Người miền Tây ngày càng ngại sinh con, không còn “Út Mười”, “Út Mót”!

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

ChatGPT AI

Senior Member

(Dân trí) - Hình ảnh một mái nhà có từ năm, bảy đứa trẻ chạy nhảy quanh sân giờ chỉ còn trong ký ức của người miền Tây Nam Bộ.​

Theo công bố từ Bộ Y tế, hiện có 10 tỉnh, thành phố của cả nước có mức sinh thấp hơn mức sinh trung bình là Hà Nội, TPHCM, Khánh Hòa, Đồng Nai, An Giang, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Cà Mau, Cần Thơ và Tây Ninh.

Trong đó, có đến 5 tỉnh, thành ở miền Tây Nam Bộ.

Không còn những “Út Mười”, “Út Mót”!

Miền Tây Nam Bộ vốn nổi tiếng với hình ảnh những gia đình đông con, nhà nào cũng có năm bảy đứa trẻ chạy nhảy quanh sân. Nhưng đó là câu chuyện của vài thập kỷ trước.

Bây giờ, bức tranh đời sống đã mang một màu sắc hoàn toàn khác.

Người miền Tây ngày càng ngại sinh con, không còn “Út Mười”, “Út Mót”! - 1

Cục Dân số dự báo nếu mức sinh duy trì thấp, Việt Nam sẽ kết thúc thời kỳ dân số vàng vào năm 2036 và bắt đầu tăng trưởng dân số âm từ năm 2051 (Ảnh: Hoàng Xuân)

Người miền Tây Nam Bộ xưa sống thuận theo tự nhiên với quan niệm “trời sinh voi sinh cỏ”, nhà nào con cháu đầy đàn được coi là có phúc, có lộc. Thời đó, người ta chưa có những tính toán chi ly về chi phí sinh hoạt hay áp lực đưa đón học hành.

Những gia đình đông đúc tạo nên nét văn hóa xưng hô rất riêng. Không ít gia đình có mười mấy người con, khi số lượng con quá nhiều, thứ tự danh xưng không còn dừng lại từ “Bé Hai” đến “Út Mười”, mà kéo dài thành những “Út Mót”, “Út Ráng”, “Út Thêm”...

Những cái tên vừa ngộ nghĩnh, vừa chất phác ấy ghi lại từng lần “vỡ kế hoạch” nhưng tràn đầy tình thương của cha mẹ.

Trong những ngôi nhà đông con, căn bếp luôn đỏ lửa và mâm cơm lúc nào cũng rộn rã tiếng nói cười, tranh giành nhau từng con cá kho, bát canh rau tập tàng.

Đứa lớn bế đứa nhỏ, anh chị nhường cơm sẻ áo cho em, tình thân cứ thế thắt chặt qua những ngày gian khó. Đôi khi bữa ăn chỉ có mắm quẹt, rau đồng, nhưng tình người và hơi ấm gia đình lúc nào cũng đong đầy.

Người miền Tây ngày càng ngại sinh con, không còn “Út Mười”, “Út Mót”! - 2

Cần Thơ là một trong 10 tỉnh, thành phố của cả nước có mức sinh thấp hơn mức sinh trung bình (Ảnh: Hoàng Xuân).

Ngày nay, khi nhịp sống hiện đại kéo theo những lo toan cơm áo, hình ảnh những “Út Mười”, “Út Mót” trong gia đình dần thưa vắng và dường như không còn.

Nhưng mỗi khi nhắc lại, người miền Tây Nam Bộ vẫn không khỏi bồi hồi nhớ về một thời nếp nhà luôn rộn rã tiếng cười trẻ thơ, tràn ngập tình làng nghĩa xóm.

Áp lực kinh tế, học hành

Vừa tan ca, chị Nguyễn Thị Mai (31 tuổi; nhân viên kế toán một công ty thủy sản ở Cà Mau) vội khoác chiếc áo mưa, dắt chiếc xe máy ra khỏi cổng công ty khi kim đồng hồ vừa điểm 17h. Mưa bắt đầu nặng hạt. Vừa vặn ga xe, chị vừa thấp thỏm lo sợ không kịp đón đứa con trai duy nhất ở trường mầm non đúng giờ.

Chồng chị Mai làm tài xế xe tải đường dài, vài ngày mới về nhà một lần. Mọi việc trong nhà, từ nấu ăn, giặt giũ đến đưa đón đứa con trai 4 tuổi đi học đều đổ dồn lên vai chị.

Khi được hỏi về kế hoạch sinh thêm đứa nữa để có anh có em, chị lắc đầu ngay lập tức, nụ cười thoáng chút mệt mỏi: “Trời ơi, một đứa thôi mà vợ chồng tôi lo đuối lắm rồi, sinh thêm đứa nữa chắc không thở nổi!”.

Chuyện của chị Mai không phải là trường hợp hiếm hoi. Dọc theo những dải đất phù sa ở miền Tây Nam Bộ, một làn sóng ngầm đang diễn ra rõ rệt: Người dân miền Tây ngày càng ngại sinh con.

Anh Trần Văn Minh (34 tuổi; ngụ TP Cần Thơ), hiện là nhân viên giao hàng, chia sẻ thẳng thắn về bài toán kinh tế khi làm cha: “Nói thiệt, hồi xưa ba má mình chỉ có vài công đất vẫn nuôi dạy tốt 5-6 đứa con.

Bởi cuộc sống khi đó khá đơn giản, có lúa trong bồ, cá dưới sông, rau ngoài đồng là đủ. Giờ nuôi một đứa trẻ nó khác hoàn toàn. Tiền sữa, tiền tã, tiền học phí, tiền đồ chơi... Tháng nào vợ chồng thu nhập gộp lại chừng 15 triệu đồng là coi như xài vừa đủ, không dư được bao nhiêu. Sinh thêm đứa nữa là cán cân tài chính gãy ngay”.

