đẻ 10 đứa luôn anhVì lý do nào đó, nhiều ng k còn tin vào việc mình sẽ có 1 gia đình hạnh phúc với đủ vợ chồng con cái. Họ chọn sống 1 mình và cảm thấy mình ổn. Nhg tin tui đi, chắc chắn nhiều ng sẽ chạnh lòng khi nhìn cảnh gia đình ng khác hạnh phúc quây quần bên nhau, và mong mình cũng đc như vậy. Nó là cái không gì so sánh được, nếu ai đã từng có 1 gia đình hạnh phúc sẽ hiểu.
Vl thật , giống chuyện của mình 8,90%Cách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
. Giờ độc thân đi nhậu nhẹt suốt nhưng thôi kệ , gái ngoài đường còn đầy, có duyên ắt sẽ gặp.ở VN còn kì thị chứ tính ra cái sống thử này hay vkl, chỉ có ở với nhau mới lộ ra hết bản tính được, mới xác định có thể chung sống lâu dài, tiến đến hôn nhân hay koLy hôn được là tốt, vì ít ra là còn cảm nhận được 2 bên không hợp nhau, ở cùng nhau chỉ mang lại đau khổ hoặc gượng gạo cho nhau thôi. Bản thân tôi không cổ xúy chuyện sống thử, nhưng tôi nghĩ nên sống cùng nhau vài tháng hoặc 1 năm, rồi hãy tính chuyện có kết hôn hay là không. Khoảng time cùng nhau này giúp cả 2 định hình được con người thật của đối phương, hiểu được tính cách và thử xem bản thân có thực sự dành cho nhau không. Hồi trẻ tôi thử với vài người rồi tôi biết, nhìn ngoài thì hợp nhưng ở chung thì muôn vàn cái dở hơi, lâu dần không chịu thay đổi thì phải dứt áo ra đi

Em cũng vừa mới thoát ra 1 mqh như bác. Đã từng có ý định cãi cha, mẹ để cưới nhưng mà suy nghĩ kỹ thì ko đáng hy sinh vì người con gái ntn.Cách đây gần 2 năm mém nữa là yên bề gia thất với con ny cũ (đã mua nhẫn chuẩn bị đính hôn luôn rồi), cái rồi khoản 1,2 tháng cuối tối nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ, dần nhận ra mình giống như đang bị thao túng tâm lý hơn là thực sự muốn cưới ng này. Bao năm nai lưng ra kiếm tiền, mặc dù chưa đến mức nuôi nó 100% nhưng cũng là 7-80%, tiền chợ búa, điện nước, đi chơi t trả hết, nó phụ chắc 30% tiền trọ thôi, việc nhà vì thương nó nên t làm hết từ quét nhà, lau nhà, dọn cứt mèo, chùi toilet, nó chỉ nấu ăn thôi nhưng ăn xong cũng là t dọn hết, vì t nghĩ thời buổi hiện đại đàn ông ít ra nên như thế. Nó muốn đi đâu t cũng chở đi (nó éo biết lái xe), toàn t đưa đón nó đi làm, nhiều khi tối nó đói bụng thèm đi ăn đi vặt t lười éo muốn đi nó cũng dỗi, hở chút cái gì không vừa ý là dỗi, t ghét vậy vl nhưng nói mãi éo nghe.
Hồi đó t nghĩ như vậy là bình thường, trách nhiệm của 1 thằng đàn ông là phải biết chăm lo như thế, nhưng oái ăm là chính nó cũng nghĩ như thế, cho nên nó cũng thấy bình thường, nó nghĩ đó là điều tự nhiên nó dc hưởng, t ý thức dc là t không có nuôi nó 100% nên t chưa bao giờ kể công hay nâng cao bản thân mình gì với nó nhưng tiếc là nó không biết điều, kiểu t đội nắng mưa đưa đón nó đi làm mỗi ngày nó éo quan tâm nhưng chỉ cần t lười đi chơi 1 bữa là nó thái độ ngay, t nhận ra là t rất ghét những đứa như thế.
