Có 1 tỉ mở quán nhưng lại phá sản chỉ vì vài chục triệu đồng, tại sao?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Skill up
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Skill up

Senior Member
Gom hết tiền tiết kiệm, vay mượn gia đình bạn bè để khởi nghiệp nhưng rồi nhiều bạn trẻ thất vọng nhân ra có 1 tỉ mở quán nhưng lại phá sản chỉ vì vài chục triệu đồng.

Mở quán chưa giàu đã… nghỉ bán
Dùng sổ đỏ thế chấp ngân hàng để vay mở quán trên mặt bằng trống, chủ cho 2 tháng miễn phí để xây dựng, nhưng chưa đến 1 năm, chị Nguyễn Hoài Thanh (đường Huỳnh Tấn Phát, P.Phú Thuận, TP.HCM) phải sang quán. Chị Thanh cho biết, vì xây dựng quán trên mặt bằng trống nên chi phí đầu tư lên đến gần 1 tỉ đồng.

Theo chị Thanh, quán ở mặt tiền đường lớn nhưng đoạn đường container qua lại liên tục, khách hạn chế vào, trong khi quán chị bán về đêm là chính. Cũng có thời điểm doanh thu quán lên tới gần chục triệu đồng/ngày nhưng chị cho biết đó là doanh thu, không phải lợi nhuận. Tiền nhân viên, mặt bằng, điện nước hàng tháng chưa kể hư hao nguyên vật liệu, cùng nhiều khoản phí phát sinh khác ăn mòn số tiền quán thu được.

"Bán qua app cũng không ăn thua, chúng tôi có chạy quảng cáo, đơn ra rất nhiều nhưng tính ra không có lãi. Có tháng vợ chồng tôi bù lỗ tới 50 triệu đồng. Càng gồng càng lỗ, nên vợ chồng quyết định sang quán luôn để cắt lỗ", chị Thanh nhớ lại.

Có 1 tỉ mở quán nhưng lại phá sản chỉ vì vài chục triệu đồng: Vì sao? - Ảnh 2.
Bạn trẻ đợi mua bánh tại tiệm bánh Tacos của Lễ trên đường Bình Quới (P.Bình Quới TP.HCM) - ẢNH: THANH ĐA

Nguyễn Nhân Nghĩa Lễ (27 tuổi) bước vào ngành F&B (Thực phẩm và dịch vụ ăn uống) từ năm 17 tuổi, bắt đầu từ vị trí nhân viên phục vụ đến pha chế, quản lý và hiện nay là mở tiệm riêng. Theo Lễ, ngành F&B lãi mỏng nên hao hụt rất nguy hiểm, đồ hư không chỉ là lãng phí mà có thể trực tiếp "ăn" vào lợi nhuận.

Lễ nói một trong những hiểu lầm phổ biến của người mới kinh doanh là đánh đồng doanh thu với lợi nhuận, không biết về quá trình vận hành. "Rất nhiều người mắc nợ, phải bỏ tiền túi bù lỗ vì lợi nhuận không gánh được chi phí quán. Quán tôi hiện tại phải bán 70 cái bánh mỗi ngày mới bắt đầu có lãi. Tôi không mắc nợ nhưng tôi từng thất bại", Nghĩa chia sẻ.

Đó là khi anh thuê kios mở tiệm bánh mì Thổ Nhĩ Kỳ ở quê nhà 8 năm trước. Thời gian đầu tiệm rất đông khách, 1 kiot nhỏ nhưng anh phải thuê thêm 2, 3 người đứng bán cùng để kịp phục vụ, chưa kể anh còn mở thêm một điểm bán khác nữa. "Doanh thu 1 ngày khoảng 1,5 triệu đồng. Nhưng rồi tôi phải dẹp hết", Lễ nhớ lại.

Có 1 tỉ mở quán nhưng lại phá sản chỉ vì vài chục triệu đồng: Vì sao? - Ảnh 3.
Lễ (bên trái) cho biết một trong những hiểu lầm phổ biến của người mới kinh doanh là đánh đồng doanh thu với lợi nhuận, không biết về quá trình vận hành - ẢNH: THANH ĐA

Lễ cho biết phải dẹp hết cửa tiệm vì khi ấy chưa biết cách quản lý con người, không giữ được khách trong khi những khoản phí: nhân viên, nguyên vật liệu,... vẫn chi đều. Một tháng chỉ mười mấy triệu đồng, nhưng nhiều tháng liên tục, lợi nhuận không gánh được chi phí nên Lễ dừng cả 2 cơ sở.
Đầu tư quán cả tỉ nhưng lại thất bại chỉ vì vài chục triệu đồng
Anh Nguyễn Bình Nguyên (37 tuổi), nguyên chủ hệ thống trà sữa DuFang ở TP.Cần Thơ và An Giang, cho biết anh đã mở chục quán và đã đóng 6 quán. 7 năm trong lĩnh vực F&B, anh Nguyên nói việc đầu tư quán cả tỉ đồng nhưng lại thất bại chỉ vì vài ba chục triệu đồng mỗi tháng dạy anh nhiều bài học cay đắng.

Theo anh Nguyên những sai lầm của anh bắt nguồn từ việc chưa có kinh nghiệm trong quản lý dòng tiền, quản lý vận hành. "Quán bán rất đông, rất đắt, nhưng luôn rơi vào tình trạng thiếu hụt đôi khi vài chục triệu đồng không có. Tôi làm chủ cả hệ thống nhưng có lần đến tết phát lương xong thì trong túi hết sạch, tôi chỉ còn đủ tiền taxi về nhà. Tết tôi phải vay tiền người thân trong gia đình để tiêu", anh nhớ lại.

Khởi nghiệp trong lĩnh vực ăn uống, anh Nguyên cho rằng phải xác định rõ từ đầu tổng chi phí 1 tháng bao nhiêu: tiền mặt bằng, nhân viên, điện, nước, internet, hư hao nguyên vật liệu.., mỗi ngày bán được bao nhiêu ly nước thì hòa vốn, bắt đầu từ ly bao nhiêu thì có lãi. Anh nhấn mạnh luôn cần có khoản tiền cố định để duy trì vốn, phòng ngừa rủi ro, sự cố. "Mở 1 quán thành công lại tiếp tục mở chi nhánh thứ 2, thứ 3, tái đầu tư liên tục. Nhưng khi có sự cố đứt gãy đóng cửa hàng loạt", anh nói.
 
Trừ khi anh kinh doanh mại dâm trá hình, còn target là bán cà phê mà trông chờ mỗi vú deed thôi thì phế

đúng rồi tùy loại hình thôi, mà vú đít thì cũng chỉ 1 lượng nhỏ KH, ít lâu lại chán
tôi có dạo hay đi quán cafe kia do có con bé sinh viên làm thêm đít bự vãi =)) nó mặc áo thun có cổ đồng phục quán + quần tây/jean thôi mà ôi chao nó hot, nhìn cũng vui mắt
mà 8 vài lần rồi bận cũng chả ra nữa, đi cafe còn phải xem đi vs ai, thuận tiện các bên
Có vú đích là có khách liền
đầy quán cafe lề đường chả có vú đít vẫn đông
 
nhà nhà mở quán mà ko phải ai cũng có duyên
nhiều quán cafe đông phát ham nhiều quán lại chả có ai ngồi
Khá khó hiểu :)) cùng 1 mb 1 sp mà 3 chủ trước đều dẹp và người mới lại phất như diều gặp gió. Thêm 1 cái khó hiểu là sao 2 năm mặc dù quán khá đông nhưng chủ lại đăng sang quán.
 
Có vú đích là có khách liền
Mở quán cà phê cho nhân viên mặc hở vú đít thì 2 ngày thôi có áo xanh xuống thăm, nghĩ muốn chơi bài xôi thịt mà dễ à. Thà ông làm đèn mờ hẳn còn có option cắt phế chứ nửa nạc nửa mở can nó đấm cho nhấc người, tiền chung chi quá cha tiền lãi, chuỗi như Vuvuzela mới chịu đc.
 
Khuyên các bạn trẻ khởi nghiệp:
1. Các bạn chỉ tính chi phí ban đầu mà ko tính chi phí duy trì. Phải xác định lỗ trong 1-6 tháng đầu.
2. Đối với ngành F&B thì thà bán ít mà hết hàng còn hơn bán nhiều mà thừa. Thừa là lỗ
3. Bạn sẽ phải làm việc 16 tiếng mỗi ngày trong cả tháng. Nghỉ 1 ngày là xót 1 ngày.
4. Năng suất làm việc của bạn trong 16 tiếng đó phải = bạn thuê 4 thằng nhân viên (mỗi thằng 8 tiếng)
5. Bạn phải làm được đủ mọi công đoạn để giảm cost đến mức thấp nhất
6. Tăng xin, giảm mua

