Một. Comment của anh đầy mâu thuẫn.
Anh viết:
"dòng tiền khi anh đi làm, tiêu dùng, đóng thuế nó vẫn sẽ chảy vào tay elite." Đúng. Anh viết:
"nằm thẳng thì các anh vẫn phải đi làm, sinh hoạt, tiêu dùng, lao động, thuế... nó vẫn sẽ xoay vòng dòng tiền vẫn về tay elite." Đúng. Anh viết:
"do elite hiện tại không lo được an sinh xã hội." Đúng nốt.
Vậy anh đồng ý với
toàn bộ chẩn đoán của phe nằm thẳng. Hệ thống hút máu. Elite hưởng. Người lao động bị vắt. An sinh không có. Rồi anh quay sang bảo: "Nên các anh đừng nằm thẳng, hãy đẻ con đi."
Anh đang nói gì vậy?
"Căn nhà đang cháy, nhưng thay vì la lên 'cháy!', các anh nên đẻ thêm người để cùng chết trong nhà cho có gia đình." Tôi không cần anh đồng ý với lối sống của tôi. Tôi cần anh trả lời một câu duy nhất:
đứa con anh khuyên người ta đẻ ra — nó thoát khỏi cái vòng elite mà anh vừa mô tả bằng cách nào? Anh không trả lời được. Anh chỉ nói "nó được đi học, có tri thức, thể chất vượt trội." Vượt trội để làm gì? Để làm
nhân viên cấp cao hơn cho elite? Để bị vắt ở tầng cao hơn, có BHYT xịn hơn, rồi vẫn chết với căn hộ trả góp? Anh gọi đó là "thoát" à? Mà làm sao anh dám chắc 100% nó sẽ có tri thức, thể chất vượt trội??? so với con elite học trường tư cao cấp 1 tỷ vnd 1 năm và con 1 ông công nhân xóm trọ tồi tàn học trường làng thì các anh nghĩ ai sẽ có xác suất vượt trội sau này trong cuộc đời hơn???
Hai. Cái trò "tôi không chửi anh, người khác chửi, tôi chỉ dẫn lại."
Anh quote nguyên đám mày tao, rồi bảo
"tới giờ không có cái cmt nào tôi kêu mày cay cú." Kỹ thuật kinh điển:
cầm dao đâm người ta rồi bảo "lưỡi dao này của thằng kia, tôi chỉ cầm hộ." Anh dẫn lời họ vào cuộc tranh luận của anh, đặt nó ngay cạnh luận điểm của anh, để nó làm công việc bẩn mà tay anh vẫn "sạch." Tôi không cần anh trực tiếp văng tục. Anh
chọn đăng nó,
chọn đặt nó ở đó,
chọn không xóa. Đó là lựa chọn của anh. Đừng núp sau "tôi chỉ dẫn lời."
Xem tệp đính kèm 3737673
Ba. "Anh là quân cờ của phe khác." — Câu này anh lấy bằng chứng ở đâu?
Anh bảo:
"các anh đang là một quân cờ rõ ràng cho một phe khác trà trộn vào." Bằng chứng?
"Tôi đã cap vô số màn hình ở post khác." Cap ở post khác, không đăng ở đây, không cho tôi xem, không cho ai kiểm chứng. Anh đang buộc tội tôi là
gián điệp có tổ chức dựa trên screenshot mà chỉ anh thấy.
Tôi hỏi thẳng tất cả mọi người trong thread: tôi là một thằng nằm thẳng, tôi không đẻ, tôi không tích lũy, tôi nhảy vào cãi anh trên Voz thì các anh nghĩ tôi thuộc "phe" nào? Phe nào trả lương cho tôi để nằm thẳng? Phe nào họp chiến lược bảo "hôm nay mày vào comment số 47 để phá thằng này"? Anh có bằng chứng không? Hay thứ duy nhất anh có là
sự khó chịu vì có người không đồng ý, và anh biến sự khó chịu đó thành
thuyết âm mưu. Đây không phải phân tích. Đây là
sự bất lực về lập luận nên phải tấn công động cơ.
Bốn. "Sinh sản là hy sinh xuyên suốt lịch sử, không thể cãi."
Không thể cãi? Tôi cãi.
Sinh sản xuyên suốt lịch sử phần lớn không phải lựa chọn. Phụ nữ không có quyền từ chối. Không có tránh thai. Không có ly hôn. Đẻ 8 đứa, chết 3, nuôi 5 trong đói nghèo. Anh gọi đó là "hy sinh cao cả" hay anh gọi đó là không có lựa chọn nào khác? Khi một người không có quyền nói "không," thì việc họ làm không phải hy sinh — nó là bị ép. Anh đang lấy nỗi đau của phụ nữ không có quyền tự quyết trong 5000 năm rồi dán nhãn "hy sinh" để tạo nghĩa vụ đạo đức cho tôi — một người có quyền chọn và chọn không. Đó không phải công nhận. Đó là vũ khí hóa nỗi đau của người khác để ép tôi.