Và bằng cách nào đó nhiều năm vậy t vẫn không bỏ nó, ngụy biện chi phí chìm, nghĩ quen con ngta 4 năm mà bỏ nó thì khốn nạn quá, mất cả thanh xuân của nó, cứ tàn tàn vậy 4 năm rồi bị cũng bị cuốn theo plan của nó, rồi sẽ cưới nó rồi có con với nó, cho đến 1 ngày t nghĩ đm như vậy éo ổn, sau cùng cũng đã dũng cảm chấm dứt tất cả, đau cho cả 2 nhưng thà vậy còn hơn, t hay lên reddit đọc thì học dc 1 câu này trước khi cưới 1 ai đó "if not a hell yes, it's a hard no", đại loại là chỉ nên cưới ng nào mình 100% muốn cưới họ, chứ mới lăn tăn 8-90% thôi thì tốt nhất là dẹp đi.
Giống tôiChuẩn nha. Khi cưới tôi nghĩ các fency không cần yêu người đó nhiều đâu, nhưng các fency chỉ nên cưới khi mà fency cảm thấy người đó phù hợp để làm vợ, nhấn mạnh “phù hợp để làm vợ” - tức là người có thể gánh vác 1 phần cuộc sống cùng với các fency sau này. Nếu ko “cảm nhận” được điều này hoàn toàn, các fency nên chậm lại hoặc stop luôn.
Tôi từng ở trong 1 mqh mà thời điểm đó cần phải nghiêm túc để tìm 1 người kết hôn. Nhưng sau cùng tôi chọn dừng lại. Vì có mấy điểm sau:
Thứ nhất: người đó có nhiều gánh nặng phải lo, 1 phần là do gia đình khó khăn, 1 phần là tự áp lực bản thân mình phải lo cho gia đình. Thời điểm đó cũng 27 tuổi rồi nhưng trong người không có tiền tiết kiệm, tiền gửi về cho gia đình hết rồi. Có thằng em tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nhưng lúc nào cũng muốn lo hết cho nó như 1 thằng em mới 15 tuổi. Nói chuyện với ng đó về tiền bạc thì lúc nào cũng cãi nhau kiểu: anh ko hiểu em, anh ko hiểu áp lực tiền bạc em phải chịu, em ko có tiền a có chịu cưới em ko, có khi vài ba năm nữa em vẫn ko có tiền ntn vì phải lo cho gia đình… Mặc dù cha mẹ rồi em út lành lặn, sức khoẻ đầy đủ, em út tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nha
Thứ hai: ng đó ko có ý niệm về gánh vác, kiểu nói bâng quơ sau này cưới về em sẽ nghỉ ở nhà nội trợ, ko đi làm đâu vì áp lực công việc lắm. Anh nuôi được em ko, nếu ko được thì thôi nha
Thứ ba: đòi ng đàn ông phải gánh vác việc nhà 50/50 kiểu phải nấu ăn cùng, dọn dẹp cùng… trong khi đòi ở nhà nội trợ như số 2 ở trên. Việc nhà không rảnh rọt lắm, nhìn là biết ko làm việc nhà thường xuyên.
Thứ tư: không biết dùng tiền. Cái nhỏ nhặt thì chi li quá mức, cái mắc tiền thì không biết quản lý chặt chẽ. Mấy cái món rẻ tiền, vài chục k thì bỏ cả buổi ngồi soi giá, cân nhắc này nọ và nghĩ rằng như thế là tiết kiệm; còn cái lớn thì mua ào ào. Ví dụ: khi ko có tiền nhưng cần mua yến để ăn bồi dưỡng sức khoẻ, thay vì mua yến còn lông về nhặt (vì rẻ gần 1/2 lận, 2tr5 mua được 2 lạng) thì đòi chọn mua yến tinh 2tr5 1 lạng, bảo là nhà em biếu toàn mua yến tinh? Rồi nhà ko có tiền nhưng đi đám cưới họ hàng đòi đi hẳn 1 2 triệu cơ để đẹp mặt, trong khi em đã bảo là nếu mình ko có tiền thì thôi, đi 5 xị cũng được (đám cưới quê tổ chức tại nhà thôi)
Còn nhiều cái lắm nhưng ko kể hết được. Chỉ biết là mình cưới ng này thì phải đi theo fix issue cho họ nên rất mệt, mình ko được lợi gì nếu kết hợp với họ luôn á
via theNEXTvoz for iPhone
Chỉ vợt được phần bọt nổi bên trên thôi bạn, sống thử quanh đi quẩn lại vẫn giống 2 người ở ghép với nhau hơn là hôn nhân, hôn nhân có rất nhiều thứ khác, cơm áo gạo tiền nặng nề hơn, chuyện sinh con đẻ cái rồi nuôi dạy chúng, chuyện đối nội đối ngoại, rồi chuyện cả hai đã "cam kết" được pháp luật bảo hộ rồi nó cũng khác trước (nhiều ông bảo vợ khác hẳn với lúc yêu là thế), ....Bởi thế mới thấy cái lợi của sống thử đấy. Chứ yêu nhau mà chỉ hẹn nhau đi chơi bời ăn uống sang chảnh thì chỉ yêu được cái mặt nạ của nhau thôi chứ đâu có yêu thật.
