rockstone_
Senior Member
Nó bảo là miễn đủ nhin xuong là hạnh phúc rồi.Không hiểu nội dung lắm![]()
Tôi bảo vậy lấy ck nghèo đi, nó im cmnl
Nó bảo là miễn đủ nhin xuong là hạnh phúc rồi.Không hiểu nội dung lắm![]()
Áp lực giới trẻ giờ chịu kém quá.
sống đầy đủ thì thiếu rèn luyện nhiều thứ chứ anh. Chứ thời trẻ lứa 8x, 9x nó môi trường thiếu cả ăn mới cú lên cứ no bụng đã là vui rùi. Mỗi thế hệ một kiểu áp lực không chịu được thì reset thui.
sống được bao lâu khéo mai lại có chuyện.Thời này ap lực ăn ngon mặc đẹp, nhà cc ô tô, tự do tài chính thì đg nhiên áp lực hơnsống đầy đủ thì thiếu rèn luyện nhiều thứ chứ anh. Chứ thời trẻ lứa 8x, 9x nó môi trường thiếu cả ăn mới cú lên cứ no bụng đã là vui rùi. Mỗi thế hệ một kiểu áp lực không chịu được thì reset thui.
sống được bao lâu khéo mai lại có chuyện.
Giờ thấy mất tích, bắt cóc nhiều, tôi cũng nghi nghi, nhất là tụi nó nhắm nội tạng người trẻ.Chuyện này có thể cần thêm thời gian chờ cơ quan chức năng thông báo, các bạn có thế đọc thêm chi tiết rõ ràng hơn đăng trên Báo Thanh Niên, trong đó có ghi cha của bạn nữ này cho biết :
Ông Đông cho biết gia đình vẫn đang đợi kết luận cuối cùng của cơ quan điều tra. Ông nói: "Có những vết bầm ở bắp chân con, nhiều vết đỏ kéo dài trên chân tôi không rõ là do đâu. Bên cạnh đó, trên tay cháu có hai chiếc nhẫn, một chiếc là mẹ cháu mua, một chiếc bạn tặng. Gia đình chỉ nhận được đôi bông tai, không thấy nhẫn, dù nhẫn và bông tai đều không có giá trị lớn".
Tựa bài Báo Thanh Niên là
Nghẹn lòng tang lễ của nữ sinh mất liên lạc sau tin nhắn 'con chuẩn bị về'
Đức cho # dưới vào tư vấnCám ơn tất cả những lời động viên của các bạn, mình đã đọc và nhận tấm lòng.
Mình chia sẻ 1 chút, mình được cho đi du học, ko tìm được việc bên đó, ở thêm 1 năm rồi về VN đúng ngay lúc đất nước cũng khó khăn, mình ko tìm được việc làm cũng lâu lắm rồi, mình nộp cv mà chẳng ai gọi phỏng vấn.
Mình cũng cố gắng lắm đó, mình ráng cày kỹ thuật, viết blog kỹ thuật cũng lên top google, cũng đạt được gần 50.000 lượt xem, bình luận... nhưng tóm lại là vẫn ko tìm được việc làm.
Mỗi khi có khách đến chơi nhà và hỏi mình làm gì thì ko biết bao nhiêu cái suy nghĩ nó tới. Mình cũng đã tìm hiểu, suy nghĩ kỹ việc 44 thì sẽ như thế nào, có thể bị gì (theo tâm linh như các bạn nói). Tóm lại mình cũng đã suy nghĩ kỹ và thông suốt rồi chứ ko phải nhất thời. Rồi thêm gia đình áp lực nội ngoại nữa, các bạn ko hiểu được đâu. Mình biết mình là 1 đứa thất bại, với điều kiện như thế mà chẳng tự nuôi sống được mình.
Mình vẫn sẽ tìm việc đến giữa tháng sau. Nếu ko đc mình phải đi thôi, mỗi giây phút còn sống mình cảm thấy rất ngột ngạt. Cám ơn các bạn lần nữa, lần đầu tiên mình nói những điều này ra, cũng nhẹ lòng.
thời nào cũng là áp lực, cũng là cái hố cái núi nhưng nó cao và bự hơn xưa...Mấy bạn trẻ giờ chịu áp lực cũng kém thật, nhưng nói chiều khác thì áp lực xh giờ cũng nặng hơn xưa.
