[Dịch]25 tệ một ngày: quán nét cung cấp “hệ thống sinh tồn tối thiểu” đang thu hút người thất nghiệp khắp Trung Quốc.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề NDMan
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

NDMan

Senior Member
[Sina finance ngày 28 tháng 7 năm 2026]

25 tệ = 100k vnđ.

4851-f8bb28c55824788d01228c07cc6c9f1a.webp



Tại một thị trấn nhỏ ở phía tây nam tỉnh Sơn Đông, quán net nằm bên Quốc lộ 105 đang thu hút sự chú ý vì mức giá chỉ 0,6 nhân dân tệ/giờ. Khách sử dụng máy tính suốt 24 giờ chỉ hết 14,4 tệ, có thể ngả ghế gaming để ngủ qua đêm, đồng thời được tắm và giặt quần áo miễn phí.

Buổi trưa, quán phục vụ suất cơm giá 10 tệ, gồm một món mặn, một món rau, cơm và màn thầu ăn no. Người thực sự không còn tiền vẫn được chủ quán cho ăn hoặc ghi nợ. Như vậy, chỉ với khoảng 25 tệ/ngày, tương đương chưa đến 100.000 đồng, một người có thể duy trì những nhu cầu cơ bản nhất: có cơm ăn, chỗ ngủ, được tắm giặt và có máy tính để tìm cách kiếm tiền.

Phần lớn những người tìm đến đây là đàn ông trung niên từng kinh doanh thất bại, mất việc, mắc nợ hoặc đổ vỡ gia đình. Họ đến từ Hà Bắc, An Huy, Tứ Xuyên, Giang Tô, Thanh Hải, thậm chí có người đạp xe từ Quảng Tây. Một số người mang theo toàn bộ hành lý, trong túi chỉ còn hơn 100 tệ và xem quán net như nơi tạm trú cuối cùng.

Quán hiện có hơn 150 máy tính, tỷ lệ sử dụng thường xuyên đạt 80–90%. Vào ban đêm, hàng chục người ngồi im lặng trước những màn hình sáng màu; một số người trùm chăn ngủ ngay trên ghế nhưng tai vẫn đeo tai nghe. Có người chỉ ở khoảng 10 ngày hoặc nửa tháng để vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng cũng có người sống tại đây gần một năm.

A Cường đã ở trong khu máy giá rẻ gần 11 tháng. Mỗi ngày, anh chơi ba khu vực trong một trò chơi cũ, làm việc khoảng 12 giờ và kiếm từ 70–100 tệ. Nếu nhiều đơn, thu nhập có thể cao hơn; nếu ngủ quên hoặc thị trường vật phẩm trong game xuống giá, anh chỉ kiếm được 60–70 tệ.



e984-1e9c4ff7a87a054bb4043bcec1539526.webp

A Cường kiếm tiền bằng cách cày game.

0ce8-1caa0d2d224ded1cb1fa5c9890ecb1fa.webp

Anh ta sống ngay trong quán internet.


1249-81fdca81b71432b955248bf5398585b3.webp

Phía sau ghế chơi game là móc treo quần áo, nước đóng chai và các vật dụng thiết yếu hàng ngày khác.


Trước đây, A Cường phải luân phiên giữa quán net và nhà tắm công cộng, tốn khoảng 50 tệ mỗi ngày. Khi chuyển đến đây, chi phí sinh hoạt giảm còn một nửa. Tuy nhiên, cuộc sống của anh gần như chỉ xoay quanh việc cày game để trả tiền ăn và tiền máy cho ngày hôm đó.

Một người khác, 41 tuổi, từng làm thương mại tại Phật Sơn và có thời điểm kiếm được 20.000–30.000 tệ/tháng. Sau khi đầu tư thất bại, đánh bạc và mắc nợ, gia đình anh rạn nứt. Trong khi đó, mẹ anh bị đột quỵ, gãy xương hông và mất khả năng tự chăm sóc.

Để giảm chi phí, anh trả phòng trọ, bán xe điện rồi đi tàu đến quán net ở Sơn Đông. Hiện anh livestream trò chơi để kiếm sống, nhưng thu nhập không ổn định. Mục tiêu lớn nhất của anh lúc này không còn là khôi phục việc kinh doanh, mà là cố gắng dành đủ tiền đưa mẹ vào cơ sở dưỡng lão.

Quán net cũng kết nối một số đơn cày thuê game. Chủ quán đứng ra bảo lãnh tài khoản cho khách hàng, bởi những tài khoản có giá trị từ vài nghìn đến hàng chục nghìn tệ không thể tùy tiện giao cho người lạ. Anh không lấy hoa hồng; khi người chơi kiếm được tiền, một phần thu nhập lại được dùng để trả 14,4 tệ tiền máy mỗi ngày.

