9635741-5
Đã tốn tiền
Lý thuyết thì làm được nhưng khó lắm, vì làm kiểu tuyên truyền, thuyết phục nêu gương thì không hiệu quả ("chỉ nói mồm là giỏi"), đưa ra chính sách khuyến khích thì dễ trục lợi (kinh tộc nhảy vào nhanh hơn dân tộc), còn cấm đoán thì hiệu quả tùy cơ quan thực thi (hối lộ tham nhũng...) chưa kể phản biện xã hội ("cái đéo gì cũng cấm").Cái này châu âu, mỹ, thậm chí trung quốc nó cũng đang rục rịch làm mà bây giờ xứ này còn loay hoay tìm giải pháp. Mấy cái làng thụy sĩ đúng kiểu hoang sơ mà có ai nói thụy sĩ kém phát triển đâu?
Anh xem thử câu trả lời của ChatGPT thử xem?
Một vùng đất hẻo lánh, hoang sơ hoàn toàn có thể phát triển hạ tầng và du lịch mà không bị đô thị hóa quá mức hay quá tải du khách. Điều quan trọng phải hiểu là phát triển là nâng cao thu nhập, dịch vụ, cơ sở hạ tầng và cơ hội cho người dân địa phương, chứ không phải tối đa hóa số lượng du khách hay xây dựng càng nhiều càng tốt mà không có nghiên cứu minh bạch.
Thay vì phát triển du lịch đại trà, khu vực nên thu hút một lượng khách vừa phải, lưu trú lâu hơn, chi tiêu nhiều hơn cho các dịch vụ địa phương và tôn trọng cảnh quan cũng như văn hóa bản địa. Thành công nên được đánh giá dựa trên thu nhập của cộng đồng, chất lượng môi trường, mức độ hài lòng của người dân và khả năng duy trì văn hóa, chứ không chỉ dựa trên tổng số lượt khách.
1. Xác định những yếu tố cần được giữ nguyên để duy trì vẻ hoang sơ
Trước khi quảng bá du lịch, chính quyền địa phương và người dân cần xác định những đặc trưng tạo nên bản sắc của khu vực, chẳng hạn như:
Những yếu tố này cần được xem là tài sản cốt lõi, chứ không phải đất trống đang chờ được khai thác. Các quy định về quy hoạch có thể cấm nhà cao tầng, khu nghỉ dưỡng quy mô lớn, công trình phá vỡ cảnh quan và việc mở rộng khu dân cư thiếu kiểm soát.
- cảnh quan nông nghiệp và không gian mở;
- các khu dân cư nhỏ với mật độ xây dựng thấp;
- kiến trúc truyền thống;
- phong tục, nghề thủ công, ẩm thực và lối sống địa phương;
- rừng, sông, động vật hoang dã và không gian yên tĩnh.
2. Thiết lập giới hạn số lượng du khách
Ngăn chặn tình trạng quá tải luôn dễ dàng hơn khắc phục hậu quả. Khu vực có thể đặt ra giới hạn đối với:
Hệ thống đặt chỗ trước, vé theo khung giờ, điều chỉnh giá theo mùa, xe trung chuyển và việc đóng cửa tạm thời có thể giúp kiểm soát các giai đoạn cao điểm. Khách du lịch cũng nên được phân bổ đến nhiều ngôi làng, điểm tham quan và mùa khác nhau thay vì tập trung tại một địa điểm nổi tiếng.
- số lượng khách mỗi ngày tại các địa điểm nhạy cảm;
- sức chứa của khách sạn và cơ sở lưu trú ngắn hạn;
- số lượng phương tiện và diện tích bãi đỗ xe;
- quy mô của các đoàn khách;
- hoạt động xây dựng tại những khu vực nhạy cảm về môi trường;
- mức tiêu thụ nước, năng lượng và lượng chất thải phát sinh.
3. Ưu tiên cho người dân địa phương, hạn chế người ngoài đầu tư
Vẻ hoang sơ của một vùng có thể bị đe dọa khi các nhà đầu tư nơi khác, hoặc thậm chí là dân nơi khác mua đất, thay thế doanh nghiệp địa phương và biến đất địa phương thành những sản phẩm phục vụ khách du lịch. Vì vậy, hoạt động phát triển nên ưu tiên:
Quyền sở hữu của địa phương giúp giữ lại phần lớn doanh thu du lịch trong khu vực, đồng thời trao cho người dân quyền kiểm soát lớn hơn đối với loại hình và tốc độ phát triển.
- nhà nghỉ gia đình và khách sạn do dân địa phương quản lý;
- nhà hàng và cơ sở sản xuất thực phẩm địa phương;
- hợp tác xã và doanh nghiệp cộng đồng;
- hướng dẫn viên được đào tạo tại địa phương;
- nghệ nhân và tổ chức văn hóa bản địa;
- doanh nghiệp nhỏ sử dụng nguyên liệu và tri thức của vùng.
4. Cải thiện cơ sở hạ tầng một cách kín đáo và hài hòa
Các vùng hoang sơ cần có cơ sở hạ tầng tốt, nhưng cơ sở hạ tầng đó không nhất thiết phải mang dáng vẻ đô thị hay chung cư, resort. Ví dụ, các vùng này thể phát triển mạng internet ổn định, nước sạch, dịch vụ y tế, giao thông công cộng, năng lượng tái tạo, hệ thống xử lý chất thải và an ninh hơn mà vẫn giữ được diện mạo truyền thống của các khu dân cư.
