Vịt Donald
Senior Member
Chào các thím, vợ chồng em vừa có em bé đầu lòng, em cũng ko trình bày dài dòng, nhìn chung nói qua về gia cảnh thì nhìn chung vợ e hơn e mọi mặt, lương cao hơn, gia đình gia giáo, ở quê có nhà có cửa, em thì không, đất đai ở quê còn ko rõ ràng. Hiện ba mẹ vợ đang ở cùng để phụ chăm cháu, Em rất biết ơn vì ông bà giúp rất nhiều, em thì còn mẹ nhưng hiện tại lớn tuổi hơn 70 chỉ qua thăm dc chứ k phụ dc. Tuy nhiên sống chung bắt đầu phát sinh áp lực. Em với vợ thì chưa có nhà cửa gì, sống và đi làm ở thành phố cũng chỉ tích cóp dc 7-800tr, mức này thì chưa đủ mua nhà cửa gì, phải ở thuê, lương 2 vc ngang nhau, e thấp hơn, e biết vấn đề nằm ở đây. Nhiều lúc ở chung cũng có lúc vô tình em nghe được câu chuyện so sánh trách móc bên nội kiểu nói khéo và diễn ra thường xuyên mỗi ngày, em nghe cũng buồn rồi thôi vì thật tâm e cũng thương mẹ mình, cố gắng suy nghĩ lạc quan. Em cũng lần đầu làm ba nên nhiều cái còn chưa biết, nên nhiều cái lúc đầu chăm con vụng về là bị so sánh chồng thằng A, thằng B gì đó ở quê giỏi, em nghe cũng cười cho qua, giữ hòa khí trong nhà, vợ e thì mới sinh và tính cách cũng hay bị ảnh hưởng lời nói, nên khi nghe nói về bên nội hoặc chuyện nhà cửa này kia thì bắt đầu qua đay nghiến e thậm tệ vụ bên nội và lòi ra thêm vụ nhà cửa ko có rồi lan qua công việc, mọi thứ đều đúng ko sai. em cũng chỉ nghe ko dám nói lại tranh luận, vì nói ra thì to chuyện cãi nhau, và trong câu chuyện này về vấn đề học thức, nhà cửa, gia đình e thua mọi mặt bên phía vợ e, nên e biết lời nói e nói ra cũng ko có giá trị.
Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.
Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ
// Em đã nc rõ với vợ em ở #46
Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.
Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ
// Em đã nc rõ với vợ em ở #46
Sửa lần cuối:
