True love
Senior Member
Baba nhà mình là trưởng của một chi nhỏ. Đợt bé, mình có nuôi một con mèo. Lúc đó mình đang học tiểu học, đang chơi ở sân thì thế đéo nào baba phi từ đâu về, cùng một người bác họ có vẻ say và đang muốn nhậu tiếp.
Baba mới bảo mình gọi con mèo về. Mình là người cho nó ăn hằng ngày, nuôi nó từ bé nên mình kêu tiếng chuột là nó chạy về với mình liền. Được một lúc thì nó chạy về. Sau đó baba bảo đưa cho baba. Thế lol nào, mình nhìn baba mang nó ra gần chỗ bể nước ở sân và gõ nó chết ngay trước mắt mình. Mình nhìn nó trợn mắt, giãy chết, kinh vãi lol.
Một thời gian dài sau thì mình lớn hơn, lúc này tầm lớp 6–7 gì đó. Mình có nuôi một con chó và suốt ngày chạy chơi, đùa với nó ở vườn sau nhà. Từ lúc nó còn bé đến lúc lớn, mình đều mang thức ăn cho nó, chơi cùng nó. Đi học về là nó quấn lấy chân mình ngay.
Nhưng đến khi nó thành một con chó lớn trưởng thành thì baba thịt nó trong lúc mình đi học buổi sáng. Mình về đến nhà đã thấy đông đảo mọi người trong họ, đang mổ thịt một con vật và chia làm các món. Mình hỏi: “Có việc gì mà làm cỗ to thế, baba?” thì baba trả lời là thịt con chó nhà mình và mời các anh chị, các bác đến ăn, kết nối mọi người.
Lúc này em cũng câm nín luôn, đéo biết nói gì. Hóa ra từng thớ thịt đỏ mà mọi người đang chia nhau chính là con chó của em...
Gần đây baba về hưu non ở xã và được hưởng chế độ đền bù vụ cán bộ không chuyên trách. Baba cũng mở tiệc khao mọi người trong họ, gọi là bữa tiệc về hưu của baba, làm tận 15 mâm. Em can lại mà không được.
Các bác biết baba làm gì không? Chỉ làm chân bảo vệ cho xã. Vâng, làm bảo vệ đấy ạ.
Em nói: “Trả là cái đinh gì mà bày vẽ. Baba có về hưu thì trong họ cũng chẳng ai quan tâm đâu.” Nhưng có vẻ không thấm với baba. Cái thói trưởng giả, vừa được tí tiền về hưu, giàu mới nổi mà bày đặt tính. Lại còn gia trưởng thấy mẹ. Thịt một con chó cũng bắt cả họ đến ăn, họ phải hai đời cũng mời các bác ạ.
Suốt ngày hồng hộc ngoài đời, không biết nói chữ “từ chối”, không biết cân đối việc của mình với việc họ hàng nhờ. Xong rồi toàn về chửi đổng, chửi con cái, suốt ngày.
Đơn cử như nhà em làm cái kho ở sau vườn. Baba tự làm nhưng muốn xong sớm để nghỉ ngơi. Thế nhưng chưa xong thì bị họ hàng nhờ việc. Baba cũng tức mà không dám từ chối, vẫn cố chạy cả việc được nhờ với việc xây kho.
Sau khi xong việc được nhờ, baba lại về hùng hục làm kho vào buổi chiều. Rồi mệt quá lại chửi bới, gào lên vì mệt, vì phải chạy hai việc trong một ngày.
Lúc đấy em nghe chửi chán rồi mới ra bảo: “Con thuê thợ rồi, ngày mai họ đến làm.”
Mặt baba mới giãn ra, thở phào một cái. Trước đó baba còn ngăn không cho gọi thợ, muốn ôm đồm tất cả để tự làm.
Baba mới bảo mình gọi con mèo về. Mình là người cho nó ăn hằng ngày, nuôi nó từ bé nên mình kêu tiếng chuột là nó chạy về với mình liền. Được một lúc thì nó chạy về. Sau đó baba bảo đưa cho baba. Thế lol nào, mình nhìn baba mang nó ra gần chỗ bể nước ở sân và gõ nó chết ngay trước mắt mình. Mình nhìn nó trợn mắt, giãy chết, kinh vãi lol.
Một thời gian dài sau thì mình lớn hơn, lúc này tầm lớp 6–7 gì đó. Mình có nuôi một con chó và suốt ngày chạy chơi, đùa với nó ở vườn sau nhà. Từ lúc nó còn bé đến lúc lớn, mình đều mang thức ăn cho nó, chơi cùng nó. Đi học về là nó quấn lấy chân mình ngay.
Nhưng đến khi nó thành một con chó lớn trưởng thành thì baba thịt nó trong lúc mình đi học buổi sáng. Mình về đến nhà đã thấy đông đảo mọi người trong họ, đang mổ thịt một con vật và chia làm các món. Mình hỏi: “Có việc gì mà làm cỗ to thế, baba?” thì baba trả lời là thịt con chó nhà mình và mời các anh chị, các bác đến ăn, kết nối mọi người.
Lúc này em cũng câm nín luôn, đéo biết nói gì. Hóa ra từng thớ thịt đỏ mà mọi người đang chia nhau chính là con chó của em...
Gần đây baba về hưu non ở xã và được hưởng chế độ đền bù vụ cán bộ không chuyên trách. Baba cũng mở tiệc khao mọi người trong họ, gọi là bữa tiệc về hưu của baba, làm tận 15 mâm. Em can lại mà không được.
Các bác biết baba làm gì không? Chỉ làm chân bảo vệ cho xã. Vâng, làm bảo vệ đấy ạ.
Em nói: “Trả là cái đinh gì mà bày vẽ. Baba có về hưu thì trong họ cũng chẳng ai quan tâm đâu.” Nhưng có vẻ không thấm với baba. Cái thói trưởng giả, vừa được tí tiền về hưu, giàu mới nổi mà bày đặt tính. Lại còn gia trưởng thấy mẹ. Thịt một con chó cũng bắt cả họ đến ăn, họ phải hai đời cũng mời các bác ạ.
Suốt ngày hồng hộc ngoài đời, không biết nói chữ “từ chối”, không biết cân đối việc của mình với việc họ hàng nhờ. Xong rồi toàn về chửi đổng, chửi con cái, suốt ngày.
Đơn cử như nhà em làm cái kho ở sau vườn. Baba tự làm nhưng muốn xong sớm để nghỉ ngơi. Thế nhưng chưa xong thì bị họ hàng nhờ việc. Baba cũng tức mà không dám từ chối, vẫn cố chạy cả việc được nhờ với việc xây kho.
Sau khi xong việc được nhờ, baba lại về hùng hục làm kho vào buổi chiều. Rồi mệt quá lại chửi bới, gào lên vì mệt, vì phải chạy hai việc trong một ngày.
Lúc đấy em nghe chửi chán rồi mới ra bảo: “Con thuê thợ rồi, ngày mai họ đến làm.”
Mặt baba mới giãn ra, thở phào một cái. Trước đó baba còn ngăn không cho gọi thợ, muốn ôm đồm tất cả để tự làm.
Thím đừng nuôi gái nhé.


