datmacao1997
Senior Member
Em sinh năm 97. Học Y Kinh Công khoá đầu tiên. Chia sẻ thẳng với các bác thế.
Đôi chút về Y Kinh Công thì như thế này. Em là khoá đầu tiên, cũng không biết mấy khoá sau ntn nhưng khoá em sẽ có 3 kiểu rõ rệt luôn.
1 là bọn có tiền, học chỉ để lấy bằng sau ngồi phòng khám của ông bà bô để lại, kiếm tiền dựa theo mấy cái khám sức khoẻ các thứ. Đội này thì hầu như chỉ học qua loa thôi nếu không muốn nói là lười như chó.
2 là kiểu gia đình có người làm to, hoặc là gia đình định hướng cho hoc Y. Kiểu này được cái chăm chỉ. Dù có thể không giỏi nhưng chăm trước đã. Đội này sẽ thường ôn thi với nhau. Kiểu làm đề cương rồi học để thi qua môn ấy
Còn kiểu cuối là kiểu mấy ông đầu to mắt cận. Vượt qua định kiến. Kiểu này cực kì chăm chỉ. Em thấy nếu các trường Y danh tiếng chăm 10 phần thì đội này cũng phải được 7 8. Không những thế chúng nó còn giỏi, kiểu có tài nhưng thi thố không được như ý. Và đặc biệt là chúng nó rất đam mê ngành Y.
Em thuộc kiểu t2. Nhưng mà nhà ko có cơ to

Mẹ em làm bs và cũng hướng cho làm bs . Đầu tiên thì em cũng ko nghe và năm nhất vẫn học ở Xây Dựng. Nhưng rồi cái game dota nó hành em như con chó. Rồi em bị cảnh cáo lần 1 về nhà. Ông bà bô quyết định cho sang đây học luôn. Lúc ấy còn trẻ, em cũng chép miệng, 1 phần là do thấy cũng có lỗi với ông bà bô. 1 phần cũng vì muốn làm lại sau 1 năm bết bát quá.
Đấy túm cái váy lại là em như thế. Ko đam mê. Nhà cũng không nhiều điều kiện đến thế. Nhưng e vẫn lết ra khỏi cái trường đấy với cái bằng khá.
Đợt em ra trường bị muộn nửa kì so với các trường Y thông thường do dính covid. Thế là em có 6 tháng rảnh háng chỉ ngồi đợi đợt đi học lấy chứng chỉ hành nghề. Nói cho các bác ko biết thì ngành y này học 6 năm ra các bác sẽ phải đi học thêm 18 tháng ( bây giờ là 12 tháng ) để lấy chứng chỉ hành nghề rồi mới có thể xin việc được. Đợt đấy em cũng chỉ nghĩ là đợi lớp , học , rồi về quê.
Nhưng ối giời ơi, cái đời khốn nạn của em lại dính vào quán net. Và rồi mở mắt ra đã là 2 năm sau
. Không 1 tí kiến thức nào còn đọng lại. Rồi cuộc gọi đấy cuối cùng cũng đến. Mẹ em xin cho e đi học ở Bạch Mai. Cũng là khoá 12 tháng lấy cchn đầu tiên của viện. Chuyện gì đến cũng phải đến, đi học ở 1 môi trường áp lực, đầu ko còn 1 tí kiến thức nào sót lại. Em trượt dài rồi cũng bỏ ngang chỉ sau 6 tháng.
Giờ em đang đi thực tập lại ở viện tại địa phương để lấy cchn. Cũng cố gắng lắm nhưng cảm thấy vẫn hụt hơi so với đội bs bây giờ. Các bác cho e lời khuyên về công việc được ko ạ. Chứ giờ e nói thật là ko còn 1 tí đam mê nào với Y nữa cả.
Gửi từ Xiaomi 25028RN03L bằng VOZVNApp
Đôi chút về Y Kinh Công thì như thế này. Em là khoá đầu tiên, cũng không biết mấy khoá sau ntn nhưng khoá em sẽ có 3 kiểu rõ rệt luôn.
1 là bọn có tiền, học chỉ để lấy bằng sau ngồi phòng khám của ông bà bô để lại, kiếm tiền dựa theo mấy cái khám sức khoẻ các thứ. Đội này thì hầu như chỉ học qua loa thôi nếu không muốn nói là lười như chó.
2 là kiểu gia đình có người làm to, hoặc là gia đình định hướng cho hoc Y. Kiểu này được cái chăm chỉ. Dù có thể không giỏi nhưng chăm trước đã. Đội này sẽ thường ôn thi với nhau. Kiểu làm đề cương rồi học để thi qua môn ấy
Còn kiểu cuối là kiểu mấy ông đầu to mắt cận. Vượt qua định kiến. Kiểu này cực kì chăm chỉ. Em thấy nếu các trường Y danh tiếng chăm 10 phần thì đội này cũng phải được 7 8. Không những thế chúng nó còn giỏi, kiểu có tài nhưng thi thố không được như ý. Và đặc biệt là chúng nó rất đam mê ngành Y.
Em thuộc kiểu t2. Nhưng mà nhà ko có cơ to


Mẹ em làm bs và cũng hướng cho làm bs . Đầu tiên thì em cũng ko nghe và năm nhất vẫn học ở Xây Dựng. Nhưng rồi cái game dota nó hành em như con chó. Rồi em bị cảnh cáo lần 1 về nhà. Ông bà bô quyết định cho sang đây học luôn. Lúc ấy còn trẻ, em cũng chép miệng, 1 phần là do thấy cũng có lỗi với ông bà bô. 1 phần cũng vì muốn làm lại sau 1 năm bết bát quá.
Đấy túm cái váy lại là em như thế. Ko đam mê. Nhà cũng không nhiều điều kiện đến thế. Nhưng e vẫn lết ra khỏi cái trường đấy với cái bằng khá.
Đợt em ra trường bị muộn nửa kì so với các trường Y thông thường do dính covid. Thế là em có 6 tháng rảnh háng chỉ ngồi đợi đợt đi học lấy chứng chỉ hành nghề. Nói cho các bác ko biết thì ngành y này học 6 năm ra các bác sẽ phải đi học thêm 18 tháng ( bây giờ là 12 tháng ) để lấy chứng chỉ hành nghề rồi mới có thể xin việc được. Đợt đấy em cũng chỉ nghĩ là đợi lớp , học , rồi về quê.
Nhưng ối giời ơi, cái đời khốn nạn của em lại dính vào quán net. Và rồi mở mắt ra đã là 2 năm sau
. Không 1 tí kiến thức nào còn đọng lại. Rồi cuộc gọi đấy cuối cùng cũng đến. Mẹ em xin cho e đi học ở Bạch Mai. Cũng là khoá 12 tháng lấy cchn đầu tiên của viện. Chuyện gì đến cũng phải đến, đi học ở 1 môi trường áp lực, đầu ko còn 1 tí kiến thức nào sót lại. Em trượt dài rồi cũng bỏ ngang chỉ sau 6 tháng. Giờ em đang đi thực tập lại ở viện tại địa phương để lấy cchn. Cũng cố gắng lắm nhưng cảm thấy vẫn hụt hơi so với đội bs bây giờ. Các bác cho e lời khuyên về công việc được ko ạ. Chứ giờ e nói thật là ko còn 1 tí đam mê nào với Y nữa cả.
Gửi từ Xiaomi 25028RN03L bằng VOZVNApp



nói chứ đời còn dài, theo được nghề đã học thì tốt ko thì làm cái khác thôi.
học xong k biết đi về đâu đây haha

