DeutschlandGreatAgain
Senior Member
Vậy mà cũng tinĐó là nói
.Vậy mà cũng tinĐó là nói
.Yêu vội![]()
Vì sao nhiều cặp đôi trẻ ly hôn chỉ sau vài năm kết hôn?
Nhiều cặp đôi bước vào hôn nhân với tình yêu và kỳ vọng về một cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng không ít cuộc hôn nhân lại kết thúc chỉ sau vài năm chung sống.thanhnien.vn
Kể tiếp đi fen. Fen nói chia tay nó ra sao, nó phản ứng thế nào, hiện tại tình trạng 2 người ra sao?Cách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
Thế thì đưa bài khó khăn than nhiều lên, suốt ngày bô bô thành tựu lên mặt báo rùi lại quay sang chỉ trích àHôm qua tôi có xem phỏng vấn VTC News với một bác bên ban thường vụ Chính Phủ, người ta không những nói về thành tựu mà vạch rõ khó khăn, tiếc là Voz mấy người xem
mới ngược chiều thì bò đỏ nó húc cho lòi ruột kêu m chém à có khó khăn mẹ gi 
giờ nằm thẳng luôn àCách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
Tôi lễ ko tặng quà, hoa nhưng binhg thường tặng. Lâu lâu nấu cơm rửa chén. Lâu lâu chiều tý. Nói chung là éo có tạo 1 thói quen nào hết. Quen nhau 20 năm rồi còn mặn nồng nên thấy phương pháp này cũng ổn.Cách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
Tỉnh đòn đấy bro, chỉ cần cưới phát xong nó thòng thêm cái thòng lọng mang tên " con cái " vào nữa là xác định cuộc đời bro chính thức xuống hốCách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.

Giờ trẻ quanh tôi ly hôn nhiều vãi, thấy cặp nào mà kiểu vợ suốt ngày đăng story, status than thở là y như rằng.
via theNEXTvoz for iPad

Đa số là vậy, nhưng mà lỗi thì cũng lỗi cả hai thôi, đầy thằng cũng chả phải dạng vừaVì đứa nào cũng nghĩ cuộc sống hôn nhân sẽ màu hồng , sẽ như lúc còn mới yêu dc nuông chiều này nọ dc cung phụng đủ thứ đó mà
![]()
![]()
Một phần là vì fen không chịu uốn nắn, dạy dỗ thôi. Một phần lỗi làm cho nó sinh hư là do fen chiều chuộng quá. Các cụ ngày xưa đã có câu "Chiều quá sinh hư"Cách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
Phải tôi bỏ mẹ từ cái đoạn éo biết đi xe rồi, thời đại nào rồi, cái kỹ năng sống cơ bản éo biết, riêng cơ bản như nấu ăn hay tự chăm sóc mình mà còn k làm đc có cái lol bố m thèm quenCách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.










Sao nghe kể y hệt nyc t thếChuẩn nha. Khi cưới tôi nghĩ các fency không cần yêu người đó nhiều đâu, nhưng các fency chỉ nên cưới khi mà fency cảm thấy người đó phù hợp để làm vợ, nhấn mạnh “phù hợp để làm vợ” - tức là người có thể gánh vác 1 phần cuộc sống cùng với các fency sau này. Nếu ko “cảm nhận” được điều này hoàn toàn, các fency nên chậm lại hoặc stop luôn.
Tôi từng ở trong 1 mqh mà thời điểm đó cần phải nghiêm túc để tìm 1 người kết hôn. Nhưng sau cùng tôi chọn dừng lại. Vì có mấy điểm sau:
Thứ nhất: người đó có nhiều gánh nặng phải lo, 1 phần là do gia đình khó khăn, 1 phần là tự áp lực bản thân mình phải lo cho gia đình. Thời điểm đó cũng 27 tuổi rồi nhưng trong người không có tiền tiết kiệm, tiền gửi về cho gia đình hết rồi. Có thằng em tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nhưng lúc nào cũng muốn lo hết cho nó như 1 thằng em mới 15 tuổi. Nói chuyện với ng đó về tiền bạc thì lúc nào cũng cãi nhau kiểu: anh ko hiểu em, anh ko hiểu áp lực tiền bạc em phải chịu, em ko có tiền a có chịu cưới em ko, có khi vài ba năm nữa em vẫn ko có tiền ntn vì phải lo cho gia đình… Mặc dù cha mẹ rồi em út lành lặn, sức khoẻ đầy đủ, em út tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nha
Thứ hai: ng đó ko có ý niệm về gánh vác, kiểu nói bâng quơ sau này cưới về em sẽ nghỉ ở nhà nội trợ, ko đi làm đâu vì áp lực công việc lắm. Anh nuôi được em ko, nếu ko được thì thôi nha
Thứ ba: đòi ng đàn ông phải gánh vác việc nhà 50/50 kiểu phải nấu ăn cùng, dọn dẹp cùng… trong khi đòi ở nhà nội trợ như số 2 ở trên. Việc nhà không rảnh rọt lắm, nhìn là biết ko làm việc nhà thường xuyên.
Thứ tư: không biết dùng tiền. Cái nhỏ nhặt thì chi li quá mức, cái mắc tiền thì không biết quản lý chặt chẽ. Mấy cái món rẻ tiền, vài chục k thì bỏ cả buổi ngồi soi giá, cân nhắc này nọ và nghĩ rằng như thế là tiết kiệm; còn cái lớn thì mua ào ào. Ví dụ: khi ko có tiền nhưng cần mua yến để ăn bồi dưỡng sức khoẻ, thay vì mua yến còn lông về nhặt (vì rẻ gần 1/2 lận, 2tr5 mua được 2 lạng) thì đòi chọn mua yến tinh 2tr5 1 lạng, bảo là nhà em biếu toàn mua yến tinh? Rồi nhà ko có tiền nhưng đi đám cưới họ hàng đòi đi hẳn 1 2 triệu cơ để đẹp mặt, trong khi em đã bảo là nếu mình ko có tiền thì thôi, đi 5 xị cũng được (đám cưới quê tổ chức tại nhà thôi)
Còn nhiều cái lắm nhưng ko kể hết được. Chỉ biết là mình cưới ng này thì phải đi theo fix issue cho họ nên rất mệt, mình ko được lợi gì nếu kết hợp với họ luôn á
via theNEXTvoz for iPhone

xem rồi làm dc gì, thường vụ đó sao ko nói bác tổng đó.Hôm qua tôi có xem phỏng vấn VTC News với một bác bên ban thường vụ Chính Phủ, người ta không những nói về thành tựu mà vạch rõ khó khăn, tiếc là Voz mấy người xem