Miền Tây 'đói' lũ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề CuteGecko
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

CuteGecko

Senior Member
Mực nước lũ vùng đầu nguồn sông Cửu Long đang thấp hơn đáng kể so với trung bình nhiều năm; phía thượng nguồn Campuchia có nơi thấp hơn đến 1,63m. Dưới tác động của El Nino và các đập thủy điện thượng nguồn tích nước, dự báo năm nay, miền Tây 'đói' lũ.

Miền Tây 'đói' lũ - Ảnh 1.
Hình ảnh những cánh đồng ngập nước ngày nào dự báo sẽ không xuất hiện trong năm nay

 
Thủy điện trên mekong toàn thủy điện lớn

Miền nam vài năm tôi không chắc chứ vài chục năm nữa xâm nhập mặn vs nước biển dâng nguyên vùng thì an ninh lương thực nghiêm trọng vcl

Chắc miền nam 20 năm nữa chìm luôn.
20 năm trước các chuyên gia, giáo sư, tiến sĩ trong một cuộc họp báo lớn ở Cần Thơ đã nói rằng 20 năm sau miền tây sẽ biến mất.

20 năm đã trôi qua từ ngày đó, chúng ta lại nói rằng cần phải chờ thêm 20 năm nữa. :shame:
 

Hành trình xuôi dòng: bốn chặng của một cái chết chậm​


Vân Nam - nơi lưu vực nước thành "lưu vực điện". Eyler đứng ở làng Tỳ Trung, nhìn ba mươi cây óc chó bị đốn hạ trong ngày cuối cùng của chúng, nghe một người làm rượu vang Tây Tạng hỏi: nhà nước làm sao có thể sở hữu một dòng sông? Ông kể chuyện anh kế toán đền bù từ miền xuôi lên, chỉ biết hỏi hai câu - thu nhập bao nhiêu, tài sản nào sinh ra nó - rồi bỏ đi, không đếm được củi trên đồi, cá dưới sông, rau dại bên sườn núi. Từ những chi tiết rất nhỏ ấy, ông dẫn ra bức tranh vĩ mô: mười đập đang vận hành, kế hoạch ban đầu chín đập 15 gigawatt được nhân đôi thành hai mươi đập 30 gigawatt, hồ chứa Tiểu Loan và Nọa Trát Độ mỗi cái trữ nước bằng nửa vịnh Chesapeake. Nghịch lý cay đắng: Vân Nam đang phung phí lượng điện đó vì lưới điện tắc nghẽn và Quảng Đông thà mua điện than.


Lào - "nguồn điện của Đông Nam Á" không có bản đồ đường đi. Đây là chương Eyler viết sắc nhất. Ông hỏi một nhà hoạch định năng lượng cấp cao của Lào cần bao nhiêu đập để đạt mục tiêu quốc gia; người này không trả lời được. Các cơ quan không biết đích đến ở đâu, chỉ biết mình đang chạy về phía đó. Số phận lưu vực rốt cuộc không do người trong lưu vực quyết định - nó do nhu cầu điều hòa của Bangkok, do các trung tâm thương mại làm mát cả bên ngoài khuôn viên, do tham vọng cá nhân của giới chóp bu, và do hơn 50 công ty từ 10 nước đến chào dự án. Đập Don Sahong chặn đúng Hou Sahong, kênh duy nhất không có thác cho cá di cư vượt qua thác Khone; hơn 50 người dân trên đảo được ông phỏng vấn, không một ai ủng hộ.


Phép nhân của thác đập. Đây là đoạn tính toán lạnh lùng nhất trong sách, và cũng là câu trả lời cho mọi lời hứa về thang cá. Giả sử 70% cá vượt được con đập đầu - một tỷ lệ đã cao. Qua đập thứ hai còn một nửa. Đến đập thứ năm còn 16%. Nếu tỷ lệ chỉ 50%, đến đập thứ năm còn 3,1%. Hàng tỷ đô-la cho công nghệ bảo tồn cá, trong bối cảnh một chuỗi đập, trở thành tiền ném qua cửa sổ.