Câu này ko ủng hộ sống thử nhé. Cái gì cũng có 2 mặt của nó thôi.
công nhận, đồng nghiệp gặp ở cty là lúc nó ăn vận chỉn chu nhất xong lại ở cùng nhau nhiều hơn so vs vợ/ chồng xong gặp thằng nào chơi dark nó có bài nó tỉ tê, quan tâm tý xíu như kiểu cưa gái mà ce nào bị cuốn theo là chồng ăn cặp sừng ngay. Trong khi thằng đó ở nhà cũng luộm thuộm, bị vợ nó coi thường khác éo gìCái đơn giản nhất mà nhiều ng đéo để ý là khi cưới về lại ko cần giữ kẽ với nhau nữa, bao cái xấu nó lộ ra hết, nhất là ăn mặc. Lúc yêu đương thì lúc nào cũng chăm chút váy vóc điệu đà nước hoa thơm phức, cưới về đàn ông thì râu còn éo cạo, đi ẻ còn éo dội nước, nữ thì váy éo chịu mặc, lúc nào cũng mặc đồ bộ,... mấy tháng là ngán nhau tận cổ. Cái lý do công sở hay ngoại tình là thế mà, lúc nào nhìn đồng nghiệp cũng sạch sẽ ăn diện, xong về nhìn chồng với vợ ngán vl ra
Moẹ nhắc mấy con sang chảnh, lúng la lúng liếng, khoe vú đít suốt ngày này mà cảm thây ghê tởm và căm thù mấy thằng sim lỏToàn thích gái ngon đến cái ngón chân nó cũng như viên ngọc thì các anh phải bỏ tiền ra cung phụng nó là đúng rồi
Đến cả như con huyền baby thằng chồng đại gia còn vất hơn 100 tỷ còn ko có cửa kiểm soát nó nữa
Đèo miak, vợ t trưởng thành, k dính bất cứ cái nào mà t vẫn thấy hôn nhân có vấn đề vklChuẩn nha. Khi cưới tôi nghĩ các fency không cần yêu người đó nhiều đâu, nhưng các fency chỉ nên cưới khi mà fency cảm thấy người đó phù hợp để làm vợ, nhấn mạnh “phù hợp để làm vợ” - tức là người có thể gánh vác 1 phần cuộc sống cùng với các fency sau này. Nếu ko “cảm nhận” được điều này hoàn toàn, các fency nên chậm lại hoặc stop luôn.
Tôi từng ở trong 1 mqh mà thời điểm đó cần phải nghiêm túc để tìm 1 người kết hôn. Nhưng sau cùng tôi chọn dừng lại. Vì có mấy điểm sau:
Thứ nhất: người đó có nhiều gánh nặng phải lo, 1 phần là do gia đình khó khăn, 1 phần là tự áp lực bản thân mình phải lo cho gia đình. Thời điểm đó cũng 27 tuổi rồi nhưng trong người không có tiền tiết kiệm, tiền gửi về cho gia đình hết rồi. Có thằng em tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nhưng lúc nào cũng muốn lo hết cho nó như 1 thằng em mới 15 tuổi. Nói chuyện với ng đó về tiền bạc thì lúc nào cũng cãi nhau kiểu: anh ko hiểu em, anh ko hiểu áp lực tiền bạc em phải chịu, em ko có tiền a có chịu cưới em ko, có khi vài ba năm nữa em vẫn ko có tiền ntn vì phải lo cho gia đình… Mặc dù cha mẹ rồi em út lành lặn, sức khoẻ đầy đủ, em út tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nha
Thứ hai: ng đó ko có ý niệm về gánh vác, kiểu nói bâng quơ sau này cưới về em sẽ nghỉ ở nhà nội trợ, ko đi làm đâu vì áp lực công việc lắm. Anh nuôi được em ko, nếu ko được thì thôi nha
Thứ ba: đòi ng đàn ông phải gánh vác việc nhà 50/50 kiểu phải nấu ăn cùng, dọn dẹp cùng… trong khi đòi ở nhà nội trợ như số 2 ở trên. Việc nhà không rảnh rọt lắm, nhìn là biết ko làm việc nhà thường xuyên.
