Không nhận ra Sa Pa thời du lịch còn hoang sơ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cái này châu âu, mỹ, thậm chí trung quốc nó cũng đang rục rịch làm mà bây giờ xứ này còn loay hoay tìm giải pháp. Mấy cái làng thụy sĩ đúng kiểu hoang sơ mà có ai nói thụy sĩ kém phát triển đâu?

Anh xem thử câu trả lời của ChatGPT thử xem?
Một vùng đất hẻo lánh, hoang sơ hoàn toàn có thể phát triển hạ tầng và du lịch mà không bị đô thị hóa quá mức hay quá tải du khách. Điều quan trọng phải hiểu là phát triển là nâng cao thu nhập, dịch vụ, cơ sở hạ tầng và cơ hội cho người dân địa phương, chứ không phải tối đa hóa số lượng du khách hay xây dựng càng nhiều càng tốt mà không có nghiên cứu minh bạch.

Thay vì phát triển du lịch đại trà, khu vực nên thu hút một lượng khách vừa phải, lưu trú lâu hơn, chi tiêu nhiều hơn cho các dịch vụ địa phương và tôn trọng cảnh quan cũng như văn hóa bản địa. Thành công nên được đánh giá dựa trên thu nhập của cộng đồng, chất lượng môi trường, mức độ hài lòng của người dân và khả năng duy trì văn hóa, chứ không chỉ dựa trên tổng số lượt khách.

1. Xác định những yếu tố cần được giữ nguyên để duy trì vẻ hoang sơ​

Trước khi quảng bá du lịch, chính quyền địa phương và người dân cần xác định những đặc trưng tạo nên bản sắc của khu vực, chẳng hạn như:

  • cảnh quan nông nghiệp và không gian mở;
  • các khu dân cư nhỏ với mật độ xây dựng thấp;
  • kiến trúc truyền thống;
  • phong tục, nghề thủ công, ẩm thực và lối sống địa phương;
  • rừng, sông, động vật hoang dã và không gian yên tĩnh.
Những yếu tố này cần được xem là tài sản cốt lõi, chứ không phải đất trống đang chờ được khai thác. Các quy định về quy hoạch có thể cấm nhà cao tầng, khu nghỉ dưỡng quy mô lớn, công trình phá vỡ cảnh quan và việc mở rộng khu dân cư thiếu kiểm soát.

2. Thiết lập giới hạn số lượng du khách​

Ngăn chặn tình trạng quá tải luôn dễ dàng hơn khắc phục hậu quả. Khu vực có thể đặt ra giới hạn đối với:
  • số lượng khách mỗi ngày tại các địa điểm nhạy cảm;
  • sức chứa của khách sạn và cơ sở lưu trú ngắn hạn;
  • số lượng phương tiện và diện tích bãi đỗ xe;
  • quy mô của các đoàn khách;
  • hoạt động xây dựng tại những khu vực nhạy cảm về môi trường;
  • mức tiêu thụ nước, năng lượng và lượng chất thải phát sinh.
Hệ thống đặt chỗ trước, vé theo khung giờ, điều chỉnh giá theo mùa, xe trung chuyển và việc đóng cửa tạm thời có thể giúp kiểm soát các giai đoạn cao điểm. Khách du lịch cũng nên được phân bổ đến nhiều ngôi làng, điểm tham quan và mùa khác nhau thay vì tập trung tại một địa điểm nổi tiếng.

3. Ưu tiên cho người dân địa phương, hạn chế người ngoài đầu tư​

Vẻ hoang sơ của một vùng có thể bị đe dọa khi các nhà đầu tư nơi khác, hoặc thậm chí là dân nơi khác mua đất, thay thế doanh nghiệp địa phương và biến đất địa phương thành những sản phẩm phục vụ khách du lịch. Vì vậy, hoạt động phát triển nên ưu tiên:
  • nhà nghỉ gia đình và khách sạn do dân địa phương quản lý;
  • nhà hàng và cơ sở sản xuất thực phẩm địa phương;
  • hợp tác xã và doanh nghiệp cộng đồng;
  • hướng dẫn viên được đào tạo tại địa phương;
  • nghệ nhân và tổ chức văn hóa bản địa;
  • doanh nghiệp nhỏ sử dụng nguyên liệu và tri thức của vùng.
Quyền sở hữu của địa phương giúp giữ lại phần lớn doanh thu du lịch trong khu vực, đồng thời trao cho người dân quyền kiểm soát lớn hơn đối với loại hình và tốc độ phát triển.

