Thật ra cũng không hẳn là 100% bị lừa, mà cũng một phần là mình tự đâm đầu vào rọ. Thế nên chuyện này kể ra chủ yếu là để tâm sự với các bác cho nhẹ lòng, chứ không phải để trách tội hay đổ lỗi cho ai cả.
Đợt đó chỗ làm mở thêm một văn phòng mới, cách nhà mình nhõn một cây chuối. Văn phòng này chủ yếu để mấy bạn chăm sóc khách hàng sau bán ngồi làm việc, kiêm luôn vài dịch vụ linh tinh với kho chứa quà tặng, standee, banner các kiểu con đà điểu. Với mình thì quá ngon luôn. Sau này mỗi lần cần lấy đồ đi tặng cửa hàng chỉ việc ghé đây, đỡ mất công chạy ngược lên công ty.
Hôm đó mình đi tặng ít quà cho cửa hàng, lúc chạy ngang qua thì thấy văn phòng đã mở cửa. Trước có nghe chị nhân sự bảo mấy bạn nhân viên bên này xinh lắm. Nghe xong mình chỉ giả bộ ậm ờ, ra vẻ chẳng quan tâm, nhưng trong lòng thì cũng tò mò với tâm tư lắm. Nay sẵn tiện đường nên ghé tác nghiệp luôn xem như thế nào.
Bên ngoài có một chiếc xe máy dựng trước cửa. Mình ngó vào thì thấy bàn ghế, máy tính đủ cả, chỉ có điều chẳng thấy mống nào. Đảo mắt mấy vòng vẫn không thấy ai, tự dưng hơi mất hứng, định quay xe đi luôn thì lại nghĩ:
"Ờ, mình cũng là nhân viên mà. Trước sau gì cũng phải ghé chỗ này dài dài, cứ vào thử biết đâu mấy em đang xếp đồ phía sau kho."
Nghĩ vậy nên mình đẩy cửa bước vào.
Đi được vài bước thì thấy phía dưới chiếc bàn ở góc phòng có một cô em đang ngồi bệt dưới đất, lọ mọ đếm đếm, xếp xếp một chồng hồ sơ. Nghe tiếng cửa mở, ẻm ngẩng đầu lên, thấy mình liền đứng phắt dậy rồi lon ton chạy ra hỏi:
- Anh, anh đến giao hàng hả anh?
Mình nghe xong mà nghệch cả mặt.
Èo má... làm gì mà mất điểm dữ vậy?
Nhìn mình cũng có đến nỗi nào đâu. Quần tây, áo polo đóng thùng, giày thể thao, tóc tai vuốt vuốt các thứ. Giờ mà khoác thêm cái áo vest vào là nom không khác gì trưởng nhóm đa cấp đi truyền lửa. Vậy mà ẻm nhìn một cái là chốt luôn mình là shipper... thế mới đau.
Cơ mà nghĩ kỹ thì... ẻm cũng đâu có sai. Mình gọi là đi tặng quà cho sang mồm chứ tính chất công việc cũng khác gì shipper đâu. Em này nhìn người chuẩn thế, không biết có nhìn ra được vẻ đẹp trai với đức tính tốt đẹp tiềm ẩn của anh không nữa.
Hẹ hẹ.
Tuốt lại sự tự tin sau vài giây đần mặt ra như ngỗng ỉa, mình đáp:
- Anh bên trade marketing. Sếp bảo văn phòng chỗ này mở rồi nên anh ghé lấy ít đồ đi tặng cửa hàng.
Nói xong cũng không quên quét cặp camera từ trên xuống dưới.
Ẻm cao cỡ trên mét sáu chút, da trắng, tóc búi cao, mắt to tròn, má hơi phúng phính và đôi môi căng mọng (mình thấy có trang điểm nhẹ nên chắc mặt mộc cũng tương đối thế này). Xinh hay không thì chắc còn tùy gu mỗi người, nhưng mặt mũi khá ưa nhìn, cười cũng có duyên. Nhìn thoáng qua cứ thấy quen quen mà không nhớ giống ai.
Mãi sau này gặp nhiều, nhìn kỹ mình mới ngộ ra...
Giống em Maria Nagai.
Đầu với chả óc... liên tưởng vãi cả linh hồn.
Thấy ẻm liếc chiếc bán tải dán đầy logo công ty đỗ ngoài cổng (xe công ty nha các bác, chứ lương mình lúc đó chưa chết đói là may rồi, tiền đâu sắm bốn bánh), xong quay sang hồ hởi nói:
- Chị Nga kêu hả anh? Tối qua chị cũng nhờ em sáng nay lên đây nhận đồ người ta giao tới nè, chứ mai mới mở cửa anh ạ. Em đợi từ sáng giờ mà chưa thấy ai tới nữa.