Thứ tư: không biết dùng tiền. Cái nhỏ nhặt thì chi li quá mức, cái mắc tiền thì không biết quản lý chặt chẽ. Mấy cái món rẻ tiền, vài chục k thì bỏ cả buổi ngồi soi giá, cân nhắc này nọ và nghĩ rằng như thế là tiết kiệm; còn cái lớn thì mua ào ào. Ví dụ: khi ko có tiền nhưng cần mua yến để ăn bồi dưỡng sức khoẻ, thay vì mua yến còn lông về nhặt (vì rẻ gần 1/2 lận, 2tr5 mua được 2 lạng) thì đòi chọn mua yến tinh 2tr5 1 lạng, bảo là nhà em biếu toàn mua yến tinh? Rồi nhà ko có tiền nhưng đi đám cưới họ hàng đòi đi hẳn 1 2 triệu cơ để đẹp mặt, trong khi em đã bảo là nếu mình ko có tiền thì thôi, đi 5 xị cũng được (đám cưới quê tổ chức tại nhà thôi)
Còn nhiều cái lắm nhưng ko kể hết được. Chỉ biết là mình cưới ng này thì phải đi theo fix issue cho họ nên rất mệt, mình ko được lợi gì nếu kết hợp với họ luôn á
via theNEXTvoz for iPhone
Mxh mọc lên tiêu chuẩn trai tinh tế, giờ trai phèng gặp gái mà toàn tâm sự mấy chuyện thôn quê nó cũng giả bộ nói hết chuyện về rồi cũng chặnGiờ mxh nhiều, người ta chỉ nhìn được cái bề nổi rồi đâm ra so sánh kiểu bãi cỏ nhà hàng xóm.
Cưới về xong áp lực đủ thứ, rồi lên mạng toàn thấy gia đình này nọ lắm tiền, thành công, ăn nhà hàng đi du lịch, rồi lại nghĩ "mình cũng xứng đáng được như thế"
Đọc qua thì biết gái bắc, gái bắc còn nghe lời chứ nam thì say no nhéQua 30 tuổi rồi, nhìn chuyện kết hôn đúng kiểu a box chocolate, chọn đúng người thì đời đỡ khổ, chọn sai người thì thôi, nửa đời sau coi như bỏ. Gấu hiện tại ko phải là người đẹp nhất tôi quen, mà tôi cảm thấy là người phù hợp nhất. Hơn một năm rồi, vẫn còn lăn tăn như chuyện nó hay mè nheo với lười vận động. Hi vọng là ko phải sai người, đi cùng nhau được lâu dài.
Đúng là gái bắc, biết nghe lời nhưng hay dỗi, bù lại lúc dỗi thì dễ dỗ. Tôi chỉ đang bận tâm chuyện nó lười vận động quá, người lúc nào cũng như cái lá lúa. Tôi bảo cho tiền đi tập pilate đi cũng ko chịu đi vì tiếc tiền của tôi. Nghe thì cũng mát lòng mát dạ đấy nhưng nói mãi nó cũng ko hiểu là tôi còn sợ cái việc nó ốm yếu rồi sau này lăn ra bệnh tật ra hơn việc bỏ ra mấy triệu 1 tháng bây giờ nhiều.Đọc qua thì biết gái bắc, gái bắc còn nghe lời chứ nam thì say no nhé
Gái nam bị cái tư tưởngĐúng là gái bắc, biết nghe lời nhưng hay dỗi, bù lại lúc dỗi thì dễ dỗ. Tôi chỉ đang bận tâm chuyện nó lười vận động quá, người lúc nào cũng như cái lá lúa. Tôi bảo cho tiền đi tập pilate đi cũng ko chịu đi vì tiếc tiền của tôi. Nghe thì cũng mát lòng mát dạ đấy nhưng nói mãi nó cũng ko hiểu là tôi còn sợ cái việc nó ốm yếu rồi sau này lăn ra bệnh tật ra hơn việc bỏ ra mấy triệu 1 tháng bây giờ nhiều.
