Đã khi nào mấy bạn muốn trốn chạy cuộc sống chưa ?

Bác đang có dấu hiệu trầm cảm rồi. Em cũng chả khá hơn bác, cuộc sống mông lung, không vợ con thì áp lực kiểu không vợ con. Không biết nói gì. Khó khăn sống kiểu khó khăn vậy. Có điều hàng ngày em đi tập thể thao (chạy bộ), tinh thần mới ổn định hơn chút, bác cùng gia đình thử xem sao (ba mẹ em cũng tập đi bộ, thấy thoải mái hơn).
 
Bác đang có dấu hiệu trầm cảm rồi. Em cũng chả khá hơn bác, cuộc sống mông lung, không vợ con thì áp lực kiểu không vợ con. Không biết nói gì. Khó khăn sống kiểu khó khăn vậy. Có điều hàng ngày em đi tập thể thao (chạy bộ), tinh thần mới ổn định hơn chút, bác cùng gia đình thử xem sao (ba mẹ em cũng tập đi bộ, thấy thoải mái hơn).
Mình mới đúc 2 quả tạ đơn để tập thể dục hàng ngày coi có khá hơn không.
Chứ hiện nay đi ngoài đường còn đỡ chắc do làm việc nó quên, về tới nhà nhìn gia cảnh là như quả bóng xì hơi, tâm trạng nó chùng xuống kéo cơ thể cũng rã rời.
:sad:
 
Than thở chút
Công việc có tiến triển, nhưng sếp tư duy tranh chối đổ thanh, đang tính nghỉ và đi du lịch để xả bớt áp lực.
Nhưng:
Không có nguồn thu nhập phụ, có thể làm freelance nhưng đầu việc không ổn định. Tiền tích trữ hiện tại không nhiều cũng không ít, nhưng đó là lí do lần lữa mãi không dứt khoát được đi hay ở. Vì thu nhập hiện tại khá tốt.
Nhà có thằng em nằm thẳng , không báo nhà báo nợ nhưng không chịu đi làm, cứ loanh quanh ở nhà chơi game với làm mấy cái lặt vặt. Sợ nó sẽ thành hikoki gì đó bên nhật, mãi không chịu lớn.
Bố mẹ vẫn lao động và có thu nhập nhưng mỗi năm sức khoẻ mỗi kém, lại hối thúc lập gia đình trong tình cảnh kinh tế như hiện tại.
Giàu thì không giàu, nghèo thì cũng không nghèo, nhưng không dám mạnh dạn nghỉ việc để sống cho bản thân, cũng không nghĩ đến chuyện lập gia đình, vì chỉ cần một biến cố xảy đến là tài sản tích cóp bấy lâu sẽ tiêu tan. Nên chỉ mong 2 ông bà khoẻ mạnh.
Giờ thì đã hiểu vì sao lúc còn nhỏ hay thấy mấy ông bố ông chú ngồi trầm ngâm một mình.
 
Mình mới đúc 2 quả tạ đơn để tập thể dục hàng ngày coi có khá hơn không.
Chứ hiện nay đi ngoài đường còn đỡ chắc do làm việc nó quên, về tới nhà nhìn gia cảnh là như quả bóng xì hơi, tâm trạng nó chùng xuống kéo cơ thể cũng rã rời.
:sad:
không ở nhà được thì ra đường đi mai fen, mình thất nghiệp cơ mà suốt ngày lang thang ngoài đường như homeless đây, cảm thấy thoải mái hơn