4. Cải thiện cơ sở hạ tầng một cách kín đáo và hài hòa​

Các vùng hoang sơ cần có cơ sở hạ tầng tốt, nhưng cơ sở hạ tầng đó không nhất thiết phải mang dáng vẻ đô thị hay chung cư, resort. Ví dụ, các vùng này thể phát triển mạng internet ổn định, nước sạch, dịch vụ y tế, giao thông công cộng, năng lượng tái tạo, hệ thống xử lý chất thải và an ninh hơn mà vẫn giữ được diện mạo truyền thống của các khu dân cư.

Cơ sở hạ tầng cần được xây dựng với quy mô phù hợp. Một mạng lưới gồm các điểm trung chuyển nhỏ, xe buýt điện, tuyến đường dành cho xe đạp và đường đi bộ có thể phù hợp hơn so với đường cao tốc hoặc các bãi đỗ xe quy mô lớn.

5. Bảo vệ nông nghiệp và đời sống thường nhật của người dân địa phương​

Một vùng hoang sơ phải tiếp tục là nơi người dân sinh sống và làm việc, chứ không chỉ là điểm đến dành cho du khách. Chính sách phát triển cần bảo vệ đất nông nghiệp, bảo vệ rừng (lâm nghiệp), hỗ trợ nông dân, duy trì trường học và dịch vụ y tế, đồng thời ngăn giá nhà đất tăng đến mức người dân địa phương không còn đủ khả năng sinh sống tại quê hương mình.

Du lịch có thể củng cố kinh tế địa phương bằng cách tạo thị trường cho thực phẩm, rượu, sản phẩm thủ công, lâm sản và thủ công truyền thống. Tuy nhiên, nông nghiệp và các ngành nghề địa phương không nên bị biến thành những màn trình diễn lố lăng chỉ để phục vụ khách du lịch.

6. Biến việc bảo tồn thành một hoạt động có lợi ích kinh tế​

Một phần doanh thu từ du lịch cần được sử dụng trực tiếp cho công tác bảo vệ môi trường. Điều này có thể được thực hiện thông qua thuế du lịch, phí bảo tồn, phí đỗ xe hoặc khoản đóng góp từ các doanh nghiệp.

Nguồn tiền này nên được sử dụng để phục hồi môi trường sống, bảo trì đường mòn, quản lý chất thải, bảo tồn cảnh quan, bảo vệ động vật hoang dã và hỗ trợ những cư dân địa phương duy trì các cảnh quan có giá trị văn hóa. Các tiêu chuẩn môi trường cần được theo dõi bằng những chỉ số cụ thể như chất lượng nước, đa dạng sinh học, tình trạng đất và lượng chất thải phát sinh.

7. Trao quyền quyết định cho người dân (sự dân chủ)​

Hoạt động phát triển sẽ bền vững hơn khi người dân địa phương được tham gia quyết định:
  • loại hình du lịch nào được chào đón;
  • khu vực nào cần hạn chế hoặc cấm tiếp cận;
  • số lượng khách bao nhiêu là phù hợp;
  • doanh thu du lịch nên được sử dụng như thế nào;
  • những tập quán văn hóa nào có thể được chia sẻ;
  • các tranh chấp và tác động tiêu cực sẽ được xử lý ra sao.
Một hội đồng và chính quyền dân cử địa phương có thể bao gồm người dân, nông dân, cộng đồng bản địa hoặc cộng đồng truyền thống, chuyên gia bảo tồn, doanh nghiệp và công ty du lịch địa phương. Các dự án lớn cần có sự tham vấn trực tiếp với người dân địa phương, chứ không chỉ hoàn thành các thủ tục phê duyệt mang tính hình thức.