Chuẩn nha. Khi cưới tôi nghĩ các fency không cần yêu người đó nhiều đâu, nhưng các fency chỉ nên cưới khi mà fency cảm thấy người đó phù hợp để làm vợ, nhấn mạnh “phù hợp để làm vợ” - tức là người có thể gánh vác 1 phần cuộc sống cùng với các fency sau này. Nếu ko “cảm nhận” được điều này hoàn toàn, các fency nên chậm lại hoặc stop luôn.
Tôi từng ở trong 1 mqh mà thời điểm đó cần phải nghiêm túc để tìm 1 người kết hôn. Nhưng sau cùng tôi chọn dừng lại. Vì có mấy điểm sau:
Thứ nhất: người đó có nhiều gánh nặng phải lo, 1 phần là do gia đình khó khăn, 1 phần là tự áp lực bản thân mình phải lo cho gia đình. Thời điểm đó cũng 27 tuổi rồi nhưng trong người không có tiền tiết kiệm, tiền gửi về cho gia đình hết rồi. Có thằng em tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nhưng lúc nào cũng muốn lo hết cho nó như 1 thằng em mới 15 tuổi. Nói chuyện với ng đó về tiền bạc thì lúc nào cũng cãi nhau kiểu: anh ko hiểu em, anh ko hiểu áp lực tiền bạc em phải chịu, em ko có tiền a có chịu cưới em ko, có khi vài ba năm nữa em vẫn ko có tiền ntn vì phải lo cho gia đình… Mặc dù cha mẹ rồi em út lành lặn, sức khoẻ đầy đủ, em út tốt nghiệp ĐH đi làm rồi nha
Thứ hai: ng đó ko có ý niệm về gánh vác, kiểu nói bâng quơ sau này cưới về em sẽ nghỉ ở nhà nội trợ, ko đi làm đâu vì áp lực công việc lắm. Anh nuôi được em ko, nếu ko được thì thôi nha
Thứ ba: đòi ng đàn ông phải gánh vác việc nhà 50/50 kiểu phải nấu ăn cùng, dọn dẹp cùng… trong khi đòi ở nhà nội trợ như số 2 ở trên. Việc nhà không rảnh rọt lắm, nhìn là biết ko làm việc nhà thường xuyên.
Thứ tư: không biết dùng tiền. Cái nhỏ nhặt thì chi li quá mức, cái mắc tiền thì không biết quản lý chặt chẽ. Mấy cái món rẻ tiền, vài chục k thì bỏ cả buổi ngồi soi giá, cân nhắc này nọ và nghĩ rằng như thế là tiết kiệm; còn cái lớn thì mua ào ào. Ví dụ: khi ko có tiền nhưng cần mua yến để ăn bồi dưỡng sức khoẻ, thay vì mua yến còn lông về nhặt (vì rẻ gần 1/2 lận, 2tr5 mua được 2 lạng) thì đòi chọn mua yến tinh 2tr5 1 lạng, bảo là nhà em biếu toàn mua yến tinh? Rồi nhà ko có tiền nhưng đi đám cưới họ hàng đòi đi hẳn 1 2 triệu cơ để đẹp mặt, trong khi em đã bảo là nếu mình ko có tiền thì thôi, đi 5 xị cũng được (đám cưới quê tổ chức tại nhà thôi)
Còn nhiều cái lắm nhưng ko kể hết được. Chỉ biết là mình cưới ng này thì phải đi theo fix issue cho họ nên rất mệt, mình ko được lợi gì nếu kết hợp với họ luôn á
via theNEXTvoz for iPhone
em cũng có người yêu và cũng đang trong tình trạng như trường hợp bác với 1 bác vozer trên, quen nhau cũng được 3 năm. Hiện tại vẫn đang quen lắm lúc nghĩ chia tay thì tội, mà yêu nữa thì cảm giác k thành vợ chồng được