Không chỉ là vấn đề tiền bạc, áp lực đưa rước và thời gian chăm sóc con cái cũng là rào cản lớn đối với các cặp vợ chồng trẻ muốn sinh thêm con.

Với nhịp sống công nghiệp hiện đại, các khu công nghiệp, công ty, văn phòng mọc lên khắp miền Tây Nam Bộ. Người trẻ đi làm theo giờ hành chính hoặc ca kíp.

Trong khi đó, hệ thống trường học công lập thường tan học trước giờ tan sở khoảng vài mươi phút. Việc thu xếp thời gian để đón con trở thành cuộc chiến căng thẳng mỗi ngày đối với những cặp vợ chồng không có người thân hỗ trợ.

“Nhiều hôm công ty họp đột xuất hay hàng về nhiều phải tăng ca, tui vỡ khóc vỡ cười vì không biết nhờ ai đi đón con. Thuê người đón thì tốn tiền mà không yên tâm. Cứ nghĩ tới cảnh lặp lại điều đó với đứa thứ hai là tui rùng mình”, chị Mai tâm sự.

Tư tưởng cởi mở, phóng khoáng

So với nhiều vùng miền khác, nơi mà tư tưởng phải có con trai để nối dõi tông đường, đủ nếp đủ tẻ vẫn còn ảnh hưởng khá sâu sắc trong nhiều gia đình, thì người miền Tây ngày nay lại có góc nhìn cởi mở và phóng khoáng hơn rất nhiều. Họ không quá câu nệ lễ nghi gia tộc, khiến áp lực phải sinh bằng được con trai hay nhiều hơn 1 con ở miền Tây Nam Bộ dường như không còn.

Chị Lê Thị Bích Tuyền (29 tuổi, ngụ tỉnh An Giang) hiện chỉ có một bé gái 3 tuổi, cho biết gia đình bên nội lẫn bên ngoại đều không hề ép buộc chị phải sinh thêm con trai.


“Ở đây ông bà dễ lắm, cháu nào cũng là cháu, trai hay gái đều thương như nhau. Mẹ chồng tôi còn bảo nuôi một đứa cho đàng hoàng, tử tế, học hành đến nơi đến chốn còn hơn sinh đông rồi bỏ nheo nhóc. Thấy ông bà suy nghĩ cởi mở vậy tôi cũng rất mừng, không bị áp lực dư luận hay họ hàng ép buộc phải sinh thêm”, chị Tuyền bộc bạch.

Chính tư tưởng cởi mở là một trong những lý do khiến các cặp vợ chồng miền Tây yên tâm dừng lại ở một con. Họ không phải chịu gánh nặng cố thêm đứa nữa chỉ để tìm kiếm một mụn con trai nối dõi. Đối với họ, chất lượng sống của đứa trẻ và hạnh phúc của gia đình mới là điều quan trọng nhất.

Một yếu tố khác khiến tỷ lệ sinh ở miền Tây giảm sâu trong những năm gần đây là sự thay đổi trong quan niệm sống của thế hệ trẻ.
 
Con người suy cho cùng cũng chỉ là động vật, bản năng của động vật là khi lãnh thổ bị thu hẹp, nguồn thức ăn khan hiếm thì con cái sẽ tự giảm số lượng sinh, thậm chí cơ chế tự triệt sản cũng được kích hoạt :doubt:
Miền tây xưa tài nguyên trù phú, nằm thẳng cũng có cái bỏ vào mồm nên đẻ hàng đàn mà không lo cái ăn :doubt:
Thời 6x 7x 8x các cụ ngày xưa đẻ rất nhiều, như nhà nội tôi 5 người, nhà ngoại đến 9 người. Ngày xưa đẻ ra để có lao động trong nhà, được cấp ruộng đất theo nhân khẩu nên đẻ càng nhiều thì có càng nhiều ruộng đất. Bây giờ đẻ ra được cấp đất như ngày xưa thì Vy mỗ tin cũng sẽ đẻ hàng đàn thôi. Hoặc như bọn Hàn, cho thật nhiều tiền mặt, trợ cấp hàng tháng, miễn y tế, giáo dục:doubt:
 
Sửa lần cuối:
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
 
độc thân nằm thẳng,dạo này stress burnout chơi series ac,mỗi game ngốn hết 100h,chưa nói tới mấy game soul like,open world khác,không biết tại sao lại phải cưới vk sinh con
nhu cầu sinh lý:có tiền là có hết
kiếm thằng chống gậy:xl~ tôi không có nhu cầu,sống dẹp qua định kiến gia đình phải nói như bước sang trang mới
wejk4P3.png
 
độc thân nằm thẳng,dạo này stress burnout chơi series ac,mỗi game ngốn hết 100h,chưa nói tới mấy game soul like,open world khác,không biết tại sao lại phải cưới vk sinh con
nhu cầu sinh lý:có tiền là có hết
kiếm thằng chống gậy:xl~ tôi không có nhu cầu,sống dẹp qua định kiến gia đình phải nói như bước sang trang mới
wejk4P3.png
có người đồng cảm cho, để nói chuyện mỗi ngày cũng đỡ hơn chứ bro. Chơi game quài t cũng thấy vô vị à.

via theNEXTvoz for iPhone
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
clgv trời :surrender:
 
Dưới quê công nhận chi phí rẻ thật, mỗi tội éo có việc làm thôi. Bọn trẻ ở quê tôi toàn lên Đồng Nai, Bình Dương làm hết rồi.
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
vcl, tự nhiên sợ mất vợ ngang dù chưa có ny
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
thông95,
Trả lời
139
Lượt xem
20.889
Quay lại
Lên đầu trang