Người đa nhân cách
Senior Member
Chào các bác. Nằm vùng ở đây đã lâu, chắc hẳn trong cái động này anh em nào cũng từng ôm trong lòng một bóng hình không thể với tới nhỉ? Có thể là một mối tình đầu dở dang, một em crush mộng mơ, hay đơn giản là một nữ chính trên phim mà mình từng xuýt xoa: "Chà, giá mà ngoài đời có em này làm vợ thì đời mãn nguyện biết mấy". 
Chiều nay rảnh rỗi, ngồi nhìn nắng hè xiên qua kẽ lá, nghe tiếng ve kêu râm ran tự nhiên lòng chùng xuống, lẩn thẩn nhớ về mấy "người tình trong mộng". Đời đúng là nực cười các bác ạ. Giấc mơ thì lúc nào cũng đẹp, mà thực tại thì đang phải chịu trận với "con heo nái" ở nhà 5 năm nay. Hôn nhân vỡ mộng, giờ sống với nhau chủ yếu vì cái trách nhiệm, tình cảm nhạt toẹt, quan tâm nhau như kiểu trả bài cho đúng đạo lý vợ chồng. Sâu thẳm bên trong, tôi biết mình vẫn luôn khao khát một người vợ thực sự hiểu mình: thông minh kiểu bá đạo nhưng vẫn nữ tính, tháo vát, xinh đẹp, nhí nhảnh, IQ EQ đỉnh cao để bơm lại nguồn năng lượng cho cái thằng mệt mỏi là tôi đây.
Ngồi vạch lại cái danh sách "những bóng hồng" từ cõi ảo ra đến đời thực, lèo tèo nhưng luyến tiếc phết:
Manga: Asuka trong Evangelion. Mê ẻm từ hồi lớp 5 lớp 6 gì đấy. Cái thời 2004 cuộc sống tẻ nhạt, giải trí thiếu thốn, vớ được bộ truyện mà thấy Asuka sao nó rực rỡ thế, vừa xinh, vừa cá tính, lại đáng yêu chết đi được.
Phim ảnh: Hermione Granger (Harry Potter). Em này thì uy tín không phải bàn rồi. Học bá xịn xò, gánh team vô số lần, chuẩn hình mẫu crush quốc dân trong lòng mấy thằng con trai.
Đời thực: Một bé đồng nghiệp cũ của tôi. Hai anh em làm chung tầm 5 tháng, khá hợp rơ và quý nhau (ẻm cũng được rất nhiều anh em trong công ty quý). Nhưng ẻm thì perfect vkl các bác ạ: xinh, giỏi, thông minh, học trường top, lại là con nhà đại lý phân phối tạp hóa cấp 1 nên quan hệ cực rộng. Đi sale cực khéo, người ngợm thế mà chả có tí gì chảnh chọe, thân thiện, hòa đồng, tính độc lập lại cực cao. Khổ cái là tôi biết thân biết phận, mây tầng nào gặp mây tầng đó. Lúc đấy đến cái KPI tôi còn lo không xong nên đành lẳng lặng out công ty tìm việc khác. Bản chất ẻm vào làm cũng chỉ để mạ vàng cái CV đi du học. Tôi nghỉ được vài tháng thì ẻm cũng bay sang Canada. Hồi đầu hai anh em còn inbox fb hỏi thăm, sau thì cũng nhạt dần. Rồi đúng motif quen thuộc, ẻm sống khá kín tiếng, và chốt sổ bằng đám cưới với một tay du học sinh rồi hai vợ chồng định cư luôn bên đó. Một cái kết quá đẹp, viên mãn cho một cô gái tuyệt vời mà ẻm xứng đáng được hưởng.
Còn tôi? Đến tuổi thì nhắm mắt đưa chân, vơ tạm một người để hoàn thành chỉ tiêu "lấy vợ". Rồi thì vô vàn sức ép, cơm áo gạo tiền nó bào mòn hết cả tâm trí. Giờ chỉ biết thu mình vào một góc, thở dài và mơ thầm về một thứ hạnh phúc mà có lẽ kiếp này... tôi sẽ không bao giờ chạm tới được.
Có bác nào đang giống tôi không, vào tâm sự chút cho nhẹ lòng.