Tonle Sap - trái tim ngừng đập. Nhịp lũ làm hồ nở gấp năm lần diện tích, gấp sáu mươi lần thể tích. Đập thượng nguồn đảo ngược chính nhịp đó: xả nước mùa khô làm mực nước hồ thường xuyên dâng, giữ nước mùa mưa làm bãi ngập co lại. Mô hình của Keskinen cho thấy bãi bồi có thể chỉ còn 75% diện tích hiện tại; nghiên cứu MRC 2010 dự báo sản lượng sơ cấp - đáy của chuỗi thức ăn - giảm một nửa khi 11 đập dòng chính hoàn thành. Về đập Sambor, Eyler viết thẳng: nếu được xây, đó sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng lên quan tài sông Mekong.


Đồng bằng sông Cửu Long - vùng đất tự tan rã. Ở đây tác giả xoay sang một cơ chế ít ai nói tới: dòng sông đói. Suốt 3.000 năm, Mekong tải khoảng 150 triệu tấn trầm tích mỗi năm về đồng bằng; các đập Trung Quốc đã giữ lại hơn một nửa (tại Chiang Saen, từ 84,7 triệu tấn xuống 10,8 triệu tấn năm 2014). Mất trầm tích, dòng sông đi tìm lại cân bằng bằng cách bóc bờ và đào lòng. Cộng với khai thác cát vô độ, đê bao ba vụ lúa biến các con sông thành máng nước, và bơm nước ngầm khiến đất lún hơn 1cm/năm - nhanh gấp ba đến tám lần tốc độ nước biển dâng. Đồng bằng từng nở ra 16km²/năm, nay mỗi năm mất đi phần đất bằng 430 sân bóng đá.

1785666753242.webp
 

Hành trình xuôi dòng: bốn chặng của một cái chết chậm​


Vân Nam - nơi lưu vực nước thành "lưu vực điện". Eyler đứng ở làng Tỳ Trung, nhìn ba mươi cây óc chó bị đốn hạ trong ngày cuối cùng của chúng, nghe một người làm rượu vang Tây Tạng hỏi: nhà nước làm sao có thể sở hữu một dòng sông? Ông kể chuyện anh kế toán đền bù từ miền xuôi lên, chỉ biết hỏi hai câu - thu nhập bao nhiêu, tài sản nào sinh ra nó - rồi bỏ đi, không đếm được củi trên đồi, cá dưới sông, rau dại bên sườn núi. Từ những chi tiết rất nhỏ ấy, ông dẫn ra bức tranh vĩ mô: mười đập đang vận hành, kế hoạch ban đầu chín đập 15 gigawatt được nhân đôi thành hai mươi đập 30 gigawatt, hồ chứa Tiểu Loan và Nọa Trát Độ mỗi cái trữ nước bằng nửa vịnh Chesapeake. Nghịch lý cay đắng: Vân Nam đang phung phí lượng điện đó vì lưới điện tắc nghẽn và Quảng Đông thà mua điện than.


Lào - "nguồn điện của Đông Nam Á" không có bản đồ đường đi. Đây là chương Eyler viết sắc nhất. Ông hỏi một nhà hoạch định năng lượng cấp cao của Lào cần bao nhiêu đập để đạt mục tiêu quốc gia; người này không trả lời được. Các cơ quan không biết đích đến ở đâu, chỉ biết mình đang chạy về phía đó. Số phận lưu vực rốt cuộc không do người trong lưu vực quyết định - nó do nhu cầu điều hòa của Bangkok, do các trung tâm thương mại làm mát cả bên ngoài khuôn viên, do tham vọng cá nhân của giới chóp bu, và do hơn 50 công ty từ 10 nước đến chào dự án. Đập Don Sahong chặn đúng Hou Sahong, kênh duy nhất không có thác cho cá di cư vượt qua thác Khone; hơn 50 người dân trên đảo được ông phỏng vấn, không một ai ủng hộ.


