Người miền Tây ngày càng ngại sinh con, không còn “Út Mười”, “Út Mót”!

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
Nếu chê lao động và nói vậy thì lứa sau đàn ông MT lại đổ xô học IT rồi lúc này đàn bà MT lại vô tình đc mời tới hội nghị gặp gỡ CEO hay elite gì đó cao hơn một nhân viên IT thế là họ đứng ở tầng 1 thay tầng 22 ngó xuống thế thì làm sao cho đủ?
 
Miền tây giờ cũng ít đẻ lại àh. Thôi thì xã hội khiến ng ta phải như vậy thôi chứ kêu ca éo gì lắm vl.
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
Má đức
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
Chứ con vợ nó cũng đâu có biết thằng chồng nó chạy đường dài thì đáp vô chỗ nào giải tỏa đâu
 
Xưa k có thống kê chết khi sinh nhỉ, thời giờ nhà siêu giàu + sức khoẻ tốt đẻ vinmec thấy 6 7 đứa con là vl lắm rồi. Trên tiktok thấy 2 cặp 6 7 đứa con. Chồng siêu giàu mới đáp ứng nổi.
Xưa chết thì chôn thôi, nhà nào cũng có tảo sơ tảo lạc. Nhà tôi có ông bác hồi đó ông cố đưa đi cắt cỏ bên sông, có ông vạn chài đánh cá xin về nuôi, thế mà ông cố cho luôn, bảo về với vạn chài có tôm cá mà ăn.
Về cố bà ko chịu, đi dò tìm qua xã khác thấy ở bên đó cũng đc, ăn uống đầy đủ, thế là để ở bên đó luôn😅. sau này có điều kiện hơn ông nội mình mới đi tìm lại gốc gác, nhận ae, qua lại với nhau.
 
Đùa hoài fen. Mấy năm rồi sầu riêng có giá miền Tây mấy chỗ chuyên trồng trái cây toàn tỷ phú không đó. Xuống Cai Lậy Tiền Giang cả xóm không kiếm nổi cái nhà cấp 4. Toàn biệt thự không
A đó chưa đi miệt cái mơn chợ lách với 1 dọc mé biển nuôi tôm cua cá kèo
 
gái CT + Bến Tre đúng là ảo diệu, trắng, đầy đặn, mặt ưa nhìn.
Nhưng gái Đồng Tháp cũng gọi là đỉnh của đỉnh, với tui là nhiều người đẹp hơn mấy con hoa hậu
Biết danh gái nha mân thân hình cá trắm mắt lúng liếng má lúm đồng tiền da trứng gà bóc chưa a
Xưa nguyễn ánh chạy loạn để lại cả mớ cung phi ở xứ này đó
 
Giờ nhà nào mà đẻ 3 đứa thôi là tôi nể lắm. Nhưng nhìn vào 3 đứa đó hầu hết là đen đúa lem luốc bẩn thỉu hôi hám. Trong nhà ko có cái gì đáng giá. Chứng tỏ cha mẹ bọn nó chỉ biết đẻ cho sướng cái lol như động vật :)
 
Các trục về long an như qlo 1a, cao tốc bến lức - dầu giây làm như mèo mửa , 2 làn, mở mắt là kẹt trong khi lượng hàng hoá lưu thông nhiều.
Ngay tỉnh ven tp nhiều kcn mà còn làm đường như cái đầu bùi, thêm 2 nhiệm kỳ thằng lú đè nữa. Không trong mông gì các tỉnh khác
Nohope.
Lol à nhắc mới nhớ, thằng em họ dưới quê cưới vợ xong có kèo định cư úc nhờ bà con bên vợ. Thơm vl, nhà ruộng vườn rộng rãi mà vẫn chí đi nước ngoài. Xưa học dốt thế mà éo ngờ tư duy hay thật.
:choler: người ta đi nước ngoài còn thấy tương lai, ở lại đây bị chúng nó hành quá mà
 
gái CT + Bến Tre đúng là ảo diệu, trắng, đầy đặn, mặt ưa nhìn.
Nhưng gái Đồng Tháp cũng gọi là đỉnh của đỉnh, với tui là nhiều người đẹp hơn mấy con hoa hậu
Con bé mối ruột trong avatar của tui quê sadec đồng tháp nè. Công nhận về nhan sắc gái đồng tháp đứng số 1 ở miền tây.
 
đừng hỏi vì sao , tại sao cũng tây mà người đi định cư nước ngoài đẻ như rạ còn trong nước thì méo đẻ , đấy là tôi thấy 3 con bạn học tôi định cư úc với canada nó đẻ 3-4 đứa nên thấy sao nói vậy
It's never a problem of not wanting children, it's a problem of affordability.

Trước đọc ở mấy báo có câu này và nó đúng, rất đúng với nhiều xã hội để thay đổi cách nhìn. Khi có con và nuôi con trở nên tốn kém về mặt vật chất và vất vả về mặt tinh thần, thì việc đánh giá lại nhu cầu sinh đẻ cũng là tất yếu.
 
gái CT + Bến Tre đúng là ảo diệu, trắng, đầy đặn, mặt ưa nhìn.
Nhưng gái Đồng Tháp cũng gọi là đỉnh của đỉnh, với tui là nhiều người đẹp hơn mấy con hoa hậu
Tựu chung tỉ lệ gái miền này da trắng mướt nhìn là ưng mắt cái đã chưa nói đến đẹp xấu :big_smile:
 
Con người suy cho cùng cũng chỉ là động vật, bản năng của động vật là khi lãnh thổ bị thu hẹp, nguồn thức ăn khan hiếm thì con cái sẽ tự giảm số lượng sinh, thậm chí cơ chế tự triệt sản cũng được kích hoạt :doubt:
Miền tây xưa tài nguyên trù phú, nằm thẳng cũng có cái bỏ vào mồm nên đẻ hàng đàn mà không lo cái ăn :doubt:
Thời 6x 7x 8x các cụ ngày xưa đẻ rất nhiều, như nhà nội tôi 5 người, nhà ngoại đến 9 người. Ngày xưa đẻ ra để có lao động trong nhà, được cấp ruộng đất theo nhân khẩu nên đẻ càng nhiều thì có càng nhiều ruộng đất. Bây giờ đẻ ra được cấp đất như ngày xưa thì Vy mỗ tin cũng sẽ đẻ hàng đàn thôi. Hoặc như bọn Hàn, cho thật nhiều tiền mặt, trợ cấp hàng tháng, miễn y tế, giáo dục:doubt:
Chuẩn đấy Mỗ, và ngoài đấy thiếu đất khả năng sinh tồn cao nên có tính tiết kiệm hơn và sốt đất các thứ toàn ngoài đấy đẩy giá trong đây 😂
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
thông95,
Trả lời
139
Lượt xem
21.224
Quay lại
Lên đầu trang