Tâm sự chuyện gia đình

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Vịt Donald
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Vịt Donald

Senior Member
Chào các thím, vợ chồng em vừa có em bé đầu lòng, em cũng ko trình bày dài dòng, nhìn chung nói qua về gia cảnh thì nhìn chung vợ e hơn e mọi mặt, lương cao hơn, gia đình gia giáo, ở quê có nhà có cửa, em thì không, đất đai ở quê còn ko rõ ràng. Hiện ba mẹ vợ đang ở cùng để phụ chăm cháu, Em rất biết ơn vì ông bà giúp rất nhiều, em thì còn mẹ nhưng hiện tại lớn tuổi hơn 70 chỉ qua thăm dc chứ k phụ dc. Tuy nhiên sống chung bắt đầu phát sinh áp lực. Em với vợ thì chưa có nhà cửa gì, sống và đi làm ở thành phố cũng chỉ tích cóp dc 7-800tr, mức này thì chưa đủ mua nhà cửa gì, phải ở thuê, lương 2 vc ngang nhau, e thấp hơn, e biết vấn đề nằm ở đây. Nhiều lúc ở chung cũng có lúc vô tình em nghe được câu chuyện so sánh trách móc bên nội kiểu nói khéo và diễn ra thường xuyên mỗi ngày, em nghe cũng buồn rồi thôi vì thật tâm e cũng thương mẹ mình, cố gắng suy nghĩ lạc quan. Em cũng lần đầu làm ba nên nhiều cái còn chưa biết, nên nhiều cái lúc đầu chăm con vụng về là bị so sánh chồng thằng A, thằng B gì đó ở quê giỏi, em nghe cũng cười cho qua, giữ hòa khí trong nhà, vợ e thì mới sinh và tính cách cũng hay bị ảnh hưởng lời nói, nên khi nghe nói về bên nội hoặc chuyện nhà cửa này kia thì bắt đầu qua đay nghiến e thậm tệ vụ bên nội và lòi ra thêm vụ nhà cửa ko có rồi lan qua công việc, mọi thứ đều đúng ko sai. em cũng chỉ nghe ko dám nói lại tranh luận, vì nói ra thì to chuyện cãi nhau, và trong câu chuyện này về vấn đề học thức, nhà cửa, gia đình e thua mọi mặt bên phía vợ e, nên e biết lời nói e nói ra cũng ko có giá trị.

Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.

Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ

// Em đã nc rõ với vợ em ở #46
 
Sửa lần cuối:
Chào các thím, vợ chồng em vừa có em bé đầu lòng, em cũng ko trình bày dài dòng, nhìn chung nói qua về gia cảnh thì nhìn chung vợ e hơn e mọi mặt, lương cao hơn, gia đình gia giáo, ở quê có nhà có cửa, em thì không, đất đai ở quê còn ko rõ ràng. Hiện ba mẹ vợ đang ở cùng để phụ chăm cháu, Em rất biết ơn vì ông bà giúp rất nhiều, em thì còn mẹ nhưng hiện tại lớn tuổi hơn 70 chỉ qua thăm dc chứ k phụ dc. Tuy nhiên sống chung bắt đầu phát sinh áp lực. Em với vợ thì chưa có nhà cửa gì, sống và đi làm ở thành phố cũng chỉ tích cóp dc 7-800tr, mức này thì chưa đủ mua nhà cửa gì, phải ở thuê, lương 2 vc ngang nhau, e thấp hơn, e biết vấn đề nằm ở đây. Nhiều lúc ở chung cũng có lúc vô tình em nghe được câu chuyện so sánh trách móc bên nội kiểu nói khéo và diễn ra thường xuyên mỗi ngày, em nghe cũng buồn rồi thôi vì thật tâm e cũng thương mẹ mình, cố gắng suy nghĩ lạc quan. Em cũng lần đầu làm ba nên nhiều cái còn chưa biết, nên nhiều cái lúc đầu chăm con vụng về là bị so sánh chồng thằng A, thằng B gì đó ở quê giỏi, em nghe cũng cười cho qua, giữ hòa khí trong nhà, vợ e thì mới sinh và tính cách cũng hay bị ảnh hưởng lời nói, nên khi nghe nói về bên nội hoặc chuyện nhà cửa này kia thì bắt đầu qua đay nghiến e thậm tệ vụ bên nội và lòi ra thêm vụ nhà cửa ko có rồi lan qua công việc, mọi thứ đều đúng ko sai. em cũng chỉ nghe ko dám nói lại tranh luận, vì nói ra thì to chuyện cãi nhau, và trong câu chuyện này về vấn đề học thức, nhà cửa, gia đình e thua mọi mặt bên phía vợ e, nên e biết lời nói e nói ra cũng ko có giá trị.

Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.

Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ
Vậy fen có giá trị gì không mà vợ fen đồng ý cưới fen?
Đồng ý là nhà fen nghèo, không có điều kiện. Nhưng không lẽ ngay cả bản thân fen cũng bất tài vô dụng à?
 
Vậy fen có giá trị gì không mà vợ fen đồng ý cưới fen?
Đồng ý là nhà fen nghèo, không có điều kiện. Nhưng không lẽ ngay cả bản thân fen cũng bất tài vô dụng à?
trước covid, cv e thuận lợi, lương lúc đó kết hợp với làm ngoài thu nhập tầm 30 đều đặn, xong từ năm 2024 em bị ì, thu nhập cũng loanh quanh 20, chưa chuyển việc mới.
Về mặt tình cảm thì nhìn chung 2 vc e yêu nhau ko toan tính, có lúc này thì mới lòi ra thêm này kia thôi thím, vấn đề lớn nhất nằm ở chưa có đất đai, an cư lập nghiệp, em cũng đang học thêm vb2 để cải thiện, tìm cơ hội tốt hơn.
 
Sửa lần cuối:
Nhiều lúc cũng chạnh lòng nhỉ...

Mình nghĩ là hiện tại, lúc con mới đẻ thì thím nên ignore lời ong tiếng ve đi. Tập trung vào chăm con. Vợ thím nhiều lúc cũng là chăm con áp lực nên sẽ nặng lời. Cố gắng trau dồi kỹ năng bản thân.

Còn nếu con cứng cáp 1 chút rồi thì 1 mặt bạn trau dồi kiến thức và tìm cơ hội, mặt khác bạn trao đổi thẳng thắn với vợ về việc này, đay nghiến áp lực nhau mãi thì giải quyết được vấn đề gì đâu. Càng làm mọi thứ tệ hơn thôi. Xong già néo đứt dây thì lại khổ con bạn.
 
Cứ cho xong cái giai đoạn con thơ này đi, với vợ mới sinh tâm lý nó đang không bình thường. Chờ con 2 tuổi nếu mà vẫn không thay đổi được thì tốt nhất là đường ai nấy đi. Người ngoài thì ko nói chứ người ăn ngủ với mình mà ko tôn trọng, coi thường đã thế còn xía tới cả bốl mẹ mình thì cho cút sớm đi, cái này là tôi khuyên thật.
 
Chào các thím, vợ chồng em vừa có em bé đầu lòng, em cũng ko trình bày dài dòng, nhìn chung nói qua về gia cảnh thì nhìn chung vợ e hơn e mọi mặt, lương cao hơn, gia đình gia giáo, ở quê có nhà có cửa, em thì không, đất đai ở quê còn ko rõ ràng. Hiện ba mẹ vợ đang ở cùng để phụ chăm cháu, Em rất biết ơn vì ông bà giúp rất nhiều, em thì còn mẹ nhưng hiện tại lớn tuổi hơn 70 chỉ qua thăm dc chứ k phụ dc. Tuy nhiên sống chung bắt đầu phát sinh áp lực. Em với vợ thì chưa có nhà cửa gì, sống và đi làm ở thành phố cũng chỉ tích cóp dc 7-800tr, mức này thì chưa đủ mua nhà cửa gì, phải ở thuê, lương 2 vc ngang nhau, e thấp hơn, e biết vấn đề nằm ở đây. Nhiều lúc ở chung cũng có lúc vô tình em nghe được câu chuyện so sánh trách móc bên nội kiểu nói khéo và diễn ra thường xuyên mỗi ngày, em nghe cũng buồn rồi thôi vì thật tâm e cũng thương mẹ mình, cố gắng suy nghĩ lạc quan. Em cũng lần đầu làm ba nên nhiều cái còn chưa biết, nên nhiều cái lúc đầu chăm con vụng về là bị so sánh chồng thằng A, thằng B gì đó ở quê giỏi, em nghe cũng cười cho qua, giữ hòa khí trong nhà, vợ e thì mới sinh và tính cách cũng hay bị ảnh hưởng lời nói, nên khi nghe nói về bên nội hoặc chuyện nhà cửa này kia thì bắt đầu qua đay nghiến e thậm tệ vụ bên nội và lòi ra thêm vụ nhà cửa ko có rồi lan qua công việc, mọi thứ đều đúng ko sai. em cũng chỉ nghe ko dám nói lại tranh luận, vì nói ra thì to chuyện cãi nhau, và trong câu chuyện này về vấn đề học thức, nhà cửa, gia đình e thua mọi mặt bên phía vợ e, nên e biết lời nói e nói ra cũng ko có giá trị.

Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.

Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ
Nên nhớ 1 điều : Nhà mình nghèo thôi chứ nhà mình không có hèn, không có ăn trộm ăn cướp của ai mà phải xấu hổ nhé bạn.
Vợ chồng mà ở với nhau mà còn không tôn trọng, suốt ngày móc mỉa nhau thì k sống ddc với nhau đâu. Kể cả ông bà ở đây thì gặp phải nói. Cả con vợ nữa, đừng mang cái mác sinh con ra mà móc mỉa mình.
Nếu bạn tự tin mình không làm gì sai với vợ, đi làm tốt, ở nhà thì phụ giúp việc nhà, chăm con thì cũng phụ vợ, thì việc gì mình phải còng cái lưng xuống, cứ thẳng lưng mà nói chuyện. Gặp ông bà nói xấu thì nói với ông bà, gặp vợ thì nói với vợ. Càng nhường nó càng ngồi lên đầu mình đấy. Cái giống phụ nữ là vậy. Mình càng nhường họ cứ tưởng họ là cái rốn của vũ trụ.
 
Chào các thím, vợ chồng em vừa có em bé đầu lòng, em cũng ko trình bày dài dòng, nhìn chung nói qua về gia cảnh thì nhìn chung vợ e hơn e mọi mặt, lương cao hơn, gia đình gia giáo, ở quê có nhà có cửa, em thì không, đất đai ở quê còn ko rõ ràng. Hiện ba mẹ vợ đang ở cùng để phụ chăm cháu, Em rất biết ơn vì ông bà giúp rất nhiều, em thì còn mẹ nhưng hiện tại lớn tuổi hơn 70 chỉ qua thăm dc chứ k phụ dc. Tuy nhiên sống chung bắt đầu phát sinh áp lực. Em với vợ thì chưa có nhà cửa gì, sống và đi làm ở thành phố cũng chỉ tích cóp dc 7-800tr, mức này thì chưa đủ mua nhà cửa gì, phải ở thuê, lương 2 vc ngang nhau, e thấp hơn, e biết vấn đề nằm ở đây. Nhiều lúc ở chung cũng có lúc vô tình em nghe được câu chuyện so sánh trách móc bên nội kiểu nói khéo và diễn ra thường xuyên mỗi ngày, em nghe cũng buồn rồi thôi vì thật tâm e cũng thương mẹ mình, cố gắng suy nghĩ lạc quan. Em cũng lần đầu làm ba nên nhiều cái còn chưa biết, nên nhiều cái lúc đầu chăm con vụng về là bị so sánh chồng thằng A, thằng B gì đó ở quê giỏi, em nghe cũng cười cho qua, giữ hòa khí trong nhà, vợ e thì mới sinh và tính cách cũng hay bị ảnh hưởng lời nói, nên khi nghe nói về bên nội hoặc chuyện nhà cửa này kia thì bắt đầu qua đay nghiến e thậm tệ vụ bên nội và lòi ra thêm vụ nhà cửa ko có rồi lan qua công việc, mọi thứ đều đúng ko sai. em cũng chỉ nghe ko dám nói lại tranh luận, vì nói ra thì to chuyện cãi nhau, và trong câu chuyện này về vấn đề học thức, nhà cửa, gia đình e thua mọi mặt bên phía vợ e, nên e biết lời nói e nói ra cũng ko có giá trị.

Nhiều lúc tối chăm con xong mọi người đều ngủ, em nằm suy nghĩ và suy nghĩ nhiều cái tiêu cực tìm con đường giải thoát như lỡ sau này mâu thuẫn lên đỉnh điểm li dị thì mình nhớ con sống sao nổi rồi sống tiếp sao, và cũng trách mình nhiều nếu lúc trước mình nghĩ tới hôm nay thì chắc đã có lựa chọn khác.

