể từ ngày bà Tâm phát hiện bệnh, cuộc sống của cả gia đình gần như đảo lộn. Hải dành phần lớn thời gian bên mẹ, đồng hành trong từng lần nhập viện và điều trị.

Trong nhiều tháng liên tiếp, bà Tâm trải qua ca phẫu thuật cắt một phần dạ dày, kết hợp điều trị bằng thuốc nhắm trúng đích. Dù chặng đường điều trị đầy gian nan, chồng và các con luôn ở bên động viên, tiếp thêm nghị lực để bà chiến đấu với bệnh tật.

Đầu năm 2025, sau thời gian dài điều trị, sức khỏe của bà Tâm có dấu hiệu cải thiện. Được xuất viện trở về nhà, bà dần quay lại cuộc sống như trước.
 
Giống tôi của gần 10 năm trước vl, mà cái bệnh này oái ăm lắm. Chữa thì ko hết mà tưởng như xong thì nó di căn, ăn uống thì cũng ko đc sức khoẻ thì xuống từng ngày :nosebleed: . Nói chung dính vô cái bệnh này thì bất lực lắm từ bệnh nhân tới người nhà:cry:
thường phát hiện sớm, xử lý từ đầu thì cũng phải được chục năm rồi mới phá ra chứ fen
28NOo1g.gif
 
thường phát hiện sớm, xử lý từ đầu thì cũng phải được chục năm rồi mới phá ra chứ fen
28NOo1g.gif
Cái quan trọng là ít ai phát hiện sớm lắm, thường là thấy dấu hiệu cũng ỷ y, tới lúc chịu không nỗi vô thì cũng gd 3 4.
Cái bệnh trị tốn tiền dã man, ngăn chặn chỗ này nó di căn qua chỗ khác. Chỉ có hết tiền thôi chứ không hết bệnh. Khổ người bệnh, khổ luôn người nhà
 
Ung thư mệt mỏi lắm:badsmell:
Mình bán thuốc ung thư cho 1 bạn gái. Một hộp thuốc cả trăm triệu. Tiền là một chuyện. Chưa chắc đã sống nổi để mà uống thuốc
Lần đầu tiên gặp thì gặp chồng bạn ấy ở dưới chân bệnh viện, còn đẹp trai, gọn gàng, đi madza, lúc đấy chắc vẫn còn dư dả, gồng gánh đc, 3 tháng sau, gặp lần 2, thì thấy đen xạm đi, râu ria mọc nhiều.
Lần gần nhất gặp cách đây 2 tuần thì thấy vẻ khắc khổ lộ rõ, chạy wave. Bảo là còn cố đc ngày nào vẫn cứ cố.
Ps: 1 lọ thuốc như hình là Vn đang bán gần trăm triệu đấy. Tùy phác đồ điều trị mà ngày uống 1-3 viên. Các bác cứ tính ra tiền.


attachment.webp


via theNEXTvoz for iPhone
 
Sửa lần cuối:
cái mà tôi kỳ vọng nhất vào AI là cái này,hi vọng tốc độ phát triển thuốc được nhanh gấp trăm lần triệu lần lên.để mọi người không bị bệnh quái ác này nữa
 
Ung thư mệt mỏi lắm:badsmell:
Mình bán thuốc ung thư cho 1 bạn gái. Một hộp thuốc cả trăm triệu. Tiền là một chuyện. Chưa chắc đã sống nổi để mà uống thuốc Xem tệp đính kèm 3719272

via theNEXTvoz for iPhone
Chỉ tới khi bị gì liên quan tới sức khoẻ thì mới thấy cuộc sống bình thường nó đắt giá như nào. :too_sad: Thế nên em rất ghét đi bệnh viện, vào trỏng nhìn người ta giành giật sự sống mà não lòng
 
Mấy anh trẻ ráng mà cày tiền. Tầm sau 40 đi bv tư dù nó vẽ đủ thứ nhưng có dính thì phát hiện sớm.
Đi bhyt toàn cho thuốc lam sàn tào lao ít nhất 1 tháng mới xét nghiệm sau, nhiều khi cho thuốc nó át cái triệu trứng mà tưởng khỏi bệnh. Đến lúc nặng thì vĩnh biệt vo con ...
 
Bà ngoại của mình cũng UT dạ dày đã di căn (do phát hiện muộn) và vừa mới mất tối qua. Nghĩ lại thì bà cũng như mẹ, luôn cố gắng cực khổ và chăm lo con cái cháu chắt hết lòng =((
 
Chỉ tới khi bị gì liên quan tới sức khoẻ thì mới thấy cuộc sống bình thường nó đắt giá như nào. :too_sad: Thế nên em rất ghét đi bệnh viện, vào trỏng nhìn người ta giành giật sự sống mà não lòng
Người bình thường có hàng triệu ước mơ
Người bệnh chỉ có 1 ước mơ mà thôi
 
cái mà tôi kỳ vọng nhất vào AI là cái này,hi vọng tốc độ phát triển thuốc được nhanh gấp trăm lần triệu lần lên.để mọi người không bị bệnh quái ác này nữa
Khó lắm bác ơi, thuốc dù có phát triển tốt đến đâu đi chăng nữa nhưng những con người hoạt động bên trong nó không thay đổi thì mới là rào cản chi phí lớn nhất cho bệnh nhân.
Năm 2024 mẹ mình phát hiện dấu hiệu K vú lần đầu tiên tại 1 bệnh viện tỉnh, sau đó chuyển vào SG để sinh thiết nhằm tìm kết quả chắc chắn hơn thì bác sĩ trong này hù cho gia đình ko dám về quê theo dõi nữa luôn, phải ở lại SG mấy tháng trời. Từ khâu xét nghiệm, phẫu thuật, hồi phục, hoá trị, xạ trị,… tất cả đều có các dấu hiệu trao tay bệnh nhân giữa các bác sĩ để chia hoa hồng, nhưng lúc này nhà mình quá mệt mỏi vì phải gồng gánh chi phí và rất ngại vì không dám mạo hiểm sức khoẻ của mẹ nên không dám thắc mắc nữa.
Thực sự là 1 giai đoạn khủng hoảng với gia đình mình luôn, trong giai đoạn mẹ hoá trị mình phải OT liên tục, sống chết cũng bám công trình để ăn thêm vài đồng bạc lẻ tiền hỗ trợ từ cty nhằm có có tiền mua vé máy bay cho mẹ bay ra bay vào, đỡ đồng nào được đồng đó.
Sau này hoàn tất xạ trị thì trong SG vẫn cố gắng thuyết phục mẹ mình vào thường xuyên để xét nghiệm, siêu âm và liên tục chê máy móc ở tỉnh mình không thể đảm bảo kết quả chính xác như ở SG. Cũng may mẹ mình thời gian qua cũng khoẻ mạnh nên chủ động theo dõi ở bệnh viện tỉnh luôn, không cần vào SG nữa.
Thật sự mà nói gia đình mình cũng thuộc dạng khá giả mà đã thấy áp lực chi phí rồi, thử nghĩ một gia đình ít điều kiện hơn đối mặt với hệ thống lợi ích từ người bệnh ntn thì họ phải khó khăn ntn nữa…
P/s: Ở đây mình không chê trách gì các bác sĩ UB ở SG nhé, các bác làm việc rất tốt về chuyên môn và mình rất biết ơn vì các bác đã đưa gia đình mình vượt qua cơn khủng hoảng này, và mình cũng biết đứng trước lợi ích lớn thì cũng chả mấy ai có thể giữ được tấm lòng thanh liêm nên xem như là mình trải lòng sau khó khăn này vậy

via theNEXTvoz for iPhone
 
Giống tôi của gần 10 năm trước vl, mà cái bệnh này oái ăm lắm. Chữa thì ko hết mà tưởng như xong thì nó di căn, ăn uống thì cũng ko đc sức khoẻ thì xuống từng ngày :nosebleed: . Nói chung dính vô cái bệnh này thì bất lực lắm từ bệnh nhân tới người nhà:cry:
thà chết thì chết moẹ nó đi cho đỡ khổ, đây cứ dai dẳng, tạo cho người bệnh và gia đình hy vọng rồi lại phải thất vọng, vừa đau đớn vừa tốn kém, tổ tiên sư cái bệnh lol :too_sad:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
onlyCA,
Người trả lời cuối
Kia Seltos,
Trả lời
13
Lượt xem
2.219
Quay lại
Lên đầu trang