Chủ quán, anh Vương, cũng từng trải qua thời kỳ khó khăn. Việc mở siêu thị khiến anh thua lỗ khoảng 400.000–500.000 tệ, phải bán xe và lên Bắc Kinh làm tài xế thuê. Có thời điểm anh làm việc 14–15 giờ mỗi ngày, mệt đến mức ngủ gật khi đang chạy xe rồi bị ngã.

Sau khi trở về quê, anh đứng trước hai lựa chọn: đóng cửa quán net hoặc tiếp tục cầm cự. Cuối cùng, anh quyết định hạ giá một số máy xuống còn 0,6 tệ/giờ để thu hút khách. Từ một quán gần như không có người, nơi này dần đón khách từ nhiều tỉnh sau khi các video giới thiệu được đăng lên mạng xã hội.

Mức giá 0,6 tệ/giờ gần như không tạo ra lợi nhuận. Quán phải kiếm thêm từ đồ ăn, thức uống, khu máy cấu hình cao, phòng riêng và các đơn cày game. Chủ quán đã đầu tư thêm hơn 700.000 tệ vào thiết bị, nhưng vẫn không đủ khả năng thuê nhiều nhân viên. Vợ, mẹ vợ và các thành viên trong gia đình phải trực tiếp nấu ăn, dọn dẹp, sửa máy và quản lý quán.

Theo số liệu được bài báo dẫn lại, năm 2025 Trung Quốc có khoảng 122.600 cơ sở kinh doanh dịch vụ internet, tăng ít nhất 40.000 cơ sở trong hai năm. Tuy nhiên, doanh thu trung bình mỗi cơ sở lại giảm từ khoảng 216.000 xuống 197.000 tệ/năm, cho thấy số lượng quán tăng không đồng nghĩa đây là một ngành kinh doanh có lợi nhuận tốt.

Không phải ai đến đây cũng muốn ở lại lâu dài. Một số người sau khi nghỉ ngơi đã quay lại làm công nhân, bảo vệ, giao hàng hoặc việc thời vụ. Tuy nhiên, nhiều người không chịu nổi lao động nặng, sự quản lý trong nhà máy, việc bị trừ lương hay áp lực đánh giá khi giao hàng nên lại trở về quán net và nói rằng họ cần “quá độ thêm một thời gian”.

Chủ quán từng giới thiệu cho họ những công việc như phân loại hàng chuyển phát nhanh, làm 12 giờ được 180 tệ, hoặc lao động thời vụ trong nhà máy với mức 150 tệ/ngày. Nhưng không phải ai cũng đủ sức khỏe hoặc sẵn sàng quay lại môi trường lao động nhiều kỷ luật và áp lực.

Từ một địa điểm giải trí, quán net đã trở thành “hệ thống sinh tồn chi phí thấp nhất”. Đây không hoàn toàn là hoạt động từ thiện, mà là một mô hình trong đó chủ quán và khách hàng dựa vào nhau để cùng tồn tại: khách có nơi trú chân và tìm cách kiếm tiền, còn quán có người sử dụng máy và mua thêm các dịch vụ khác.

Sau nhiều lần thất bại, những ước mơ như mua nhà, lập gia đình hay gây dựng sự nghiệp dần được thay bằng một mục tiêu rất nhỏ:

Kiếm đủ tiền ăn và tiền máy hôm nay; ngày mai sẽ tính tiếp.
Câu chuyện về “quán net 0,6 tệ” cho thấy khó khăn kinh tế không chỉ khiến một bộ phận người dân Trung Quốc cắt giảm mua sắm hay chuyển sang sử dụng hàng hóa rẻ hơn. Với những người ở tận cùng của thị trường lao động, cả cuộc sống cũng bị thu nhỏ vào một “đơn vị sinh tồn tối thiểu”: một suất cơm, một chiếc ghế để ngủ và một màn hình máy tính để tìm cách sống qua ngày.

 
Thời sv đánh nhau với 1 đám thiếu gia nhà giàu gốc sg, tụi nó me trước trọ 1 tuần phải ăn ngủ tắm rửa ngoài net. May có thèn bạn tiếp tế quần áo và ít tiền để chơi net, tuy nhục mà lúc đó vui vcl. Còn đám kia me mình hoài méo được còn bị mình bắt lẻ mấy lần bên gò vấp hehehe
ngày xưa tẩn nhau thích vcl,ngứa mắt là dã. giờ động tí là lên báo mạng, lên phường liền,
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
NDMan,
Người trả lời cuối
cuong559,
Trả lời
246
Lượt xem
27.847
Quay lại
Lên đầu trang