Cách vượt qua có lẽ lớn nhất là sự quan tâm của gia đình, bạn bè xung quanh.
Tuy nhiên nếu cô độc, hãy thử tìm kiếm 1 thú vui, 1 đam mê ít tốn kém, một mục tiêu nho nhỏ để có động lực sống và cuốn đi thời gian. Điều này tưởng đơn giản nhưng chỉ khi trải qua tgian mới đúc rút được, như tôi cũng hơn 45 mùa lá rụng mới nhận ra...
Bạn bè xung quanh là cty đi làm đó, mà toàn toxic, cái vấn đềncon ng hiện tại áp lực là do môi trg đi làm thôiMấy bạn trẻ giờ chịu áp lực cũng kém thật, nhưng nói chiều khác thì áp lực xh giờ cũng nặng hơn xưa.
Cách vượt qua có lẽ lớn nhất là sự quan tâm của gia đình, bạn bè xung quanh.
Tuy nhiên nếu cô độc, hãy thử tìm kiếm 1 thú vui, 1 đam mê ít tốn kém, một mục tiêu nho nhỏ để có động lực sống và cuốn đi thời gian. Điều này tưởng đơn giản nhưng chỉ khi trải qua tgian mới đúc rút được, như tôi cũng hơn 45 mùa lá rụng mới nhận ra...
giảm expect lương xuống fen, tôi ko tin profile như này mà lương 10 củ cũng ko kiếm đcCám ơn tất cả những lời động viên của các bạn, mình đã đọc và nhận tấm lòng.
Mình chia sẻ 1 chút, mình được cho đi du học, ko tìm được việc bên đó, ở thêm x năm rồi về VN đúng ngay lúc ngành khó khăn, mình ko tìm được việc làm cũng lâu lắm rồi, mình nộp cv mà chẳng ai gọi phỏng vấn.
Mình cũng cố gắng lắm đó, mình ráng cày kỹ thuật, viết blog kỹ thuật cũng lên top google, cũng đạt được gần 50.000 lượt xem, bình luận... nhưng tóm lại là vẫn ko tìm được việc làm.
Mỗi khi có khách đến chơi nhà và hỏi mình làm gì thì ko biết bao nhiêu cái suy nghĩ nó tới. Mình cũng đã tìm hiểu, suy nghĩ kỹ việc 44 thì sẽ như thế nào, có thể bị gì (theo tâm linh như các bạn nói). Tóm lại mình cũng đã suy nghĩ kỹ và thông suốt rồi chứ ko phải nhất thời. Rồi thêm gia đình áp lực nội ngoại nữa, các bạn ko hiểu được đâu. Mình biết mình là 1 đứa thất bại, với điều kiện như thế mà chẳng tự nuôi sống được mình.
Mình vẫn sẽ tìm việc đến giữa tháng sau. Nếu ko đc mình phải đi thôi, mỗi giây phút còn sống mình cảm thấy rất ngột ngạt. Cám ơn các bạn lần nữa, lần đầu tiên mình nói những điều này ra, cũng nhẹ lòng.
Vấn đề cơ chế và con người môi trg đi làm thôi chứ nói gì...giảm expect lương xuống fen, tôi ko tin profile như này mà lương 10 củ cũng ko kiếm đc
44 xong bạn sẽ bị mắc kẹt lại trong cái cảm giác / nỗi buồn / thực tại này đó, mãi mãi ko thoát ra đc (địa ngục là đây) tưởng là thoát nhưng thực ra là vĩnh viễn kẹt lại.Cám ơn tất cả những lời động viên của các bạn, mình đã đọc và nhận tấm lòng.
Mình chia sẻ 1 chút, mình được cho đi du học, ko tìm được việc bên đó, ở thêm x năm rồi về VN đúng ngay lúc ngành khó khăn, mình ko tìm được việc làm cũng lâu lắm rồi, mình nộp cv mà chẳng ai gọi phỏng vấn.
Mình cũng cố gắng lắm đó, mình ráng cày kỹ thuật, viết blog kỹ thuật cũng lên top google, cũng đạt được gần 50.000 lượt xem, bình luận... nhưng tóm lại là vẫn ko tìm được việc làm.