Chiều nay rảnh rỗi, ngồi nhìn nắng hè xiên qua kẽ lá, nghe tiếng ve kêu râm ran tự nhiên lòng chùng xuống, lẩn thẩn nhớ về mấy "người tình trong mộng". Đời đúng là nực cười các bác ạ. Giấc mơ thì lúc nào cũng đẹp, mà thực tại thì đang phải chịu trận với "con heo nái" ở nhà 5 năm nay. Hôn nhân vỡ mộng, giờ sống với nhau chủ yếu vì cái trách nhiệm, tình cảm nhạt toẹt, quan tâm nhau như kiểu trả bài cho đúng đạo lý vợ chồng. Sâu thẳm bên trong, tôi biết mình vẫn luôn khao khát một người vợ thực sự hiểu mình: thông minh kiểu bá đạo nhưng vẫn nữ tính, tháo vát, xinh đẹp, nhí nhảnh, IQ EQ đỉnh cao để bơm lại nguồn năng lượng cho cái thằng mệt mỏi là tôi đây.

Ngồi vạch lại cái danh sách "những bóng hồng" từ cõi ảo ra đến đời thực, lèo tèo nhưng luyến tiếc phết:
Manga: Asuka trong Evangelion. Mê ẻm từ hồi lớp 5 lớp 6 gì đấy. Cái thời 2004 cuộc sống tẻ nhạt, giải trí thiếu thốn, vớ được bộ truyện mà thấy Asuka sao nó rực rỡ thế, vừa xinh, vừa cá tính, lại đáng yêu chết đi được.

Phim ảnh: Hermione Granger (Harry Potter). Em này thì uy tín không phải bàn rồi. Học bá xịn xò, gánh team vô số lần, chuẩn hình mẫu crush quốc dân trong lòng mấy thằng con trai.

Đời thực: Một bé đồng nghiệp cũ của tôi. Hai anh em làm chung tầm 5 tháng, khá hợp rơ và quý nhau (ẻm cũng được rất nhiều anh em trong công ty quý). Nhưng ẻm thì perfect vkl các bác ạ: xinh, giỏi, thông minh, học trường top, lại là con nhà đại lý phân phối tạp hóa cấp 1 nên quan hệ cực rộng. Đi sale cực khéo, người ngợm thế mà chả có tí gì chảnh chọe, thân thiện, hòa đồng, tính độc lập lại cực cao. Khổ cái là tôi biết thân biết phận, mây tầng nào gặp mây tầng đó. Lúc đấy đến cái KPI tôi còn lo không xong nên đành lẳng lặng out công ty tìm việc khác. Bản chất ẻm vào làm cũng chỉ để mạ vàng cái CV đi du học. Tôi nghỉ được vài tháng thì ẻm cũng bay sang Canada. Hồi đầu hai anh em còn inbox fb hỏi thăm, sau thì cũng nhạt dần. Rồi đúng motif quen thuộc, ẻm sống khá kín tiếng, và chốt sổ bằng đám cưới với một tay du học sinh rồi hai vợ chồng định cư luôn bên đó. Một cái kết quá đẹp, viên mãn cho một cô gái tuyệt vời mà ẻm xứng đáng được hưởng.

Còn tôi? Đến tuổi thì nhắm mắt đưa chân, vơ tạm một người để hoàn thành chỉ tiêu "lấy vợ". Rồi thì vô vàn sức ép, cơm áo gạo tiền nó bào mòn hết cả tâm trí. Giờ chỉ biết thu mình vào một góc, thở dài và mơ thầm về một thứ hạnh phúc mà có lẽ kiếp này... tôi sẽ không bao giờ chạm tới được.
Có bác nào đang giống tôi không, vào tâm sự chút cho nhẹ lòng.


