Mới láo với ông bô

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Moody.Moony
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Gửi con của bố,

Có lẽ con vẫn còn đang day dứt vì những lời nói hôm đó. Bố biết, khi nóng giận hay áp lực, con người ta đôi khi sẽ nói ra những điều mà chính mình cũng không thật sự muốn nói. Con đã vô tình hỗn láo với bố, và bố tin rằng sau đó, người đau lòng nhất cũng chính là con.

Bố không viết những dòng này để trách móc. Bố chỉ muốn con biết rằng... bố tha thứ cho con.

Làm cha, bố đã từng bế con trên tay từ những ngày còn đỏ hỏn, từng dạy con tập đi, tập nói, từng thức trắng những đêm con ốm. Trong mắt bố, con vẫn luôn là đứa con mà bố yêu thương nhất. Chỉ vì một phút nông nổi mà để tình cha con có khoảng cách thì thật không đáng.

Điều bố buồn không phải là con nói nặng lời với bố. Điều bố buồn nhất là nếu con cứ mãi mang cảm giác tội lỗi trong lòng. Ai rồi cũng có lúc sai. Quan trọng là biết nhận ra, biết sửa đổi và trưởng thành hơn sau mỗi lần vấp ngã.

Bố không cần con phải cúi đầu xin lỗi thật nhiều hay làm điều gì lớn lao để bù đắp. Chỉ cần từ hôm nay, con biết trân trọng những người yêu thương mình, biết kiềm chế cảm xúc và biết rằng lời nói có thể làm tổn thương người khác. Như vậy là đủ để bố cảm thấy yên lòng.

Cuộc đời còn rất dài, sẽ còn nhiều khó khăn, nhiều lần con vấp ngã. Dù chuyện gì xảy ra, hãy nhớ rằng gia đình luôn là nơi để con trở về. Cánh cửa nhà mình sẽ luôn mở, và trái tim của bố cũng vậy.

Bố không mong con trở thành người hoàn hảo. Bố chỉ mong con trở thành một người tử tế, biết yêu thương và biết sửa sai.

Con không mất bố chỉ vì một câu nói. Tình yêu của người cha dành cho con không mong manh đến thế.

Nếu con đọc được những dòng này, hãy bỏ lại sự day dứt phía sau. Hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc. Đó mới là điều khiến bố vui nhất.

Bố yêu con. Mãi mãi.
 
nghĩ lại thì hồi nhỏ ổng hay đập em vô cớ như thấy ngủ quên ngoài ghế ko chịu vô giường nên có ác cảm
sau này lớn lên thấy ổng cũng biết sai nên quên đi
chắc hôm qua là do ác cảm còn sót lại
Từng có đợt tôi tự hỏi tại sao mà với người ngoài tôi luôn bình tĩnh, mềm mỏng chỉ dạy người ta. Mà bố mẹ mình thì cái sự mềm mỏng ấy nó không được như với người ngoài (nói 2-3 lần không được là bắt đầu bực). Thì sực nhớ ra là mình cũng có chút ác cảm tồn dư với bố mẹ mình thật, mẹ mình ngày xưa từng thủ thỉ bảo mẹ ghét mình, bố mình ngày xưa từng nắm tóc đập đầu mình vô tường như quả dừa, giờ hai người ấy thay đổi rồi nên mình cũng tạm quên đi thôi, nhưng mỗi khi có vấn đề gì xảy ra là ký ức ấy lại ùa về, làm mình khó kiểm soát cảm xúc hơn. Haiz
 
Tao bày cho nhé, cứ nói ko rành, cho ra tiệm người ta làm cho, vừa khoẻ, vừa đỡ rắc rối, vừa khỏi gây lộn, vừa nhẹ người, càng thể hiện biết nhiều càng hay bị nhờ :sexy_girl:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tôi năm nay 32 tuổi, ông bô tôi 70 nhưng tôi vẫn sợ ông Bô, và luôn sợ làm bà Bô buồn.
Được cái thằng con tôi cũng vậy, luôn sợ làm tôi buồn nên trộm vía tới giờ nó vẫn ngoan.
Thôi nhắn 1 cái tin xin lỗi ông ấy cho ông ấy vui lòng anh ạ
 
Mấy cái liên quan công nghệ hôm nào rãnh thì build lại cho ba má info từ a-z rồi mình nắm luôn. Phụ huynh thường chả hiểu cách nó vận hành, apple ID với gmail các kiểu, pass này link với app kia nên hỏi cũng không hiểu đâu. Xong note lại hết, mỗi lần cần thì gọi mình đọc pass cho đăng nhập.

Tạo thêm 1 user trên máy tính để login mấy cái quan trọng, có quên pass thì xử lý từ xa được. Biết là phiền, giải thích khó nhưng ba má mình mà mấy fen, cũng chả muốn phiền đâu chẳng qua thời đại công nghệ nó nhanh quá ba má tiếp xúc thì hạn chế nên theo không kịp.