Sau khi làm được hết những cái trên kia thì vẫn phải chờ may mắn
 
Sửa lần cuối:
Top 3 khởi nghiệp xứ ĐL:
  • Mở quán cf
  • Bán hàng ăn
  • Bán quần áo
Thời chưa nhiễu nhương tỉ lệ thất bại đã >90% rồi, trong kỷ nguyên rùng mình chắc phải >99% toạch
kỉ nguyên rùng mình a phải dễ làm ăn hơn gấp trăm lần mà a làm ko ra nữa thì thời trước làm sao mà a làm ra
 
VN bị cái khởi nghiệp toàn tính đường kd dịch vụ ăn uống, quần áo cho sang xịn mịn, có vẻ oai với đỡ mệt (họ nghĩ vậy). Chứ ít khi mở cty sản xuất hay buôn bán thiết bị vật tư. Nên thành ra cung vượt quá cầu. Chưa kể mấy chuỗi to nó ẵm hết khách nữa, muốn giật khách chuỗi to thì lại phải đầu tư, mà đầu tư nhiều thì quản lý ko nổi, lại lỗ. Nên phải đổi cái tư duy khởi nghiệp thì chắc mới khá dc. :nosebleed:
 
Tôi vẫn không hiểu mấy mô hình kinh doanh nhỏ nhỏ kiểu này thì cơm gạo kiểu gì cho nổi.
Như vợ tôi nói thích mở tiệm nail nên tôi cũng để cho mở. Từ tháng 8 năm ngoái tới giờ là tròn 1 năm. Chi phí đầu tư ban đầu cho sửa chữa, bảng biển, bàn ghế, thiết bị… cũng hơn trăm triệu. Chi phí vận hành mỗi tháng gồm thuê nhà, điện nước, nhân viên, linh tinh các thứ thì loanh quanh khoảng 60-65 triệu. Tính ra mỗi ngày phải doanh thu trung bình tầm 2 triệu thì tháng đó may ra mới huề vốn.
Mở từ tháng 8 tới khoảng tháng 3 thì mới bắt đầu huề vốn và có lời. Trước đó mỗi tháng vẫn phải bù lỗ khoảng 10-20 triệu. Hiện tại thì có lời, nhưng cũng loanh quanh tầm 10 triệu/tháng. Bữa tôi hỏi thử là 2 năm nữa, khi hết hợp đồng thuê nhà 3 năm, có làm tiếp không; nếu làm tiếp thì lại phải tính chuyện tái đầu tư thêm bao nhiêu nữa.
Tính đi tính lại, mở ra đúng là giải quyết được câu chuyện thỏa mãn sở thích và có một việc để làm. Còn nếu nói kiếm cơm gạo nghiêm túc từ cái tiệm đó thì thật sự thua xa đi làm văn phòng.
 
VN bị cái khởi nghiệp toàn tính đường kd dịch vụ ăn uống, quần áo cho sang xịn mịn, có vẻ oai với đỡ mệt (họ nghĩ vậy). Chứ ít khi mở cty sản xuất hay buôn bán thiết bị vật tư. Nên thành ra cung vượt quá cầu. Chưa kể mấy chuỗi to nó ẵm hết khách nữa, muốn giật khách chuỗi to thì lại phải đầu tư, mà đầu tư nhiều thì quản lý ko nổi, lại lỗ. Nên phải đổi cái tư duy khởi nghiệp thì chắc mới khá dc. :nosebleed:
những ngành sx với buôn sỉ thiết bị thì kd hộ kd sao mà đủ vốn lẫn biết đc nhu cầu với quan hệ mà mở, cầm cái hồ sơ ra uỷ ban xin thôi đã ko biết ai xử lý tư vấn đc giấy tờ ấy chứ :sexy_girl:
còn kd ăn uống nhỏ nhỏ, buôn quần áo là việc ai cũng làm đc dù vốn nhỏ, thế thui chứ chả phải sang xịn gì đâu
 
những ngành sx với buôn sỉ thiết bị thì kd hộ kd sao mà đủ vốn lẫn biết đc nhu cầu với quan hệ mà mở, cầm cái hồ sơ ra uỷ ban xin thôi đã ko biết ai xử lý tư vấn đc giấy tờ ấy chứ :sexy_girl:
còn kd ăn uống nhỏ nhỏ, buôn quần áo là việc ai cũng làm đc dù vốn nhỏ, thế thui chứ chả phải sang xịn gì đâu
Bởi vậy, cái đất nước công nghệ lõi phô lân nên sản xuất có ra cái gì đâu là vậy, đến xin mở để sản xuất còn khó thì riết ai muốn làm, toàn đi đường dễ cho xong. Mà dễ mở thì cũng dễ tạch. Chứ tôi thấy mấy cơ sở sản xuất là kiểu gì cũng làm ăn lâu dài dc, mới đầu ít khách nhưng dần làm tốt rồi hợp đồng kéo tới, còn mấy quán F&B thì ngược lại, cứ mới đầu khai trương thì đông, hào nhoáng, xong vài tháng là tạch.
 
