thảo luận [CLB Chứng khoán] Chia sẻ kinh nghiệm đầu tư chứng khoán 2026 - Kỷ nguyên vươn mình

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề yd83_voz
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cứ nhầm với quĩ của Lã Giang Trung
hai quỹ đều tệ nên giống nhau là phải, tôi đưa anh coi performance của ballad fund nè. mua đại etf còn ngon hơn
1786457635785.webp
 
full cash thì cứ ngồi đấy mà quan sát

via theNEXTvoz for iPhone
Thị trường này bung thanh khoản vùng đỉnh cũng 1 phần do các ông full cash. Nó vừa kéo vừa chỉnh thì đứng ngoài nghi ngờ đến khi thấy mấy cây nổ vol ko chịu dc bắt đầu all in vào, thế là các đội lái đã phân phối hàng thành công :big_smile:
 
Nói chứ tôi thấy từ khi anh bụi đời phím cho bộ môn 8 chữ, tôi thấy nó thú vị vl.

Các anh đừng có lăn cả người vào, môn này là cứ thọt 1 chân xuống, chờ hàng T+ về. Đỏ 20% là thọt thêm một chân nữa, lại chờ T+ về.
Tình hình ko ổn là lấy hàng sẵn thoát ngay, tiếp tục chờ mua giá rẻ. Cứ gom hàng chờ phiên kéo mạnh là về bờ + lãi thôi :shame:
Chọn đáo hạn xa là được :shame:
 
Nói chứ tôi thấy từ khi anh bụi đời phím cho bộ môn 8 chữ, tôi thấy nó thú vị vl.

Các anh đừng có lăn cả người vào, môn này là cứ thọt 1 chân xuống, chờ hàng T+ về. Đỏ 20% là thọt thêm một chân nữa, lại chờ T+ về.
Tình hình ko ổn là lấy hàng sẵn thoát ngay, tiếp tục chờ mua giá rẻ. Cứ gom hàng chờ phiên kéo mạnh là về bờ + lãi thôi :shame:
Chọn đáo hạn xa là được :shame:
Nói mấy anh này éo tin chứ có lúc 8 chữ tôi lỗ 80%, giờ về bờ rồi. Đang hành trình gồng x2 đây :beauty:

via theNEXTvoz for iPhone
 
tôi làm embedded, mảng này ít người theo nhưng lại cực kỳ ổn định. mấy con chip nó nằm trong mọi thứ từ nồi cơm điện tới ô tô, nên thất nghiệp là không có. lương thì không điên cuồng như AI nhưng mà đều và bền, tầm 60-80 củ sau nửa năm là bình thường. mà cái sướng nhất là làm xong cái sản phẩm, cầm trên tay con bo mạch mình vừa code, cảm giác nó phê lắm bác. tối tối về nhà có em hàng xóm qua hỏi bài, tôi chỉ việc bảo em cầm con oscilloscope đo thử chân này đi, thế là tự dưng đèn tắt, 2 đứa loay hoay đo đạc tới sáng. sáng ra em nó cười bảo anh IT nhúng sướng thật, vừa giỏi vừa tỉ mỉ, cắm chân nào chắc chân đó.

bạn tôi làm hệ điều hành, lương 5k, suốt ngày ngồi code kernel. nó bảo mỗi lần nó sửa được con bug kernel panic là y như rằng có em bên QA qua nhà chúc mừng, xong ở lại tới sáng test thử bản build mới. nó kể giờ cứ đều đặn thứ 6 hàng tuần là em QA qua, thành lịch luôn rồi.

còn mảng security thì chất hơn, tôi có thằng bạn chuyên pentest, lương 7k, mỗi lần tìm ra lỗ hổng là được thưởng riêng. nó bảo nghề này săn gái kinh dị, vì con nào cũng sợ bị hack camera với facebook, nên cứ nghe nó làm security là tự khắc qua nhà hỏi bài, mà hỏi gì tới sáng, code thì để nguyên, chỉ thấy 2 đứa ngồi check log.
 
tôi làm embedded, mảng này ít người theo nhưng lại cực kỳ ổn định. mấy con chip nó nằm trong mọi thứ từ nồi cơm điện tới ô tô, nên thất nghiệp là không có. lương thì không điên cuồng như AI nhưng mà đều và bền, tầm 60-80 củ sau nửa năm là bình thường. mà cái sướng nhất là làm xong cái sản phẩm, cầm trên tay con bo mạch mình vừa code, cảm giác nó phê lắm bác. tối tối về nhà có em hàng xóm qua hỏi bài, tôi chỉ việc bảo em cầm con oscilloscope đo thử chân này đi, thế là tự dưng đèn tắt, 2 đứa loay hoay đo đạc tới sáng. sáng ra em nó cười bảo anh IT nhúng sướng thật, vừa giỏi vừa tỉ mỉ, cắm chân nào chắc chân đó.

bạn tôi làm hệ điều hành, lương 5k, suốt ngày ngồi code kernel. nó bảo mỗi lần nó sửa được con bug kernel panic là y như rằng có em bên QA qua nhà chúc mừng, xong ở lại tới sáng test thử bản build mới. nó kể giờ cứ đều đặn thứ 6 hàng tuần là em QA qua, thành lịch luôn rồi.

còn mảng security thì chất hơn, tôi có thằng bạn chuyên pentest, lương 7k, mỗi lần tìm ra lỗ hổng là được thưởng riêng. nó bảo nghề này săn gái kinh dị, vì con nào cũng sợ bị hack camera với facebook, nên cứ nghe nó làm security là tự khắc qua nhà hỏi bài, mà hỏi gì tới sáng, code thì để nguyên, chỉ thấy 2 đứa ngồi check log.