Trước cứ hay hỏi, nhờ cài này cài kia mình cũng phiền làm qua loa, xong có đợt ngồi nhìn má cứ bấm bấm chọt chọt mãi không xong, mà cũng không hỏi thẳng mình tự dưng thấy trước đó bất hiếu quá trời. Vừa có thưởng tết ra múc 1 con iphone mới cho má, 1 cái cũ của mình cho ba. Xong về cài từ a-z cho ba má luôn.
 
Kkk giống y chang nhà tôi, tôi phải lấy giấy ra ghi hết mật khẩu các thứ cho cha mẹ, nhiều khi có 1 vấn đề hỏi mãi bực cả mình, nói mãi không nghe thủng, nhưng mà nhớ hồi nhỏ tôi ngu vkl mãi không biết xem đồng hồ mẹ chịu khó chỉ tôi từng chút nên cũng hết bực 🤣
 
Nhờ có chút việc cỏn con Mà gắt gỏng với bố luôn, còn bố thì nên trân trọng, tôi giờ ko còn bố để mà bị nhờ đây.
 
ông bô u50 rồi nhưng nhà em nghèo nên vẫn còn đi làm, sắp tới đi làm chỗ xa mấy tháng mới về 1 lần.

Tối qua ổng nhờ em 2 việc là cài cái kakaotalk để mốt làm việc với tụi hàn với đăng ký mua thêm dung lượng gmail cho ổng, (ổng lowtech ko biết làm)
Cái kakaotalk thì vật lộn mãi không đăng ký được vì nó là app quốc nội hàn cuốc, phải fake vpn theo đầu số để nhận otp rất khó khăn
Tới cái mail thì ổng ko nhớ nổi mật khẩu, reset lại xong tí lại kêu quên tiếp. Ngân hàng thì ổng xài cái vikkybank 3 cha 7 mẹ không có chơi với momo không có thẻ visa gì hết nên chịu không thanh toán mua thêm dung lượng được.

Tối qua ko hiểu sao em rất bực, đụng đâu bí đó, thêm quả cái điện thoại người già text scale 2000000% khó làm vl, nên em có lầm bầm gắt gỏng, cái ổng nói thôi lần sau bố không nhờ con nữa, em cũng bực không nói gì.

Chiều nay nhìn thấy ổng lúi cúi xách ba lô đi , cầm theo tờ giấy ghi password gmail, thấy mình tối qua súc vật khốn nạn quá :(
tui nói thật với fen,
fen còn có bố, là fen sướng nhất đời,
cái nào ko biết, mình lên chatgpt, free mà, cài cho bố, có tí thời gian thôi, chưa bằng 1 buổi cà phê lê la ngoài đường đâu,
hãy quan tâm chăm sóc bố mình nhiều hơn nhé,
ba ơi, nhớ ba quá ...
 
ông bô u50 rồi nhưng nhà em nghèo nên vẫn còn đi làm, sắp tới đi làm chỗ xa mấy tháng mới về 1 lần.

Tối qua ổng nhờ em 2 việc là cài cái kakaotalk để mốt làm việc với tụi hàn với đăng ký mua thêm dung lượng gmail cho ổng, (ổng lowtech ko biết làm)
Cái kakaotalk thì vật lộn mãi không đăng ký được vì nó là app quốc nội hàn cuốc, phải fake vpn theo đầu số để nhận otp rất khó khăn
Tới cái mail thì ổng ko nhớ nổi mật khẩu, reset lại xong tí lại kêu quên tiếp. Ngân hàng thì ổng xài cái vikkybank 3 cha 7 mẹ không có chơi với momo không có thẻ visa gì hết nên chịu không thanh toán mua thêm dung lượng được.

Tối qua ko hiểu sao em rất bực, đụng đâu bí đó, thêm quả cái điện thoại người già text scale 2000000% khó làm vl, nên em có lầm bầm gắt gỏng, cái ổng nói thôi lần sau bố không nhờ con nữa, em cũng bực không nói gì.

Chiều nay nhìn thấy ổng lúi cúi xách ba lô đi , cầm theo tờ giấy ghi password gmail, thấy mình tối qua súc vật khốn nạn quá :(
Mình với bố k hợp nhau, có lần mình chửi nhau với bố rồi có lỡ lời:” ông có nuôi dc tôi ngày lol nào đâu mà chửi tôi”, ông im lặng mình cũng im lặng, rồi hai cha con k nói gì với nhau 6 năm, mình rời khỏi nhà cũng tầm đó, đợt trc ông hị K, mình đưa ông đi Tân Triều ông bảo là:” con về đi, bố không muốn phiền con”, rồi mình ra ngoài cổng khóc, nên xin loỗi bố đi fency ạ, bố còn khoẻ mạnh sống đc với mình ngày nào thì nên tôn trọng, dù sao cũng lả bố mình
 
Mấy cái app Hàn với quốc nội nó kén thiệt, không có visa thì chịu luôn. Bác thử đăng ký kakao bằng cách mua sim Hàn online trên shopee coi sao, còn mail thì lưu mật khẩu vào note giúp bác đi.
 