Phép nhân của thác đập. Đây là đoạn tính toán lạnh lùng nhất trong sách, và cũng là câu trả lời cho mọi lời hứa về thang cá. Giả sử 70% cá vượt được con đập đầu - một tỷ lệ đã cao. Qua đập thứ hai còn một nửa. Đến đập thứ năm còn 16%. Nếu tỷ lệ chỉ 50%, đến đập thứ năm còn 3,1%. Hàng tỷ đô-la cho công nghệ bảo tồn cá, trong bối cảnh một chuỗi đập, trở thành tiền ném qua cửa sổ.


Tonle Sap - trái tim ngừng đập. Nhịp lũ làm hồ nở gấp năm lần diện tích, gấp sáu mươi lần thể tích. Đập thượng nguồn đảo ngược chính nhịp đó: xả nước mùa khô làm mực nước hồ thường xuyên dâng, giữ nước mùa mưa làm bãi ngập co lại. Mô hình của Keskinen cho thấy bãi bồi có thể chỉ còn 75% diện tích hiện tại; nghiên cứu MRC 2010 dự báo sản lượng sơ cấp - đáy của chuỗi thức ăn - giảm một nửa khi 11 đập dòng chính hoàn thành. Về đập Sambor, Eyler viết thẳng: nếu được xây, đó sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng lên quan tài sông Mekong.


Đồng bằng sông Cửu Long - vùng đất tự tan rã. Ở đây tác giả xoay sang một cơ chế ít ai nói tới: dòng sông đói. Suốt 3.000 năm, Mekong tải khoảng 150 triệu tấn trầm tích mỗi năm về đồng bằng; các đập Trung Quốc đã giữ lại hơn một nửa (tại Chiang Saen, từ 84,7 triệu tấn xuống 10,8 triệu tấn năm 2014). Mất trầm tích, dòng sông đi tìm lại cân bằng bằng cách bóc bờ và đào lòng. Cộng với khai thác cát vô độ, đê bao ba vụ lúa biến các con sông thành máng nước, và bơm nước ngầm khiến đất lún hơn 1cm/năm - nhanh gấp ba đến tám lần tốc độ nước biển dâng. Đồng bằng từng nở ra 16km²/năm, nay mỗi năm mất đi phần đất bằng 430 sân bóng đá.

Xem tệp đính kèm 3740260
có vẻ hay. Thanks bác

via theNEXTvoz for iPhone
 
20 năm trước các chuyên gia, giáo sư, tiến sĩ trong một cuộc họp báo lớn ở Cần Thơ đã nói rằng 20 năm sau miền tây sẽ biến mất.

20 năm đã trôi qua từ ngày đó, chúng ta lại nói rằng cần phải chờ thêm 20 năm nữa. :shame:
Khoa học kĩ thuật phát triển vượt bật rồi, giờ chuyện lấn biển là quá dễ dàng. Chỉ cần có tiền là làm đc hết. Làm gì còn có vụ chìm xuống. Hà lan nó dưới mực nước biển mà lấn biển quá ngta còn lên tiếng phản đối.
 
Rồi, trước có ng nói: mùa nước dâng là mùa sinh sản, nếu mà đánh bắt là tận diệt môi trường.

Người phản bác: đó là lộc trời bao năm nên ko bao h cạn.

Nhưng giờ đã chớm cạn rồi.
 
Rồi, trước có ng nói: mùa nước dâng là mùa sinh sản, nếu mà đánh bắt là tận diệt môi trường.

Người phản bác: đó là lộc trời bao năm nên ko bao h cạn.

Nhưng giờ đã chớm cạn rồi.
Nước dâng lên, cá theo con nước về, tới khi nước nó rút thì anh không bắt cá nó cũng chết khô hết cả, vòng đời của nó chỉ có bao nhiêu đó. Không có cá vì đéo có lũ về chứ không phải có lũ về nhưng đéo có cá mà bảo tận diệt.
 
Nước dâng lên, cá theo con nước về, tới khi nước nó rút thì anh không bắt cá nó cũng chết khô hết cả, vòng đời của nó chỉ có bao nhiêu đó. Không có cá vì đéo có lũ về chứ không phải có lũ về nhưng đéo có cá mà bảo tận diệt.
Xàm quá anh ơi. Anh không bắt cá non thì nó lớn lên nó sinh sản. Nguyên lý sinh học làm ếu gì có chuyện con non chết khô.
 