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thực sự thì gánh nặng nuôi con, tài chính trong nhà mình lo được. Chỉ cần gia đình êm ấm là mọi chuyện giải quyết được hết. Gia cảnh của mình trong mắt người ngoài, bạn bè đồng nghiệp là rất ổn (một vợ, 2 con, nhà lầu 5 tầng, 1 căn ở trung tâm đang cho thuê và 1 căn chung cư cho thuê). Nhưng bên trong gia đình là sự bất ổn không hề nhẹ.
Khi vừa mới cưới vợ không lâu, thì nhà cứ hay xảy ra nhiều chuyện lục đục. Khi thì quần áo của mẹ rách như ai cắt, khi thì đồng hồ treo tường bị bể, khi thì trái cây thì bị dập. Và mọi chuyện đều quy cho vợ mình. Vợ mình thì cãi lý lại nên thành ra xung đột không có kết thúc. Mấy năm trước khi đứa lớn được 2 tuổi thì mình quyết định dọn ra riêng thuê trọ ở cho nhẹ đầu. Ở riêng 4 năm thì cấn bầu đứa nhỏ, lúc đó tình hình cũng dịu lại nên mình dọn về ở chung lại. Và giờ khi đứa nhỏ được gần 3 tuổi thì mọi chuyện lại xảy ra. Do rút kinh nghiệm từ lần trước nên mình nhắc vợ tránh mặt ba mẹ hết sức có thể và thậm chí ăn riêng. Đỉnh điểm là mấy hôm trước vợ bị ốm phải vào viện mấy ngày, ở nhà không biết bà chị mình nói gì mà ba mình, dù mình có báo là vợ vào viện rồi, còn 2 đứa con thì ở nhà ăn chung. Mình cũng làm remote 2 hôm, và chỉ nhờ ông bà chăm đứa nhỏ 1 tiếng buổi chiều sau khi đứa nhỏ đi học về.
Tuy nhiên, ba mình lại cho rằng vợ mình không tôn trọng vì không thông báo, còn mẹ mình thì khuyên thôi, kệ nó đi. Méo hiểu sao đêm đến cả 2 ông bà đùng đùng chửi bới đòi đuổi vợ mình ra khỏi nhà. Mẹ vợ thì nghe được tin đó nên tức tốc qua rước vợ và đứa nhỏ về bên ngoại luôn.
Giờ mình với đứa lớn không biết sống sao trong nhà luôn. Cơm nước ăn uống riêng thì mình lo được cho nó, nhưng sống kiểu rất ngột ngạt. Mình thực sự không muốn phải dọn ra riêng vì nhà đang ở có vốn của mình góp xây (dù ít cũng mấy trăm tr), và còn thêm hết nửa vốn liếng bỏ vào căn chung cư rồi (căn chung cư là mình góp 50%, ba mình 50% và đứng tên cả 2).

Chút tâm sự với ae cho nhẹ lòng.
Ra ở riêng thôi. Mấy trăm triệu góp xây đó xem như mấy năm tiền ở thuê hoặc tiền biếu bố mẹ thôi có gì đâu. Ra ở riêng gia đình yên ấm liền. Kinh tế lo được thì mấy trăm tr có là gì đâu bác. Còn căn chung cư đúng tên cả 2 thì bác sợ gì ?
 
đi làm bị sếp chửi, đồng nghiệp chơi xấu nữa fence
JjcEGFL.gif
Có nhiêu đó cũng than nữa fen, cái này ai chả gặp,kk
 
Hồi em ở SG quá lâu, tự nhiên có cảm giác ngạt thở giữa trùng trùng bê tông, tối về ngủ vẫn không dứt ra khỏi suy nghĩ đó được.
 
Dọn ra riêng lại rồi. Không phải cố chui vào lại, mà là tôi nghĩ ở chung thì con cái sẽ được gần gũi với ông bà. Như tôi từ nhỏ ông bà nội đi định cư nước ngoài, ông bà ngoại thì ở xa, có thể nói là không nói chuyện được với 4 ông bà quá 10 câu.
Nhưng mà tôi tính không bằng trời tính, thôi thì chịu số phận vậy.
 
Giờ sao rồi thớt
Vẫn bế tắc fen à.
Hàng ngày vẫn đi giao hàng trên con wave còm cõi, kiếm chưa nổi 10 triệu một tháng.
Tính tới tính lui vẫn chưa có đường nào khả thi để binh.
Tuần trước cho thằng út đi nhà trẻ, để mẹ nó kiếm việc, mà nó ở trường khóc bỏ ăn bỏ ngủ mấy ngày liền,chiều chở vêd nhìn như con mèo hen, xót con quá nên lại cho về nhà.
Mà vợ có đi làm cũng chỉ đc 5 triệu, trừ 3tr gửi trẻ thì còn có 2 triệu chưa tính tiền đổ xăng ăn sáng.
Chưa kể nó định đi làm spa, người ta bắt học việc ko lương 6 tháng.
Thôi ở nhà mẹ cho rồi.
Tôi gồng đc 1 năm rồi giờ chả nhẽ ko gồng đc1năm nữa ?
 