1. Đưa bố đi đổi bank
2. Cài cái password manager để quản lý password cho bố mẹ hoặc cài luôn trên máy bố để quản lý password
3. Tu tập tâm tính để bớt càu nhàu. Lúc nào bị thế thì tự rời máy ra, ngồi 1 chỗ cho nguội đầu rồi sau làm tiếp
 
Thôi. Nhờ người mua hộ là xong mà. Mời ông đi ăn sáng cafe làm lành. Thời gian trôi, người đâu còn ở lại.
 
ông bô u50 rồi nhưng nhà em nghèo nên vẫn còn đi làm, sắp tới đi làm chỗ xa mấy tháng mới về 1 lần.

Tối qua ổng nhờ em 2 việc là cài cái kakaotalk để mốt làm việc với tụi hàn với đăng ký mua thêm dung lượng gmail cho ổng, (ổng lowtech ko biết làm)
Cái kakaotalk thì vật lộn mãi không đăng ký được vì nó là app quốc nội hàn cuốc, phải fake vpn theo đầu số để nhận otp rất khó khăn
Tới cái mail thì ổng ko nhớ nổi mật khẩu, reset lại xong tí lại kêu quên tiếp. Ngân hàng thì ổng xài cái vikkybank 3 cha 7 mẹ không có chơi với momo không có thẻ visa gì hết nên chịu không thanh toán mua thêm dung lượng được.

Tối qua ko hiểu sao em rất bực, đụng đâu bí đó, thêm quả cái điện thoại người già text scale 2000000% khó làm vl, nên em có lầm bầm gắt gỏng, cái ổng nói thôi lần sau bố không nhờ con nữa, em cũng bực không nói gì.

Chiều nay nhìn thấy ổng lúi cúi xách ba lô đi , cầm theo tờ giấy ghi password gmail, thấy mình tối qua súc vật khốn nạn quá :(
đẻ ra đau lon. đi xin lỗi đi. làm ng phải kiềm chế dc bản thân
 
ông bô u50 rồi nhưng nhà em nghèo nên vẫn còn đi làm, sắp tới đi làm chỗ xa mấy tháng mới về 1 lần.

Tối qua ổng nhờ em 2 việc là cài cái kakaotalk để mốt làm việc với tụi hàn với đăng ký mua thêm dung lượng gmail cho ổng, (ổng lowtech ko biết làm)
Cái kakaotalk thì vật lộn mãi không đăng ký được vì nó là app quốc nội hàn cuốc, phải fake vpn theo đầu số để nhận otp rất khó khăn
Tới cái mail thì ổng ko nhớ nổi mật khẩu, reset lại xong tí lại kêu quên tiếp. Ngân hàng thì ổng xài cái vikkybank 3 cha 7 mẹ không có chơi với momo không có thẻ visa gì hết nên chịu không thanh toán mua thêm dung lượng được.

Tối qua ko hiểu sao em rất bực, đụng đâu bí đó, thêm quả cái điện thoại người già text scale 2000000% khó làm vl, nên em có lầm bầm gắt gỏng, cái ổng nói thôi lần sau bố không nhờ con nữa, em cũng bực không nói gì.

Chiều nay nhìn thấy ổng lúi cúi xách ba lô đi , cầm theo tờ giấy ghi password gmail, thấy mình tối qua súc vật khốn nạn quá :(
thôi bác ạ, người già low tech nó vậy, như xưa em cũng bực mẹ em mấy vụ bật báo thức, bật đèn hay tắt chuông cũng ko biết làm, e bực chứ e ko nói ra.
sau e dạy đứa cháu lớp 1, má thề e điên vl, dạy 1 hồi điên quá, mẹ e thấy mẹ mới nói xưa dạy e còn khó gấp trăm lần vì có được học trước như bây h đâu, e mới nghĩ lại hồi xưa bố mẹ cũng dạy mình cực như nào.
 
Up đết, mấy ngày trước ông bô hỏi công ty cấp laptop cho ổng nên yêu cầu thế nào. Em thì không nghĩ nhiều nên nhắn ổng là máy có ssd với ram 16gb là được. Quên mất điểm chí mạng là ổng làm công trình, phải mua máy trạm cho đỡ quăng quật.
Nay ổng khoe công ty cấp cho ổng con ideapad 3 :beat_brick: con đấy đem ra công trình sao mà chịu nổi, lại hối hận part 2.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Moody.Moony,
Người trả lời cuối
chientq234,
Trả lời
63
Lượt xem
4.335
Quay lại
Lên đầu trang