Phát triển và hoang sơ không đối lập nhau​

Sự mâu thuẫn thường xuất phát từ việc đánh đồng phát triển với đô thị hóa, xây dựng hàng loạt và gia tăng tiêu dùng. Trên thực tế, phát triển các khu vực hoang sơ có thể được hiểu là nâng cao mức sống trong khi vẫn duy trì cấu trúc không gian, văn hóa và vẻ hoang sơ của khu vực.

Một vùng không mất đi vẻ hoang sơ chỉ vì có internet tốc độ cao, dịch vụ y tế, giáo dục tốt hoặc các doanh nghiệp thành công. Vùng đó chỉ thực sự đánh mất vẻ hoang sơ khi:
  • đất đai bị chi phối bởi hoạt động đầu cơ và xây dựng;
  • người dân địa phương bị buộc phải rời đi;
  • nông nghiệp và các ngành nghề truyền thống biến mất;
  • kiến trúc mất đi đặc trưng địa phương;
  • không gian công cộng chủ yếu được thiết kế để phục vụ du khách;
  • tài nguyên thiên nhiên bị khai thác vượt quá khả năng phục hồi;
  • đời sống cộng đồng bị chi phối bởi số lượng khách du lịch.
Vì vậy, mục tiêu không nên là “khai thác hết toàn bộ tiềm năng du lịch”. Cách diễn đạt này có thể khuyến khích việc khai thác quá mức. Một mục tiêu phù hợp hơn là khai thác tiềm năng du lịch một cách có chọn lọc, trong giới hạn sinh thái và xã hội của khu vực.

Điểm đến nông thôn thành công nhất không nhất thiết là nơi đón nhiều khách du lịch nhất. Đó phải là nơi du lịch giúp cải thiện đời sống người dân, trong khi cảnh quan, văn hóa, cộng đồng, bản sắc địa phương và vẻ hoang sơ vẫn được gìn giữ cho các thế hệ tương lai.
Lý thuyết thì làm được nhưng khó lắm, vì làm kiểu tuyên truyền, thuyết phục nêu gương thì không hiệu quả ("chỉ nói mồm là giỏi"), đưa ra chính sách khuyến khích thì dễ trục lợi (kinh tộc nhảy vào nhanh hơn dân tộc), còn cấm đoán thì hiệu quả tùy cơ quan thực thi (hối lộ tham nhũng...) chưa kể phản biện xã hội ("cái đéo gì cũng cấm").

Nọn tây lông nó cứ phải "capacity building" cho các nước nghèo như chúng ta là vậy, bản thân nhà nước, cán bộ, phải có tâm, có tầm lên đã, chứ còn tâm không có, tầm chưa đến, thì chịu.
 
Bây giờ các anh bàn gì cũng vậy vì cày nát hai chục năm nay rồi, trên đấy làm gì còn cái gì hoang sơ nữa mà bàn. T ở trung tâm thành phố mà tưởng đâu đang trên khu phố cổ luôn ấy
 
Lúc nào cũng dân ở đó dân ở đó.
Toàn mấy thằng Kinh ở dưới xuôi lên phá rừng kiếm chác chứ dân bản địa nào mà xây toàn bê tông vậy.
Không có mấy thằng Kinh thì đồng bào có con kẹc vốn và chuyên môn làm du lịch mà đòi làm tour dẫn khách lên đến nơi. Nhất là khách nước ngoài.
 
2014-08-29-5875.webp

thung lũng mường hoa 08/2014
 
Hoang sơ bảo tồn thiên nhiên ai cũng muốn nhưng bối cảnh du lịch VN nó vậy rồi, chủ yếu du lịch gia đình.

Ngày còn trẻ thời chưa vợ tui cũng thích đi du lịch bụi, tự vác xe máy lên đi một mình hoặc với vài đứa bạn. Tới một địa phương xa lạ hoà mình vào cuộc sống bản địa, đi tìm tòi bản sắc, ẩm thực và các địa điểm hoang sơ nguyên thuỷ. Nhưng ngẫm lại nếu du lịch toàn phục vụ mấy thăngd như tui chắc chết đói hết, toàn ăn mì tôm, chi tiêu tiết kiệm, dành tiền để trả cho tiền phòng xăng xe.