Còn "công cha công mẹ" trong thơ ca, hài nước là thơ ca cũng ca ngợi vua chúa, ca ngợi chiến tranh, ca ngợi trung quân, trong lịch sử loài người ở các triều đại, đầy thằng nịnh thần làm thơ ca ngợi chúa công nó trong khi kẻ đó lại là bạo chúa ác nhân, cứ ca ngợi thì mặc định là đúng á? Anh toàn chọn trích dẫn nào tiện cho luận điểm của anh thôi. Tôi không phủ nhận việc cha mẹ yêu thương con như là một lẽ tự nhiên và bản năng sinh học. Nhưng tôi phủ nhận rằng
tình yêu đó tạo ra nghĩa vụ cho tôi phải đẻ. Cha mẹ anh yêu anh. Tốt. Nhưng điều đó không liên quan đến tử cung hay tinh trùng của những Vozer nam nữ chọn không đẻ.
Năm. Cái khung "mất động lực" — anh đang coi người lớn là trẻ con.
Toàn bộ luận điểm của anh quy về:
"một số người đọc meme nằm thẳng rồi mất động lực, sống thắt lưng hay phóng túng không đáng có."
Anh đang nói gì? Rằng người ta đi làm 10 năm, thấy lương không mua nổi nhà, thấy thuế không đổi được gì, thấy elite mua du thuyềnm thấy con elite 18 tuổi có 300 tỉ trong tài khoản, còn mình ăn cơm bụi, ở nhà trọ tồi tàn — rồi họ
mất động lực vì một cái meme? Không. Họ mất động lực vì
thực tế. Cái meme không tạo ra sự tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng tạo ra cái meme. Anh muốn chữa triệu chứng bằng cách bảo "đừng đọc meme nữa, hãy đẻ con đi.
" Nguồn cơn bệnh anh chỉ ra đúng — elite, an sinh, bất bình đẳng — nhưng đơn thuốc anh kê là "đẻ thêm bệnh nhân."
Và cái câu
"sống một cách thắt lưng hay phóng túng không đáng có" — ai cho anh quyền phán "đáng có" hay "không đáng có"? Tôi tiêu tiền tôi kiếm. Tôi không mua nhà. Tôi không mua xe. Tôi không đẻ. Tôi đi du lịch một năm hai lần, ăn ngon, ngủ đủ, đọc sách. Anh nhìn vào bảo "phóng túng không đáng có." Đáng có theo tiêu chuẩn ai? Theo tiêu chuẩn
anh cần tôi đẻ để anh cảm thấy nhân loại đang đi đúng hướng? Tôi không sống để anh yên tâm.
Sáu. Câu chốt.
Anh bảo:
"Tôi không khích bác ai cả."
Anh nhảy vào một cuộc tranh luận, chỉ mặt một nhóm người — "bọn nằm thẳng," "các anh" — bảo họ mất động lực, bảo họ bị tuyên truyền, bảo họ là quân cờ phe khác, bảo họ phóng túng, bảo họ không chịu công nhận hy sinh sinh sản, quote nguyên đám nói như chửi vào mặt họ, rồi kết bằng "tôi không khích bác ai cả." Bravo, anh xứng đáng đạt giải mâm xôi vàng rồi đấy.
Anh không khích bác. Anh chỉ
viết 2000 chữ để nói rằng lựa chọn sống của người chọn không đẻ là sản phẩm của thao túng, là vô trách nhiệm với lịch sử, là phóng túng, và là quân cờ. Nhưng anh không khích bác. Được. Tuyệt vời.
Tôi không cần anh đồng ý. Tôi không cần anh "công nhận." Tôi cần anh làm một việc duy nhất mà anh không làm được từ đầu đến giờ:
Chỉ ra, bằng logic chứ không bằng cảm xúc, tại sao một người không đẻ, không tích lũy, không để lại di sản — lại đang làm HẠI ai đó cụ thể. Không phải "hại nhân loại." Không phải "hại dòng chảy lịch sử." Không phải "hại elite." Một con người cụ thể, bằng xương bằng thịt, đang bị tổn thương vì tôi không đẻ.
Anh không chỉ ra được. Vì không có ai cả. Tôi chỉ đang sống đời tôi. Và điều đó làm anh khó chịu. Và sự khó chịu đó — không phải vấn đề của tôi.
Tái bút: Anh bảo tôi "canh me nhảy vào." Đây là diễn đàn công khai. Không ai sở hữu thread. Anh đăng public thì nhận public response. Nếu muốn giải thích riêng với bạn anh, nhắn tin. Còn đã post lên thì đừng trách người lạ đọc và không đồng ý. Cái đó không gọi là "canh me." Gọi là tham gia.