Em xin tâm sự chút,em ko trách móc ai chỉ trách mình kém cỏi, viết ra để đãi lòng thôi ạ. Và cũng rất muốn nghe câu chuyện của các thím ạ
cố gắng hết sức, ngta có thể sai mình k được sai, làm sao mà quay đi không hối hận, thế thôi, mỗi việc đều là kết quả của 1 lựa chọn, đúng sai gì do mọi người lựa chọn. nhà mình nghèo, k hèn, có ăn xin cũng k ăn bám ai, lừa lọc ai, thế thôi. k ở được thỳ cút, nó k cút mình cút. con cái thỳ trách nhiệm cả 2, mình đã cố hết sức mình rồi, còn do mẹ nó lựa chọn vậy, thế thôi anh.
 
Cứ cho xong cái giai đoạn con thơ này đi, với vợ mới sinh tâm lý nó đang không bình thường. Chờ con 2 tuổi nếu mà vẫn không thay đổi được thì tốt nhất là đường ai nấy đi. Người ngoài thì ko nói chứ người ăn ngủ với mình mà ko tôn trọng, coi thường đã thế còn xía tới cả bốl mẹ mình thì cho cút sớm đi, cái này là tôi khuyên thật.
Vợ em mới sinh tâm lý nhạy cảm rồi, mà suốt ngày bên bà ngoại cứ móc mỉa bên bà nội ko bồng cháu dc tới chuyện nhà cửa, trong khi bên mẹ e biết ko chăm dc nên hỗ trợ cũng 6-70tr tiền sinh và chi phí hỗ trợ. Vợ e nó nghe bà ngoại nói bên nội được lại hình thành tâm lý kiểu tiền bạc thua tình cảm chăm sóc cháu ở đây, nếu tính ra ko có ông bà ngoại ở đây 2 vợ chồng tự lo thì tâm lý lại ổn hơn, em có thể wfh được. Nhiều lúc sống cũng bế tắc, hy vọng nó ko kéo dài.
 
Bạn chú ý tới bé và để ý những hành vi khi người lớn ẵm bồng rồi làm theo
Miễn sao bé thoải mái và vui là được
Ông nào cũng lần đầu chăm bé nhỏ làm gì có kinh nghiệm
Thi thoảng hỏi vợ cần ăn gì uống gì thì mua bồi bổ có sữa
Hỗ trợ làm việc nhà này nọ như giặt tả, phơi quần áo
Tìm hiểu những thức ăn uống tốt cho mẹ sau sinh
Lựa những lúc chỉ có 2vc thì chia sẻ cảm nghĩ với vợ
Kiểu như a không thích cách nói như này, như kia...dễ làm mích lòng 2 bên
Hạn chế bấm đt hay ngồi laptop khi có ông bà ngoại chăm bé, trừ cv cấp bách lắm
Cứ bình tĩnh, tinh ý 1 chút là ổn thôi
Vợ nóng thì mình nguội, 2 cái đầu nóng thì chả giải quyết được gì đâu
Vài lời chia sẻ với bạn
 
Vợ em mới sinh tâm lý nhạy cảm rồi, mà suốt ngày bên bà ngoại cứ móc mỉa bên bà nội ko bồng cháu dc tới chuyện nhà cửa, trong khi bên mẹ e biết ko chăm dc nên hỗ trợ cũng 6-70tr tiền sinh và chi phí hỗ trợ. Vợ e nó nghe bà ngoại nói bên nội được lại hình thành tâm lý kiểu tiền bạc thua tình cảm chăm sóc cháu ở đây, nếu tính ra ko có ông bà ngoại ở đây 2 vợ chồng tự lo thì tâm lý lại ổn hơn, em có thể wfh được. Nhiều lúc sống cũng bế tắc, hy vọng nó ko kéo dài.
Thế này đéo được rồi. K tôn trọng mình thỳ oke. Do mình kém cỏi, chứ mà k tôn trọng bố mẹ mình là có vấn đề đó. Hãy giả sử ngược lại nếu anh k tôn trọng bố mẹ vợ xem. Vợ tôi có thể cãi nhau với tôi nhưng chỉ cần đụng chạm mỉa mai bố mẹ tôi là k để yên được. Mình cũnh phải chừng mực lễ phép với bố mẹ vợ.
 
buồn
ai cũng sợ rơi vào hoàn cảnh này
k quá bất tài vô dụng nhưng stress cứ bủa vây
 
Tôi có làm không ra tiền thì vợ tôi cũng không dám nói tôi câu nào đâu. Vấn đề của gia đình vợ anh thuộc về nhân cách sống với đạo đức làm người rồi.
 