Khá khó hiểu :)) cùng 1 mb 1 sp mà 3 chủ trước đều dẹp và người mới lại phất như diều gặp gió. Thêm 1 cái khó hiểu là sao 2 năm mặc dù quán khá đông nhưng chủ lại đăng sang quán.

thế mới bảo, cùng 1 hẻm nhà tôi mở 4 quán, 1 quán lúc nào cũng full, xe xếp đầy đường
2 quán tầm trung và 1 quán chả thấy ma nào, trong khi tôi đi cả 4 quán thấy như nhau.
 
đúng rồi tùy loại hình thôi, mà vú đít thì cũng chỉ 1 lượng nhỏ KH, ít lâu lại chán
tôi có dạo hay đi quán cafe kia do có con bé sinh viên làm thêm đít bự vãi =)) nó mặc áo thun có cổ đồng phục quán + quần tây/jean thôi mà ôi chao nó hot, nhìn cũng vui mắt
mà 8 vài lần rồi bận cũng chả ra nữa, đi cafe còn phải xem đi vs ai, thuận tiện các bên

đầy quán cafe lề đường chả có vú đít vẫn đông
uống ly cafe tip nó 2 xị, xin số e nó, tối hết ca chở đi ăn rồi ra chỗ vắng bóp vếu sờ mó,... ôi 1 thời tôi toàn làm thế, cứ 10 e chỉ cần 4-5 e cho số là chắc cú rồi. Nhưng tôi hầu như đều được cho số, chắc cũng tại đẹp trai + với cũng rà trước rồi, e nó bưng cafe hay rót nước chém gió vài câu xem e nó phản ứng thế nào, nếu nó có vẻ ưng thì mới tip cho 2 xị xin số zalo
VvdFMUC.gif
 
thế mới bảo, cùng 1 hẻm nhà tôi mở 4 quán, 1 quán lúc nào cũng full, xe xếp đầy đường
2 quán tầm trung và 1 quán chả thấy ma nào, trong khi tôi đi cả 4 quán thấy như nhau.
thật ra do không khí nữa, nhiều khi vào do số đông, chịu đầu tư mỗi ngày ít người vào ăn trả lương xem sao. Tôi đi ăn đi uống vào quán mà vắng là éo muốn vào, còn quán cũng gần đó đông thì lại hùa nhau vào, mà cái ngon nó cũng éo phải do cảm nhận nếu ngon như nhau, mà khi đó là truyền miệng, người khác nói ngon mình cảm thấy ngon cũng có
ZBtnCkk.png
 
Bởi vậy, cái đất nước công nghệ lõi phô lân nên sản xuất có ra cái gì đâu là vậy, đến xin mở để sản xuất còn khó thì riết ai muốn làm, toàn đi đường dễ cho xong. Mà dễ mở thì cũng dễ tạch. Chứ tôi thấy mấy cơ sở sản xuất là kiểu gì cũng làm ăn lâu dài dc, mới đầu ít khách nhưng dần làm tốt rồi hợp đồng kéo tới, còn mấy quán F&B thì ngược lại, cứ mới đầu khai trương thì đông, hào nhoáng, xong vài tháng là tạch.
chuyện thủ tục hành chính nó máy móc hay linh động ấy là 1 nhẽ thôi, chứ sản xuất thì nếu fen chỉ nói là làm tốt sẽ bán đc thì mình tin là fen chưa bao giờ mở xưởng lẫn đi xin giấy phép bh, chỉ chuyện làm tốt là làm thế nào, fen đẩy công xuất lên đến lấy số lượng giảm giá hay đẩy chất lượng sản phẩm lên với giá? tất cả đều dẫn đến chi phí với thời gian của fen tăng lên, fen làm dc 1 mùa đi xong mùa thứ 2 người ta ko mua 1 lần thôi là khoản lỗ to đùng fen phải ngậm sau đó là việc fen sẽ phải cân đối lại kéo chất lượng hàng hoá fen đi xuống theo thời gian, khách hàng nó lại càng đúng khi ko mua của fen nữa...
khoe cho thiên hạ trầm trồ thì dễ chứ moi tiền thiên hạ ko phải tốt là họ chi đâu
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Skill up,
Người trả lời cuối
karate_kt,
Trả lời
122
Lượt xem
13.324
Quay lại
Lên đầu trang