Cơ sở hạ tầng cần được xây dựng với quy mô phù hợp. Một mạng lưới gồm các điểm trung chuyển nhỏ, xe buýt điện, tuyến đường dành cho xe đạp và đường đi bộ có thể phù hợp hơn so với đường cao tốc hoặc các bãi đỗ xe quy mô lớn.
5. Bảo vệ nông nghiệp và đời sống thường nhật của người dân địa phương
Một vùng hoang sơ phải tiếp tục là nơi người dân sinh sống và làm việc, chứ không chỉ là điểm đến dành cho du khách. Chính sách phát triển cần bảo vệ đất nông nghiệp, bảo vệ rừng (lâm nghiệp), hỗ trợ nông dân, duy trì trường học và dịch vụ y tế, đồng thời ngăn giá nhà đất tăng đến mức người dân địa phương không còn đủ khả năng sinh sống tại quê hương mình.
Du lịch có thể củng cố kinh tế địa phương bằng cách tạo thị trường cho thực phẩm, rượu, sản phẩm thủ công, lâm sản và thủ công truyền thống. Tuy nhiên, nông nghiệp và các ngành nghề địa phương không nên bị biến thành những màn trình diễn lố lăng chỉ để phục vụ khách du lịch.
6. Biến việc bảo tồn thành một hoạt động có lợi ích kinh tế
Một phần doanh thu từ du lịch cần được sử dụng trực tiếp cho công tác bảo vệ môi trường. Điều này có thể được thực hiện thông qua thuế du lịch, phí bảo tồn, phí đỗ xe hoặc khoản đóng góp từ các doanh nghiệp.
Nguồn tiền này nên được sử dụng để phục hồi môi trường sống, bảo trì đường mòn, quản lý chất thải, bảo tồn cảnh quan, bảo vệ động vật hoang dã và hỗ trợ những cư dân địa phương duy trì các cảnh quan có giá trị văn hóa. Các tiêu chuẩn môi trường cần được theo dõi bằng những chỉ số cụ thể như chất lượng nước, đa dạng sinh học, tình trạng đất và lượng chất thải phát sinh.
7. Trao quyền quyết định cho người dân (sự dân chủ)
Hoạt động phát triển sẽ bền vững hơn khi người dân địa phương được tham gia quyết định:
Một hội đồng và chính quyền dân cử địa phương có thể bao gồm người dân, nông dân, cộng đồng bản địa hoặc cộng đồng truyền thống, chuyên gia bảo tồn, doanh nghiệp và công ty du lịch địa phương. Các dự án lớn cần có sự tham vấn trực tiếp với người dân địa phương, chứ không chỉ hoàn thành các thủ tục phê duyệt mang tính hình thức.
- loại hình du lịch nào được chào đón;
- khu vực nào cần hạn chế hoặc cấm tiếp cận;
- số lượng khách bao nhiêu là phù hợp;
- doanh thu du lịch nên được sử dụng như thế nào;
- những tập quán văn hóa nào có thể được chia sẻ;
- các tranh chấp và tác động tiêu cực sẽ được xử lý ra sao.
Phát triển và hoang sơ không đối lập nhau
Sự mâu thuẫn thường xuất phát từ việc đánh đồng phát triển với đô thị hóa, xây dựng hàng loạt và gia tăng tiêu dùng. Trên thực tế, phát triển các khu vực hoang sơ có thể được hiểu là nâng cao mức sống trong khi vẫn duy trì cấu trúc không gian, văn hóa và vẻ hoang sơ của khu vực.
Một vùng không mất đi vẻ hoang sơ chỉ vì có internet tốc độ cao, dịch vụ y tế, giáo dục tốt hoặc các doanh nghiệp thành công. Vùng đó chỉ thực sự đánh mất vẻ hoang sơ khi:
Vì vậy, mục tiêu không nên là “khai thác hết toàn bộ tiềm năng du lịch”. Cách diễn đạt này có thể khuyến khích việc khai thác quá mức. Một mục tiêu phù hợp hơn là khai thác tiềm năng du lịch một cách có chọn lọc, trong giới hạn sinh thái và xã hội của khu vực.
- đất đai bị chi phối bởi hoạt động đầu cơ và xây dựng;
- người dân địa phương bị buộc phải rời đi;
- nông nghiệp và các ngành nghề truyền thống biến mất;
- kiến trúc mất đi đặc trưng địa phương;
- không gian công cộng chủ yếu được thiết kế để phục vụ du khách;
- tài nguyên thiên nhiên bị khai thác vượt quá khả năng phục hồi;
- đời sống cộng đồng bị chi phối bởi số lượng khách du lịch.
Điểm đến nông thôn thành công nhất không nhất thiết là nơi đón nhiều khách du lịch nhất. Đó phải là nơi du lịch giúp cải thiện đời sống người dân, trong khi cảnh quan, văn hóa, cộng đồng, bản sắc địa phương và vẻ hoang sơ vẫn được gìn giữ cho các thế hệ tương lai.
Nọn tây lông nó cứ phải "capacity building" cho các nước nghèo như chúng ta là vậy, bản thân nhà nước, cán bộ, phải có tâm, có tầm lên đã, chứ còn tâm không có, tầm chưa đến, thì chịu.

ko trực tiếp thì gián tiếp, sao tầm nhìn anh hạn hẹp vậy ? 