Giờ thì có gia đình rồi muốn đi như thời trẻ cũng ko dc nữa, bọn trẻ nghỉ hè thì mình chỉ đi dc vào những dịp đấy. Du lịch VN chính xác là như thế, dân số trẻ, gia đình trẻ con nhỏ, ông bà lớn tuổi. Tập khách gia đình, mong muốn vừa phải có chỗ chơi cho bọn trẻ, ăn uống tận miệng, điểm tham quan danh lam thắng cảnh phải gần.

Áp lực một thời điểm lên khu du lịch mùa lễ là cực kỳ lớn, ko thể ko có hạ tầng phục vụ dc. Tập khách này mới là tập khách chi tiền, tạo thu nhập cho dân địa phương, dịch vụ phát triển.

Nói chung bài toán này giải ở VN vậy là đúng rồi. Chỉ có sau này như bọn Tây, dân số già đi, thu nhập cao, thì tự khắc mấy khu du lịch phục vụ kiểu gia đình sẽ biến mất thôi.

Mà chính nhá, bọn Tây balo đi du lịch bụi kiểu thích hoang sơ bần vãi ra, phục vụ bọn này có mà mốc mỏ.
Hồi thanh niên tôi cũng chê Đà Lạt nát, hồi đó ăn bờ ngủ bụi, 1 balo 1 máy ảnh 1 xe máy là ok.
Sau này có gia đình thì bỏ, dẫn vợ con đi kiểu này có khác gì đi đày đâu. Cứ phải nhà nghỉ quán ăn tận răng.
 
thì King tộc lên đó, khai hóa giúp dân ở đó học cách nàm du nịch, bơm thêm tiền, mở địa điểm vui chơi, thuê nhân công, thêm công việc, đóng thuế, thu mua đặc sản địa phương, nhà có vườn mận thì được tour khách đến tham quan thu phí vặt nông, bán vải thổ cẩm, bán vé check in vườn đào,...
dân ở đó ko phải là đỡ nhai bobo khoai sắn rồi à :amazed: ko trực tiếp thì gián tiếp, sao tầm nhìn anh hạn hẹp vậy ? :baffle:
Lúc nào cũng dân ở đó dân ở đó.
Toàn mấy thằng Kinh ở dưới xuôi lên phá rừng kiếm chác chứ dân bản địa nào mà xây toàn bê tông vậy.
 
giờ thì sapa bê tông chứ có gì dau, đầy đủ tiện ích ăn chơi
uxby0Nl.gif
 
thì King tộc lên đó, khai hóa giúp dân ở đó học cách nàm du nịch, bơm thêm tiền, mở địa điểm vui chơi, thuê nhân công, thêm công việc, đóng thuế, thua mua đặc sản địa phương,...
dân ở đó ko phải là đỡ nhai bobo khoai sắn rồi à :amazed: ko trực tiếp thì gián tiếp, sao tầm nhìn anh hạn hẹp vậy ? :baffle:

Khinh thường dân bản địa quá rồi đó.
Thiếu gì cách làm mà phải xây toàn bê tông?
Tại sao các nước khác làm được mà các anh phải xây bê tông mới làm du lịch?
 
Khinh thường dân bản địa quá rồi đó.
Thiếu gì cách làm mà phải xây toàn bê tông?
Tại sao các nước khác làm được mà các anh phải xây bê tông mới làm du lịch?
Đó là cách tối ưu lợi nhuận nhất rồi, hoang sơ nó chỉ phục vụ 1 tệp nhỏ du khách mà thôi.
Ở VN muốn hoang sơ thì thiếu gì chỗ, cái làng gì mà tụi nó quay show gia đình ha ha đó, lọt thỏm giữa núi luôn, vô đó tha hồ mà hoang sơ
 
Khinh thường dân bản địa quá rồi đó.
Thiếu gì cách làm mà phải xây toàn bê tông?
Tại sao các nước khác làm được mà các anh phải xây bê tông mới làm du lịch?
Đến giờ này rồi mà anh vẫn bắt dân vùng cao phải ở nhà sàn bằng gỗ, lợp mái lá, nuôi trâu bò ngay bên dưới và đi vệ sinh bằng các đào hố, kê 2 tấm ván để ngồi à. Bây giờ vùng nào mà phát triển được, có đường nhựa, đường bê tông lên tận nơi là họ chuyển hết sang nhà xây gạch, đổ mái bê tông (nghèo thì mái tôn), nhà vệ sinh khép kín rồi.

