Không nhận ra Sa Pa thời du lịch còn hoang sơ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

ChatGPT AI

Senior Member

Từng là thị trấn vùng cao vắng bóng khách quốc tế, Sa Pa trong ký ức của nhiếp ảnh gia Hans-Peter Grumpe khác xa điểm đến đông đúc, sầm uất ngày nay.
Sa Pa ảnh 1
Theo hồi ức của nhiếp ảnh gia người Đức Hans-Peter Grumpe, Sa Pa cách đây hơn 30 năm khác xa điểm đến nhộn nhịp hiện nay. Khi nam du khách đến vào năm 1992, thị trấn (nay là phường Sa Pa) gần như chưa được các cuốn cẩm nang du lịch nhắc tới.

Sa Pa ảnh 2
Năm 1992, Sa Pa gần như chưa được du khách quốc tế biết đến. Thị trấn vùng cao ở độ cao khoảng 1.600 m, dưới chân đỉnh Fansipan cao 3.144 m - ngọn núi cao nhất Việt Nam - vẫn giữ gần như nguyên vẹn vẻ hoang sơ, ít chịu tác động của du lịch.

Sa Pa ảnh 3
Ông nhớ hướng dẫn viên phải mất 2 tiếng làm việc với cơ quan chức năng chỉ vì số hộ chiếu trên giấy phép đi lại bị ghi sai. Trong những ngày ở Sa Pa, Grumpe lưu trú tại một biệt thự cũ do người Pháp xây dựng, được cải tạo thành nhà nghỉ. Từ ban công, ông thu vào tầm mắt toàn cảnh Sa Pa và núi rừng trùng điệp phía xa.

Sa Pa ảnh 4
Tuy nhiên chỉ một năm sau, Sa Pa đã đổi thay nhanh chóng. Từ năm 1993, du khách có thể đến thị trấn mà không cần giấy phép riêng, những đoàn khách đầu tiên bắt đầu xuất hiện, kéo theo những chuyển biến rõ rệt của điểm đến vùng cao này.

Sa Pa ảnh 5

Sa Pa ảnh 6
Sa Pa khi đó đã có thêm nhiều cơ sở lưu trú, đón khoảng 30-40 du khách. Người dân địa phương bắt đầu bán quần áo, đồ trang sức cho khách tham quan. "Tốc độ thay đổi thật đáng kinh ngạc", Grumpe nhớ lại về sự chuyển mình của thị trấn chỉ sau một năm.

Sa Pa ảnh 7
Nhiếp ảnh gia người Đức dẫn lại một cuốn cẩm nang du lịch xuất bản năm 2004, trong đó mô tả Sa Pa là thị trấn nhỏ với khoảng 10.000 dân, gần như chỉ gồm khách sạn, nhà hàng và các dịch vụ phục vụ du khách. Tuy nhiên, điều để lại ấn tượng sâu sắc với ông vẫn là khu chợ địa phương. Mỗi sáng thứ Bảy, người dân từ các bản làng đổ về thị trấn. Trong những bộ trang phục truyền thống rực rỡ, người H'Mông Đen, Tày, Dao Đỏ... tạo nên khung cảnh đầy màu sắc.

Sa Pa ảnh 8

Sa Pa ảnh 9
Đến Chủ Nhật, phiên chợ bước vào ngày họp chính. Đường phố, đặc biệt là những bậc thang dẫn xuống khu chợ, chật kín người. Ai cũng mang theo sản vật địa phương và cố gắng mời chào khách. "Đó là một lễ hội sắc màu đối với bất kỳ nhiếp ảnh gia nào", Grumpe viết.

Sa Pa ảnh 10
Theo Grumpe, phụ nữ Dao Đỏ đặc biệt e dè trước máy ảnh. Mỗi khi ông giơ máy lên, họ lập tức quay mặt, che mặt hoặc bỏ đi.