Lúc đó mình mới hiểu vì sao ẻm tưởng mình là người giao hàng.
Thế tính ra vẫn còn ăn điểm chán.
Tự tin lúc đó đột ngột nhân thêm hai phần công lực, mình liền trêu:
- Chưa nhận việc mà đã bị bắt OT rồi à? Kiểu này nhanh lên chức lắm đó em.
- Tại em ở gần đây á anh, nên chị Nga nhờ em chạy ra xíu chứ có gì đâu ạ. Mà sáng giờ chưa thấy giao nữa anh, làm em chạy ra sớm chưa kịp ăn gì, đói muốn xỉu.
Gớm... đúng là bản năng của phụ nữ. Gì thì gì, bước ra khỏi nhà cứ phải đẹp trước đã, còn lại để sau. Chứ như mình, sáng ra cứ phải đá tô cháo lòng cho ấm bụng trước đã, rồi mới đi vi hành được. Không thì chịu chết.
Đứng tán dóc thêm vài câu nữa thì mình chào về. Ở lại thêm cũng chẳng để làm gì, vì mục đích mình ghé là để xem thử mặt hàng quảng cáo của chị kế toán có thật không, chứ không có ý định cưa cẩm ai hết. Với cả nếu có thì cũng không phải lúc này. Vừa mới gặp, tốt nhất nên kiệm lời một chút cho đối phương tò mò, chứ bài ngửa thì dở ẹc.
Cơ mà mình vẫn không quên xin thêm Zalo rồi dặn:
- Khi nào bên kia giao hàng thì em alo giúp anh với. Anh đi cũng gần đây thôi, anh chạy qua.
Này là vì mục đích công việc nhé các bác.
He he.
- Dạ vâng ạ.
Ẻm cười tươi đáp rồi tiễn mình ra tận cửa.
Đúng chăm sóc khách hàng có khác. Nói chuyện với người lạ rất tự nhiên và cởi mở, đặc biệt cứ câu dạ câu vâng nghe mát ruột lắm. Nhưng mình cũng không suy nghĩ nhiều. Vì mấy em này quen cách nói chuyện như vậy rồi. Mấy bạn mà yếu lòng chưa chải là rất dễ ăn dưa bở.
Chào nhau xong, lúc ẻm quay vào, mình tranh thủ tia body đằng sau cái.
Phải nói là...
Thôi rồi luôn.
Người thì bé bé vậy thôi, mà vòng nào vòng đó chuẩn đét đèn đẹt. Hề hề
Đợt đó chỗ làm mở thêm một văn phòng mới, cách nhà mình nhõn một cây chuối. Văn phòng này chủ yếu để mấy bạn chăm sóc khách hàng sau bán ngồi làm việc, kiêm luôn vài dịch vụ linh tinh với kho chứa quà tặng, standee, banner các kiểu con đà điểu. Với mình thì quá ngon luôn. Sau này mỗi lần cần lấy đồ đi tặng cửa hàng chỉ việc ghé đây, đỡ mất công chạy ngược lên công ty.
Hôm đó mình đi tặng ít quà cho cửa hàng, lúc chạy ngang qua thì thấy văn phòng đã mở cửa. Trước có nghe chị nhân sự bảo mấy bạn nhân viên bên này xinh lắm. Nghe xong mình chỉ giả bộ ậm ờ, ra vẻ chẳng quan tâm, nhưng trong lòng thì cũng tò mò với tâm tư lắm. Nay sẵn tiện đường nên ghé tác nghiệp luôn xem như thế nào.
Bên ngoài có một chiếc xe máy dựng trước cửa. Mình ngó vào thì thấy bàn ghế, máy tính đủ cả, chỉ có điều chẳng thấy mống nào. Đảo mắt mấy vòng vẫn không thấy ai, tự dưng hơi mất hứng, định quay xe đi luôn thì lại nghĩ:
"Ờ, mình cũng là nhân viên mà. Trước sau gì cũng phải ghé chỗ này dài dài, cứ vào thử biết đâu mấy em đang xếp đồ phía sau kho."
Nghĩ vậy nên mình đẩy cửa bước vào.
Đi được vài bước thì thấy phía dưới chiếc bàn ở góc phòng có một cô em đang ngồi bệt dưới đất, lọ mọ đếm đếm, xếp xếp một chồng hồ sơ. Nghe tiếng cửa mở, ẻm ngẩng đầu lên, thấy mình liền đứng phắt dậy rồi lon ton chạy ra hỏi:
- Anh, anh đến giao hàng hả anh?
Mình nghe xong mà nghệch cả mặt.

