Hihi, cảm giác bất lực đúng ko fen

Chẳng hạn như tôi 3x rồi, gần 40 rồi, vẫn nhân viên quèn, từ covid 2020 tới nay gần 7 năm rồi, vẫn 1 công ty, vẫn 1 vị trí, lương có tăng nhưng ko bù được lạm phát, lương năm 2020 là 25tr, giờ 2026 là 40tr, nhưng giá vàng năm 2020 ~40, còn 2026 đang 150.
7 năm 1 vị trí, trong khi có thằng COCC sinh năm 96, cũng làm từ 2020, nó lần lượt qua nhân viên, rồi phó phòng, trưởng phòng, phó giám đốc công ty con, và vừa nhận chức giám đốc công ty con, vài năm nữa sẽ là phó tổng, và sau đó là TGĐ làm tới khi về hưu, lại được cơ cấu làm thành viên HĐQT hoặc vị trí gì gì đó mà éo phải làm vẫn có lương..., nói chung là ấm no đến già, nhà lầu xe hơi, con cháu sung túc, tiếp tục nối nghiệp.
Hồi nó lên phó phòng rồi trưởng phòng thì phận nhân viên như tôi cũng được (hoặc nên dùng từ phải thì hợp lý hơn) dự tiệc chúc mừng. Rồi đến khi nó lên phó giám đốc, rồi giám đốc thì phận nhân viên như mình không phải (được) dự tiệc (bởi vì đ éo đủ tuổi

).
Tương lai tầm 10~15 năm nữa, thế hệ con cháu của nó ra trường lại đi làm, rồi lại lên chức, lúc đó con, cháu nó lại làm sếp của mình.
1 sự bất lực đến rớt nước mắt.
Nhưng mà thôi, suy nghĩ thoáng ra, việc mình mình làm, chill chill mà sống, tôi đi làm giờ hành chính T2-T6, hết giờ là té, T7, CN nghỉ đưa vợ con đi chill chill, đạp xe, câu cá, trà đá, bia hơi, chụp ảnh. Bản thân chỉ là thằng nhân viên có mình cũng được mà éo có mình cũng éo chết ai, trong giờ làm thì làm đủ số, cuối tháng nhận đủ lương, hiên ngang mà sống, còn cứ ngoài giờ là điện thoại zalo công việc gì bố cũng kệ mẹ, éo liên quan, đó là thời gian của cá nhân và gia đình, éo có công việc gì hết. Lương 30~40tr, éo giàu cũng éo nghèo, may mắn được obg để lại cho cái nhà 400m2, ô tô cũng có cả chục năm nay rồi. Không nợ nần gì, sổ tiết kiệm, vàng các kiểu cũng tích đủ để sau dưỡng già.
Tóm lại bình tĩnh sống.