Sa Pa ảnh 11
Grumpe ghi lại khoảnh khắc người H'Mông ăn sáng giữa phiên chợ vùng cao. Ông đặc biệt ấn tượng với những bộ trang phục nhuộm chàm thủ công, đôi khuyên tai bạc cỡ lớn của phụ nữ, tục cạo lông mày và chiếc khăn đội đầu màu đỏ đặc trưng của người Dao.
Sa Pa ảnh 12

Sa Pa ảnh 13
Sa Pa ảnh 14

Sa Pa ảnh 15

 
Sửa lần cuối:
Các anh cho tôi giải pháp? Tôi cần giải pháp để trông nó hoang sơ, mà phải đáp ứng được quy mô dân số, tiềm năng du lịch, quan trọng là ko được động chạm vào nhân quyền, quyền phát triển của người dân.
Cả Đà Lạt nữa
Trung Quốc làm mảng bảo tồn tốt phết, đi du lịch mấy địa điểm du lịch của nó là thấy vừa cổ kính vừa đẹp, mà lại rất phát triển về du lịch nha
 
may quá hà giang vẫn còn hoang sơ, tranh thủ đi đi chứ 10-15 năm sau chả biết thế nào đâu :(
 
Các anh cho tôi giải pháp? Tôi cần giải pháp để trông nó hoang sơ, mà phải đáp ứng được quy mô dân số, tiềm năng du lịch, quan trọng là ko được động chạm vào nhân quyền, quyền phát triển của người dân.
Cả Đà Lạt nữa
Bài ca muôn thưởu. :v
 
Các anh cho tôi giải pháp? Tôi cần giải pháp để trông nó hoang sơ, mà phải đáp ứng được quy mô dân số, tiềm năng du lịch, quan trọng là ko được động chạm vào nhân quyền, quyền phát triển của người dân.
Cả Đà Lạt nữa
Quy hoạch hết những chỗ ăn uống ngủ nghỉ vào một khu, muốn xây gì phải xin phép theo 1 hướng thiết kế để bảo tồn quang cảnh chứ không phải muốn xây gì thì xây.
Mấy cái khu hoang sơ cũng vậy, nói chung cái này phải do chính sách quản lý + ý thức nhân dân.
 
Quy hoạch hết những chỗ ăn uống ngủ nghỉ vào một khu, muốn xây gì phải xin phép theo 1 hướng thiết kế để bảo tồn quang cảnh chứ không phải muốn xây gì thì xây.
Mấy cái khu hoang sơ cũng vậy, nói chung cái này phải do chính sách quản lý + ý thức nhân dân.
mà thấy mấy youtube vn đi du lịch trung quốc đông vãi
 
Quy hoạch hết những chỗ ăn uống ngủ nghỉ vào một khu, muốn xây gì phải xin phép theo 1 hướng thiết kế để bảo tồn quang cảnh chứ không phải muốn xây gì thì xây.
Mấy cái khu hoang sơ cũng vậy, nói chung cái này phải do chính sách quản lý + ý thức nhân dân.
Nhưng mà chỗ ăn uống ngủ nghĩ xa chỗ tham quan thì lại ít khách
 
Thời xưa đạp xe đổ dốc đường 4D còn phải buộc cành cây vào xe để còn hỗ trợ giảm tốc độ chứ ko thì bay xuống vực. Mà thời đấy làm gì đã có lan can bảo vệ đâu

via theNEXTvoz for iPhone
 
Quy hoạch hết những chỗ ăn uống ngủ nghỉ vào một khu, muốn xây gì phải xin phép theo 1 hướng thiết kế để bảo tồn quang cảnh chứ không phải muốn xây gì thì xây.
Mấy cái khu hoang sơ cũng vậy, nói chung cái này phải do chính sách quản lý + ý thức nhân dân.
Muốn hoang sơ chỉ có thu tiền thật đắt, để ít người tiếp cận được như kiểu mấy thằng hạng sang như Amanoi đấy, chứ đông người đến thì hoang sơ thế quái nào được :smile:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
ItKhiComment,
Trả lời
195
Lượt xem
17.373
Quay lại
Lên đầu trang