Tôi làm bao bì, mảng này ít người để ý nhưng cực kỳ ổn định. Bác cứ nhìn xung quanh là biết, từ hộp mỹ phẩm, hộp thuốc, bao bì thực phẩm tới nhãn chai, tem nhãn… cái gì bán ra thị trường mà chẳng cần một lớp áo bên ngoài. AI có thể thay đổi từng ngày chứ hàng hóa vẫn phải đóng hộp, vẫn phải in, vẫn phải kiểm màu. Nên thất nghiệp thì không dám nói là không có, nhưng nghề này càng làm lâu càng có giá.

Lương thì không điên cuồng như mấy ông AI hay IT, nhưng được cái đều và bền. Làm vài năm, biết máy in, vật liệu, màu Lab, ΔE, G7, ISO, prepress, finishing, lại có kinh nghiệm QA/QC thì cũng khá ổn. Cái sướng nhất là làm một job từ lúc khách gửi file, qua proof, duyệt màu, lên máy, kiểm từng tờ rồi cuối cùng cầm nguyên cái hộp thành phẩm trên tay. Nhìn cái màu mình vừa chỉnh chạy ra cả đống sản phẩm, cảm giác phê lắm bác. Kiểu “à, mấy cái hộp ngoài siêu thị này có một phần công sức của mình”.

Tối tối về nhà có em hàng xóm cầm mẫu bao bì qua hỏi: “Anh ơi sao màu trên màn hình em nhìn đỏ mà in ra nó hơi tím?” Tôi chỉ việc bảo: “Đưa anh cái máy đo màu đây, đo Lab thử.” Thế là hai đứa ngồi đo ΔE, kiểm density, soi proof, nhìn curve tới sáng. Sáng ra em nó cười bảo: “Anh làm bao bì sướng thật, vừa tinh mắt vừa tỉ mỉ, nhìn cái màu nào cũng biết nó sai ở đâu.” Tôi nghe xong chỉ biết gật đầu, nghề nghiệp nó vận vào người rồi bác ạ.

Bạn tôi làm prepress, lương cũng khá, ngày nào cũng sống chung với PDF, Illustrator, trapping, overprint với RIP. Nó bảo mỗi lần cứu được một file chuẩn bị lên máy mà phát hiện ra một con màu spot bị sai hoặc một layer bị overprint là cảm giác y như phá được án. Có hôm QA gọi: “Ê file này lên máy sai màu.” Nó mở file ra check từng profile, từng curve, từng channel. Sửa xong gửi proof lại, QA nhắn đúng một chữ “OK”. Nó bảo hôm đó ngủ ngon hơn bình thường.

Còn mảng Printing QA thì chất hơn. Tôi có thằng bạn chuyên đi kiểm màu với chất lượng in, mỗi lần nhà in chạy lệch màu là nó xuất hiện. Nó bảo nghề này săn lỗi kinh dị, vì chỉ cần nhìn một tờ in là có thể nghi ngờ đủ thứ: sai Lab, ΔE vượt spec, registration lệch, TVI bất thường, mực không ổn, giấy khác lot… Nhà in thấy nó tới là tự động lấy máy đo màu ra trước khi kịp chào.

Có lần nó kể đang đứng kiểm một job, em bên production chạy tới hỏi: “Anh ơi màu này đạt chưa?” Nó nhìn một phát rồi bảo: “Chưa.” Em kia hỏi: “Sao anh biết?” Nó đáp: “Chưa đo nhưng nhìn là biết.” Thế là em ấy đứng hình. Nó lấy spectrophotometer đo một phát, ΔE vượt chuẩn thật. Từ hôm đó cứ mỗi lần có job khó là em production lại qua gọi nó.

Giờ thứ 6 hàng tuần em ấy lại qua: “Anh ơi hôm nay có job nào cần check màu không?” Nó bảo: “Có, nhưng hôm nay anh không có job.” Em kia hỏi: “Thế em qua làm gì?” Nó bảo: “Không biết, chắc do nghề nghiệp.”

Đấy, bao bì không phải ngành hào nhoáng nhất, nhưng làm lâu thì nó có cái chất riêng. Người ngoài nhìn một cái hộp chỉ thấy cái hộp. Người trong nghề nhìn vào biết được giấy gì, mực gì, profile gì, màu lệch bao nhiêu, lỗi nằm ở công đoạn nào, và nếu chạy tiếp thì vài nghìn cái sau sẽ thành thảm họa hay không.

Nghề này không săn gái bằng code, không săn bug bằng kernel, cũng không săn lỗ hổng bằng security.

Nghề này săn ΔE.

Và một khi đã săn ΔE thì… tối nay ai rảnh qua nhà tôi đo màu tiếp.

via theNEXTvoz for iPhone
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
yd83_voz,
Người trả lời cuối
conchotland,
Trả lời
138.709
Lượt xem
7.582.409
Quay lại
Lên đầu trang