Sửa lần cuối:
Mà ụ mẹ, quê toàn thanh niên đi xkld gửi tiền về bố mẹ ở nhà vay thêm xây nhà to, mái Nhật các thứ.
Xong các thanh niên lại cắm mặt cày tiếp bên nước ngoài để trả nợ làm nhà.
Dân thì đinh ninh quê mình giàu rồi, đẩy giá bán lên cao.
Dĩa cơm bụi thành phố bán 25k, đây bán 40k.
Ly cf thành phố 15k thậm chí 10k quán cóc vỉa hè.
Đây bán 25k một ly.
Nước sinh hoạt ở tp tính 4k/khối nếu có giấy tạm trú , quê nó tính 8k5/khối chưa vat, ko cần biết có tạm trú hay thường trú luôn.
Trong khi việc ko có, lương bèo bọt.
Đek hiểu cái xứ này nó vận hành kiểu gì.
 
Mà ụ mẹ, quê toàn thanh niên đi xkld gửi tiền về bố mẹ ở nhà vay thêm xây nhà to, mái Nhật các thứ.
Xong các thanh niên lại cắm mặt cày tiếp bên nước ngoài để trả nợ làm nhà.
Dân thì đinh ninh quê mình giàu rồi, đẩy giá bán lên cao.
Dĩa cơm bụi thành phố bán 25k, đây bán 40k.
Ly cf thành phố 15k thậm chí 10k quán cóc vỉa hè.
Đây bán 25k một ly.
Nước sinh hoạt ở tp tính 4k/khối nếu có giấy tạm trú , quê nó tính 8k5/khối chưa vat, ko cần biết có tạm trú hay thường trú luôn.
Trong khi việc ko có, lương bèo bọt.
Đek hiểu cái xứ này nó vận hành kiểu gì.
bữa mai fen kể là mai fen ở Quảng Trị thì phải, khu đó chó ăn đá gà ăn sỏi mà vật giá kiểu đó đúng là căng thật

via theNEXTvoz for iPhone
 
Mình lấy vợ tháng 1 , rồi thất nghiệp từ tháng 4 đến tháng đầu tháng 7. Đang thử việc nhưng rồi ko biết sao nữa nản ghê luôn
 
Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
U40 tập bỏ bớt những mối quan hệ không cần thiết, cũng tập bỏ đi những thứ khiến mình suy nghĩ nhiều để tập trung cho mục tiêu phía trước thì sẽ nhẹ đầu hơn fen à. Sang năm nay tôi cũng bắt đầu "mặc kệ" nhiều hơn, có nhiều mqh hay những vấn đề trong công việc luẩn quẩn trong đầu nó thật sự không giải quyết cái gì cả, cắt bỏ, tạm gác lại, tập trung vào giải quyết cốt lõi, tập cách từ chối hoặc bỏ qua cảm xúc của những người không đáng. Ích kỷ lên, U40 muốn sống như U30 thì phải ích kỷ với xã hội, quay cảm xúc về gia đình ấy.
 
nói thật là đọc thớt xong khuyên ông nên tìm đường đi xklđ, già thì đi theo kiểu già, nhà cửa lúc nào có bão hay có biến thì tính sau, đi làm có tiền rồi thì thuê người, có tiền thì gì cũng giải quyết được hết, chứ giờ mà không đi kiếm tiền được thì ông trầm cảm 44 sớm, bắt buộc phải đánh đổi thôi, không có chuyện gì trên đời mà hoàn hảo được hết.
 
thời nào thiếu tiền cũng áp lực như nhau cả. 1x 2x 3x hay 4x... muốn hết áp lực về sau thì tranh thủ còn trẻ ráng mà cày ráng mà đạt thành tựu lấy vợ sinh con mua nhà mua xe sớm. Cứ giữ suy nghĩ lấy vợ sinh con là áp lực thì mãi vẫn thấy nó áp lực thôi. phải xem nó là thành tựu vợ đẹp con ngoan.