Nhiễm mặn thì trồng cỏ chăn nuôi bò dê được không nhỉ. Lúa k lên thì cỏ phải lên được chứ. Chứ cứ bám vào cây lúa làm gì để rồi than
 
Xàm quá anh ơi. Anh không bắt cá non thì nó lớn lên nó sinh sản. Nguyên lý sinh học làm ếu gì có chuyện con non chết khô.
Anh có phải dân miền tây không, anh biết lũ về mang theo những loài cá nào, điều kiện sống của nó là gì, vòng đời bao lâu không? Toàn mấy con cá linh mà làm như rùa sống năm này qua năm nọ truyền đời, ngáo vừa thôi.
 
Nước dâng lên, cá theo con nước về, tới khi nước nó rút thì anh không bắt cá nó cũng chết khô hết cả, vòng đời của nó chỉ có bao nhiêu đó. Không có cá vì đéo có lũ về chứ không phải có lũ về nhưng đéo có cá mà bảo tận diệt.
Thiệt hả? Cá lóc, cá trê cũng chết khô hả

via theNEXTvoz for iPhone
 
Để xem chính phủ có giải pháp thế nào chứ an ninh lương thực mà chưa thấy chăm lo và quan tâm đúng đắn.
 
Để xem chính phủ có giải pháp thế nào chứ an ninh lương thực mà chưa thấy chăm lo và quan tâm đúng đắn.
Có gì khác ngoài làm kè đâu fen, tôi nghĩ nn cũng xác định tinh thần tương lai chìm rồi,tôi dân miền tây cũng nghiên cứu,đọc rất nhiều bài báo về đbscl bị chìm, nói nhiều người chưa tin nhưng vài chục năm nữa xem, chứ về cà mau đất thấp lắm, nền nhà lún rõ rệt so với 7,8 năm trước.
 

Hành trình xuôi dòng: bốn chặng của một cái chết chậm​


Vân Nam - nơi lưu vực nước thành "lưu vực điện". Eyler đứng ở làng Tỳ Trung, nhìn ba mươi cây óc chó bị đốn hạ trong ngày cuối cùng của chúng, nghe một người làm rượu vang Tây Tạng hỏi: nhà nước làm sao có thể sở hữu một dòng sông? Ông kể chuyện anh kế toán đền bù từ miền xuôi lên, chỉ biết hỏi hai câu - thu nhập bao nhiêu, tài sản nào sinh ra nó - rồi bỏ đi, không đếm được củi trên đồi, cá dưới sông, rau dại bên sườn núi. Từ những chi tiết rất nhỏ ấy, ông dẫn ra bức tranh vĩ mô: mười đập đang vận hành, kế hoạch ban đầu chín đập 15 gigawatt được nhân đôi thành hai mươi đập 30 gigawatt, hồ chứa Tiểu Loan và Nọa Trát Độ mỗi cái trữ nước bằng nửa vịnh Chesapeake. Nghịch lý cay đắng: Vân Nam đang phung phí lượng điện đó vì lưới điện tắc nghẽn và Quảng Đông thà mua điện than.


Lào - "nguồn điện của Đông Nam Á" không có bản đồ đường đi. Đây là chương Eyler viết sắc nhất. Ông hỏi một nhà hoạch định năng lượng cấp cao của Lào cần bao nhiêu đập để đạt mục tiêu quốc gia; người này không trả lời được. Các cơ quan không biết đích đến ở đâu, chỉ biết mình đang chạy về phía đó. Số phận lưu vực rốt cuộc không do người trong lưu vực quyết định - nó do nhu cầu điều hòa của Bangkok, do các trung tâm thương mại làm mát cả bên ngoài khuôn viên, do tham vọng cá nhân của giới chóp bu, và do hơn 50 công ty từ 10 nước đến chào dự án. Đập Don Sahong chặn đúng Hou Sahong, kênh duy nhất không có thác cho cá di cư vượt qua thác Khone; hơn 50 người dân trên đảo được ông phỏng vấn, không một ai ủng hộ.