Trưa nay em đi làm, em vô tình nghe dc đoạn camera vợ em ngồi nc vs mẹ vợ em. Mặc dù e biết nghe lén là k hay, nhưng vô tình e bật lên thì thấy tranh luận khá gay gắt nên e nghe theo 1 đoạn.

Đại khái mẹ vợ e khá sạch sẽ, thịt cá thì toàn rửa sạch sẽ, ăn uống cũng vậy, nhà cửa cũng vậy, hầu như 1 ngày trừ 8 tiếng ngủ thì là dọn dẹp. 2 người nói chuyện qua lại xong chê mẹ em lúc nào gửi thùng thịt cá vô cũng còn tí máu của thịt cả mẹ và con đều chê, rồi chê ko hiểu sao nấu canh mà bỏ nhiều tiêu, đại khái chê cách ăn uống, mà lúc bầu thì mẹ em tháng nào cũng gửi 1 thùng vô hỗ trợ đồ ăn, có thể tính mẹ e hơi xuề xòa nhưng cũng k có ý gì xấu, mà em thấy chuyện này cũng k có gì để mà nói xấu qua lại như vậy.

Xong vợ em lôi hết tật xấu của em trong quá trình chung sống trc đây kể hết mẹ vợ (E thấy vậy ko hay, quan điểm của e khi với phụ huynh 2 bên luôn phải nói tốt, để họ yên tâm), nói vậy làm em khi gặp mặt mẹ vợ e cũng hơi bị sượng.

Xong giờ vợ em thay đổi thái độ nhắn tin với e luôn, so với lúc sáng.

Con em chỉ mới bước sang tháng thứ 2. Em rối quá. Chung sống với nhau cũng 4 năm, giờ mới có con, thực lòng thì e cũng thương 2 mẹ con, giờ mà tối nay e về nói chuyện này thì e cũng ko biết sẽ dẫn về đâu nữa, có cách nào mở lời để vợ em nó bình tĩnh ko các thím?
 
Sửa lần cuối:
sai lầm ở chỗ đẻ con, cứ 2 v/c làm lụng ăn chơi thì đã chả sao, giờ phải chịu thôi bác
 
có vẻ như fen đang nhu nhược nên vợ và gia đình vợ có vẻ xem thường, đôi lúc đừng nên hiền và nhẫn nhịn quá fen, đừng cái gì cũng im lặng và cho qua được.
 
Nghe câu chuyện của bạn thấy giống tôi hồi chuẩn bị cưới vợ, cũng công việc bấp bênh, giao tiếp kém nên nhà vợ cũng ko ưng ý, nhưng tôi được 1 thứ là vợ rất ủng hộ tôi nên cuối cùng cũng cưới, sau đó thì tôi đã thay đổi nhiều khá công việc, giờ thì công việc khá ổn, tôi là thu nhập chính trong nhà, nhà cửa thì cũng có căn nhà nhỏ ở SG, bm vợ thì giờ thậm chí là rất vui khi nch với tôi. Tôi chưa thấy bạn nhắc tới thái độ hay hành động của vợ bạn ntn nên cũng ko rõ, hay là vợ bạn chưa biết chuyện này, hay là vợ bạn cũng "coi khinh" bạn, nếu như trường hợp vậy khi cũng khá là buồn...
Fency có thể chia sẻ thêm, fency thay đổi lớn nào mà. Phụ huynh quay 360 độ thía
 
Cảm giác bác thớt đang quá hiền nên vợ với phía gia đình vợ có phần lấn tới. Ngay cả chuyện anh suy nghĩ cũng không dám bày tỏ cho vợ biết mà lên đây than thở cũng là 1 minh chứng.
Phụ nữ là giống loài "được nước lấn tới", được lần này thì lần sau sẽ lặp lại với cường độ cao hơn, đến khi anh có phản kháng thì mọi việc mới dừng tiếp diễn :feel_good:
 
Lành làm gáo, vỡ làm muôi thím ạ. Hoàn cảnh của em không khác gì thím nhưng tính em rõ ràng, việc gì em suy xét thấy không đúng thì em nhận, mà vợ em quá đáng là em phệt ngay ?.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Vịt Donald,
Người trả lời cuối
Dê Già,
Trả lời
49
Lượt xem
4.219
Quay lại
Lên đầu trang