Chào các fen.
Giai đoạn 3x đến đầu 4 chắc hẳn ai cũng sẽ trải qua khoảng thời gian khủng hoảng như mình.
Vào tuổi này thì bố mẹ hai bên đa phần đều đã 7x, già yếu bệnh tật nọ kia.
Công việc chưa đâu vào đâu, sự nghiệp lưng chừng, tệ hơn nữa thì mất việc hoặc sự nghiệp trục trặc như mình đây.
Nếu đã lập gia đình thì con nhỏ đang tuổi đi học.
Trách nhiệm làm con, làm chồng làm cha, thêm trách nhiệm kiếm tiền nữa nó đè lên vai những người đàn ông vào tuổi trung niên muốn sụm gối.
Nói ra thì chắc bị chửi là hèn, nhưng nhiều lúc mình muốn được như thời sinh viên mới ra trường, khi mà có thể thoải mái nằm nghỉ ngơi tận hưởng một ngày nghỉ cuối tuần, không suy nghĩ bận tâm điều gì. Hoặc bỏ đi đâu đó vài ngày, tắt điện thoại, trốn chạy thực tại mệt mỏi.
Chứ giờ cảm giác như kiệt sức vậy, mỗi giờ mỗi phút đều phải lo nghĩ cho cha mẹ, vợ con. Từ rất lâu rồi mình không còn cười vui vẻ vì tâm trí đã khô cằn, không hào hứng xem một bộ phim lẻ hay chơi một ván game như trước.
Mình giờ ko thích nhậu nhẹt và cà phê như trước, chắc cũng do tình trạng khủng hoảng này.
Không giao du, chơi với ai.
Hàng ngày lên voz chém gió cho đỡ stress chứ không bị tự kỷ mất.
Cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, sống làm việc như robot, kiểu như thể xác và tâm trí nó không ăn nhập gì với nhau cả.

Xem tệp đính kèm 3699066
 
thời nào thiếu tiền cũng áp lực như nhau cả. 1x 2x 3x hay 4x... muốn hết áp lực về sau thì tranh thủ còn trẻ ráng mà cày ráng mà đạt thành tựu lấy vợ sinh con mua nhà mua xe sớm. Cứ giữ suy nghĩ lấy vợ sinh con là áp lực thì mãi vẫn thấy nó áp lực thôi. phải xem nó là thành tựu vợ đẹp con ngoan.
Đen cái vợ tui chả đẹp, con cũng ko ngoan.
Xưa tui biết thân biết phận nhà nghèo, nên chọn yêu và cưới một em gái gia cảnh cũng ko giàu, nhan sắc , trình độ không có luôn.
Giờ mới hối hận.
Gái nông thôn ảnh hưởng từ bố mẹ, làng xóm xung quanh nên về ở chung lệch pha kinh khủng.
Vừa lười vừa ở bẩn, ít đọc sách, chăm lướt top top, kiến thức nhân sinh quan kém, nói chuyện ko đc.
Mới cãi nhau hôm qua, đang chiến tranh lạnh.
Con thì đứa lớn lớp 3 bày dạy cho cái hay cái tốt nó bỏ ngoài tai, cứ tay bẩn cho lên miệng với mũi quệt, giờ lăn ra ốm.
Thằng nhỏ thì quấy khóc, đêm nào cũng hành éo ngủ ngon đc.
Bố 7x tuổi bị K, thời trẻ thì gái gú riệu chè phá phách , giờ suốt ngày nằm một góc trong góc giường.
Mẹ cũng đầu 7x, tính chướng, hay hờn giận (chắc người già tính giống trẻ con) , suốt ngày bật tóp tóp nghe các kênh Dư Luận Viên tự hào Việt Nam các thứ. Luôn trong tình trạng hết tiền, tôi ấn tượng mãi có người bạn của bà thăm bố phong bì 700k, bà vác ngay đi mua chậu phong lan nhựa để chơi Tết, trong khi nhà éo có tiền.
Tôi giờ còn sống, vẫn hàng ngày đi kiếm tiền mà chưa nhảy cầu thật sự mà nói là một kỳ tích rồi.
:nosebleed:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Đừng Xanh Như Lá,
Người trả lời cuối
Hà Kim Thủy,
Trả lời
156
Lượt xem
21.299
Quay lại
Lên đầu trang