Phép nhân của thác đập. Đây là đoạn tính toán lạnh lùng nhất trong sách, và cũng là câu trả lời cho mọi lời hứa về thang cá. Giả sử 70% cá vượt được con đập đầu - một tỷ lệ đã cao. Qua đập thứ hai còn một nửa. Đến đập thứ năm còn 16%. Nếu tỷ lệ chỉ 50%, đến đập thứ năm còn 3,1%. Hàng tỷ đô-la cho công nghệ bảo tồn cá, trong bối cảnh một chuỗi đập, trở thành tiền ném qua cửa sổ.


Tonle Sap - trái tim ngừng đập. Nhịp lũ làm hồ nở gấp năm lần diện tích, gấp sáu mươi lần thể tích. Đập thượng nguồn đảo ngược chính nhịp đó: xả nước mùa khô làm mực nước hồ thường xuyên dâng, giữ nước mùa mưa làm bãi ngập co lại. Mô hình của Keskinen cho thấy bãi bồi có thể chỉ còn 75% diện tích hiện tại; nghiên cứu MRC 2010 dự báo sản lượng sơ cấp - đáy của chuỗi thức ăn - giảm một nửa khi 11 đập dòng chính hoàn thành. Về đập Sambor, Eyler viết thẳng: nếu được xây, đó sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng lên quan tài sông Mekong.


Đồng bằng sông Cửu Long - vùng đất tự tan rã. Ở đây tác giả xoay sang một cơ chế ít ai nói tới: dòng sông đói. Suốt 3.000 năm, Mekong tải khoảng 150 triệu tấn trầm tích mỗi năm về đồng bằng; các đập Trung Quốc đã giữ lại hơn một nửa (tại Chiang Saen, từ 84,7 triệu tấn xuống 10,8 triệu tấn năm 2014). Mất trầm tích, dòng sông đi tìm lại cân bằng bằng cách bóc bờ và đào lòng. Cộng với khai thác cát vô độ, đê bao ba vụ lúa biến các con sông thành máng nước, và bơm nước ngầm khiến đất lún hơn 1cm/năm - nhanh gấp ba đến tám lần tốc độ nước biển dâng. Đồng bằng từng nở ra 16km²/năm, nay mỗi năm mất đi phần đất bằng 430 sân bóng đá.

Xem tệp đính kèm 3740260
Mình có ấn tượng xấu với nxb pn, mua vài cuốn về thấy dịch chán, có lắm lỗi typo. Nên cứ mua sách thì né nxb này ra.
 
Anh có phải dân miền tây không, anh biết lũ về mang theo những loài cá nào, điều kiện sống của nó là gì, vòng đời bao lâu không? Toàn mấy con cá linh mà làm như rùa sống năm này qua năm nọ truyền đời, ngáo vừa thôi.
Dốt. Cá linh trên đồng mùa nước nổi, anh không tận diệt thì hết mùa nước nổi nó rút xuống sông. Sau đó nó phát triển đến kích cỡ sinh sản. Sau đó nó ngược về thượng nguồn để sinh sản tiếp chu kỳ sau. Anh đem cá non anh nấu bông điên điển hết thì năm sau cá đâu mà còn? Càng ngày càng ít. Bây giờ cá linh tới mùa nước phải đem cá bố mẹ đi sinh sản nhân tạo, rồi đem nuôi trong ao số lượng lớn, rồi đem bán trùng thời điểm cá thiên nhiên, vì cá linh non thiên nhiên giờ rất ít.

Không phải chỉ cá linh mà nhiều cá khác ở miền tây cũng vậy. Vào mùa mưa, cá bố mẹ sinh sản, cá con theo nước lũ lên đồng. Đến khi nước rút đi thì cá con theo nước rút xuống dòng Mekong. Không phải là nó chết khô mà nó rút xuống dòng Mekong để lớn lên và sinh sản vào năm sau.

Dân miền tây ếu ai mà dốt về cá như anh cả đâu.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
CuteGecko,
Người trả lời cuối
pebuon69,
Trả lời
52
Lượt xem
5.680
Quay lại
Lên đầu trang