Èo má... làm gì mà mất điểm dữ vậy?
Nhìn mình cũng có đến nỗi nào đâu. Quần tây, áo polo đóng thùng, giày thể thao, tóc tai vuốt vuốt các thứ. Giờ mà khoác thêm cái áo vest vào là nom không khác gì trưởng nhóm đa cấp đi truyền lửa. Vậy mà ẻm nhìn một cái là chốt luôn mình là shipper... thế mới đau.

Cơ mà nghĩ kỹ thì... ẻm cũng đâu có sai. Mình gọi là đi tặng quà cho sang mồm chứ tính chất công việc cũng khác gì shipper đâu. Em này nhìn người chuẩn thế, không biết có nhìn ra được vẻ đẹp trai với đức tính tốt đẹp tiềm ẩn của anh không nữa.
Hẹ hẹ.
Tuốt lại sự tự tin sau vài giây đần mặt ra như ngỗng ỉa, mình đáp:
- Anh bên trade marketing. Sếp bảo văn phòng chỗ này mở rồi nên anh ghé lấy ít đồ đi tặng cửa hàng.
Nói xong cũng không quên quét cặp camera từ trên xuống dưới.
Ẻm cao cỡ trên mét sáu chút, da trắng, tóc búi cao, mắt to tròn, má hơi phúng phính và đôi môi căng mọng (mình thấy có trang điểm nhẹ nên chắc mặt mộc cũng tương đối thế này). Xinh hay không thì chắc còn tùy gu mỗi người, nhưng mặt mũi khá ưa nhìn, cười cũng có duyên. Nhìn thoáng qua cứ thấy quen quen mà không nhớ giống ai.
Mãi sau này gặp nhiều, nhìn kỹ mình mới ngộ ra...
Giống em Maria Nagai.

Đầu với chả óc... liên tưởng vãi cả linh hồn.
Thấy ẻm liếc chiếc bán tải dán đầy logo công ty đỗ ngoài cổng (xe công ty nha các bác, chứ lương mình lúc đó chưa chết đói là may rồi, tiền đâu sắm bốn bánh), xong quay sang hồ hởi nói:
- Chị Nga kêu hả anh? Tối qua chị cũng nhờ em sáng nay lên đây nhận đồ người ta giao tới nè, chứ mai mới mở cửa anh ạ. Em đợi từ sáng giờ mà chưa thấy ai tới nữa.
Lúc đó mình mới hiểu vì sao ẻm tưởng mình là người giao hàng.
Thế tính ra vẫn còn ăn điểm chán.
Tự tin lúc đó đột ngột nhân thêm hai phần công lực, mình liền trêu:
- Chưa nhận việc mà đã bị bắt OT rồi à? Kiểu này nhanh lên chức lắm đó em.
- Tại em ở gần đây á anh, nên chị Nga nhờ em chạy ra xíu chứ có gì đâu ạ. Mà sáng giờ chưa thấy giao nữa anh, làm em chạy ra sớm chưa kịp ăn gì, đói muốn xỉu.
Gớm... đúng là bản năng của phụ nữ. Gì thì gì, bước ra khỏi nhà cứ phải đẹp trước đã, còn lại để sau. Chứ như mình, sáng ra cứ phải đá tô cháo lòng cho ấm bụng trước đã, rồi mới đi vi hành được. Không thì chịu chết.
Đứng tán dóc thêm vài câu nữa thì mình chào về. Ở lại thêm cũng chẳng để làm gì, vì mục đích mình ghé là để xem thử mặt hàng quảng cáo của chị kế toán có thật không, chứ không có ý định cưa cẩm ai hết. Với cả nếu có thì cũng không phải lúc này. Vừa mới gặp, tốt nhất nên kiệm lời một chút cho đối phương tò mò, chứ bài ngửa thì dở ẹc.
Cơ mà mình vẫn không quên xin thêm Zalo rồi dặn:
- Khi nào bên kia giao hàng thì em alo giúp anh với. Anh đi cũng gần đây thôi, anh chạy qua.
Này là vì mục đích công việc nhé các bác.
He he.

- Dạ vâng ạ.
Ẻm cười tươi đáp rồi tiễn mình ra tận cửa.
Đúng chăm sóc khách hàng có khác. Nói chuyện với người lạ rất tự nhiên và cởi mở, đặc biệt cứ câu dạ câu vâng nghe mát ruột lắm. Nhưng mình cũng không suy nghĩ nhiều. Vì mấy em này quen cách nói chuyện như vậy rồi. Mấy bạn mà yếu lòng chưa chải là rất dễ ăn dưa bở.
Chào nhau xong, lúc ẻm quay vào, mình tranh thủ tia body đằng sau cái.
Phải nói là...
Thôi rồi luôn.
Người thì bé bé vậy thôi, mà vòng nào vòng đó chuẩn đét đèn đẹt. Hề hề





















))