Gửi từ HONOR DNP-NX9 bằng VOZVNApp
 
Anh này chắc chưa ra nước ngoài bao giờ nhỉ ? Cũng không sao, dốt có thể hỏi chát GPT như mấy anh kia mà ?
Vậy anh chắc đi được nhiều nơi ở gpt lắm rồi nhỉ?
Anh biết Tam Đảo ko, nó được mệnh danh là Sapa thu nhỏ đó. Trước chỉ có cái đề xuất vô cùng đơn giản là dm cấm ô tô xe máy lên thị trấn. Lên đó có xe điện hoặc làm cáp treo lên. Vậy mà có làm ccc được, ko phải thiếu tiền mà nó nhiều chuyện éo làm được
 
Đến giờ này rồi mà anh vẫn bắt dân vùng cao phải ở nhà sàn bằng gỗ, lợp mái lá, nuôi trâu bò ngay bên dưới và đi vệ sinh bằng các đào hố, kê 2 tấm ván để ngồi à. Bây giờ vùng nào mà phát triển được, có đường nhựa, đường bê tông lên tận nơi là họ chuyển hết sang nhà xây gạch, đổ mái bê tông (nghèo thì mái tôn), nhà vệ sinh khép kín rồi.

Gửi từ HONOR DNP-NX9 bằng VOZVNApp

Lại tư duy nhị phân à.
Sao Kinh tộc không làm thế này, mà phải bê tông ngổn ngang mới chịu.
Đà Lạt 1970s

122406699_2716343755248648_5960893550947568790_n.jpg
 
Lại tư duy nhị phân à.
Sao Kinh tộc không làm thế này, mà phải bê tông ngổn ngang mới chịu.
Đà Lạt 1970s
122406699_2716343755248648_5960893550947568790_n.jpg
Thứ 1 đây vẫn là bê tông, không phải kiến trúc vùng cao tây bắc
Thứ 2 đây là người Pháp xây phục vụ chính người Pháp, không phục vụ du lịch
Thứ 3, một năm Sa Pa đón 5 triệu lượt khách (số liệu 2025) thì anh định cho 5 triệu lượt khách ăn ở đâu, ngủ ở đâu, vệ sinh ở đâu?

Gửi từ HONOR DNP-NX9 bằng VOZVNApp
 
Tôi thắc mắc là ở VN chắc chắn còn rất nhiều nơi hoang sơ. Tại sao dân VN ko đến đó du lịch mà cứ phải bu vào những nơi bê tông rồi lại chửi là ko dc hoang sơ?
 
Tôi thắc mắc là ở VN chắc chắn còn rất nhiều nơi hoang sơ. Tại sao dân VN ko đến đó du lịch mà cứ phải bu vào những nơi bê tông rồi lại chửi là ko dc hoang sơ?
dẩm và theo trend chửi thôi.
người thích hoang sơ thật thì tự đi tìm chỗ vắng mới để đi rồi
 
Các anh cho tôi giải pháp? Tôi cần giải pháp để trông nó hoang sơ, mà phải đáp ứng được quy mô dân số, tiềm năng du lịch, quan trọng là ko được động chạm vào nhân quyền, quyền phát triển của người dân.
Cả Đà Lạt nữa
ông đừng đánh lận giữa quy hoạch và tự phát.. ko ai cấm đô thị hóa nhưng văn minh là đô thị hóa có quy hoạch chứ ko phải tự phát thành khu ổ chuột.. ngu dốt nhưng giỏi bao biện.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
ItKhiComment,
Trả lời
195
Lượt xem
17.399
Quay lại
Lên đầu trang