Mỗi khi có khách đến chơi nhà và hỏi mình làm gì thì ko biết bao nhiêu cái suy nghĩ nó tới. Mình cũng đã tìm hiểu, suy nghĩ kỹ việc 44 thì sẽ như thế nào, có thể bị gì (theo tâm linh như các bạn nói). Tóm lại mình cũng đã suy nghĩ kỹ và thông suốt rồi chứ ko phải nhất thời. Rồi thêm gia đình áp lực nội ngoại nữa, các bạn ko hiểu được đâu. Mình biết mình là 1 đứa thất bại, với điều kiện như thế mà chẳng tự nuôi sống được mình.
Mình vẫn sẽ tìm việc đến giữa tháng sau. Nếu ko đc mình phải đi thôi, mỗi giây phút còn sống mình cảm thấy rất ngột ngạt. Cám ơn các bạn lần nữa, lần đầu tiên mình nói những điều này ra, cũng nhẹ lòng.
Bán 2 quả thận là gia đình có thể được tiền tỷ rồi chưa kể tim. Nghĩ cho gia đình chút để sử dụng cơ thể tốt hơn trc khi nhảy.Gần đây mình cũng tưởng tượng việc nhảy cầu 2 lần, còn để sẵn tiền mặt 500k để nhờ xe ôm chở đi 1 nơi nào đó xa xa, tầm giữa tháng sau chắc hết cố nổi
Fen thấy vậy thôi, tạm ngừng mọi việc lại, fen đi vào bệnh viện ung bướu fen sẽ thấy mình còn rất may mắn. Cố gắng lên fenTui ko có nợ ai hết. Chỉ là tui quá thất bại làm mất mặt gia đình thôi. Tui cũng thấy mình ko xứng đc sống ấy chứ
Trước khi có thread thì cũng 44 đầy ra chứ khác gì đâu..Nếu nhìn style em này kiểu genz, thik mấy cái idol rồi phim ảnh, nên chặn theards mấy cái ins font bạt, chỉ tiêu cao gây áp lực.
fen học ngành nào? Có tính làm gì trái ngành trong lúc đợi ko. Dạy tiếng anh chẳng hạn. Có đồng ra đồng vào thì đỡ tự ti hơnMình chia sẻ 1 chút, mình được cho đi du học, ko tìm được việc bên đó, ở thêm x năm rồi về VN đúng ngay lúc ngành khó khăn, mình ko tìm được việc làm cũng lâu lắm rồi, mình nộp cv mà chẳng ai gọi phỏng vấn.
Thay vì sợ làm gia đình mất mặt bạn làm gia đình tan nát trái timTui ko có nợ ai hết. Chỉ là tui quá thất bại làm mất mặt gia đình thôi. Tui cũng thấy mình ko xứng đc sống ấy chứ
. Bạn nghĩ lại nhé. Bậc làm cha mẹ dù thất vọng hay ghét con ntn cũng ko muốn nhìn thấy xác con đâu.Cám ơn tất cả những lời động viên của các bạn, mình đã đọc và nhận tấm lòng.
Mình chia sẻ 1 chút, mình được cho đi du học, ko tìm được việc bên đó, ở thêm x năm rồi về VN đúng ngay lúc ngành khó khăn, mình ko tìm được việc làm cũng lâu lắm rồi, mình nộp cv mà chẳng ai gọi phỏng vấn.
Mình cũng cố gắng lắm đó, mình ráng cày kỹ thuật, viết blog kỹ thuật cũng lên top google, cũng đạt được gần 50.000 lượt xem, bình luận... nhưng tóm lại là vẫn ko tìm được việc làm.
Mỗi khi có khách đến chơi nhà và hỏi mình làm gì thì ko biết bao nhiêu cái suy nghĩ nó tới. Mình cũng đã tìm hiểu, suy nghĩ kỹ việc 44 thì sẽ như thế nào, có thể bị gì (theo tâm linh như các bạn nói). Tóm lại mình cũng đã suy nghĩ kỹ và thông suốt rồi chứ ko phải nhất thời. Rồi thêm gia đình áp lực nội ngoại nữa, các bạn ko hiểu được đâu. Mình biết mình là 1 đứa thất bại, với điều kiện như thế mà chẳng tự nuôi sống được mình.
Mình vẫn sẽ tìm việc đến giữa tháng sau. Nếu ko đc mình phải đi thôi, mỗi giây phút còn sống mình cảm thấy rất ngột ngạt. Cám ơn các bạn lần nữa, lần đầu tiên mình nói những điều này ra, cũng nhẹ lòng.