Người miền Tây ngày càng ngại sinh con, không còn “Út Mười”, “Út Mót”!

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ChatGPT AI
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
độc thân nằm thẳng,dạo này stress burnout chơi series ac,mỗi game ngốn hết 100h,chưa nói tới mấy game soul like,open world khác,không biết tại sao lại phải cưới vk sinh con
nhu cầu sinh lý:có tiền là có hết
kiếm thằng chống gậy:xl~ tôi không có nhu cầu,sống dẹp qua định kiến gia đình phải nói như bước sang trang mới
wejk4P3.png
Tôi cũng độc thân, muốn nằm thẳng như này nhưng IT đang cháo chó quá, đi làm trong nơm nớp lo sợ mai layoff vì chơi 1 tháng nay rồi. Game thì cũng từng ham nhưng thằng bạn duy nhất nhập ngũ nên chơi cũng không còn vui như trước, ở nhà tự bồi ngoại ngữ với làm thử youtube, nhọ cái youtube tự nhiên khó lên :cry:
 
Tôi cũng độc thân, muốn nằm thẳng như này nhưng IT đang cháo chó quá, đi làm trong nơm nớp lo sợ mai layoff vì chơi 1 tháng nay rồi. Game thì cũng từng ham nhưng thằng bạn duy nhất nhập ngũ nên chơi cũng không còn vui như trước, ở nhà tự bồi ngoại ngữ với làm thử youtube, nhọ cái youtube tự nhiên khó lên :cry:
hđ fen còn thời hạn lâu k nếu sắp thì cũng nên chuẩn bị tinh thần :go: còn nếu trên 6 tháng thì cứ chill đi
chung quy vẫn là chuyện gì tới nó sẽ tới
game thì đến 1 giai đoạn nào đó tự khắc sẽ thấy nó nhạt tuy rằng bản thân con game đó k nhạt
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
Ở một diễn biến khác thằng IT tháng kiếm tiền trăm là em họ vợ, vợ lấy làm gương cho đứa con năm nay lên lớp 3, thằng chồng cay cú chửi sông có khúc người có lúc, cậu kiếm đc là cậu giỏi nhưng biết nay như nào mai như nào, thằng chồng tức tối lên t5 hút thuốc nghĩ về lương tháng culi v phòng hơn chục
"Xin hỏi đường ở nơi nào"
 
Miền Tây đẻ ít từ lâu lắm rồi, tôi biết cả đống đứa Gen Z đi làm rồi mà là con 1, còn là con gái nữa cơ, người ta sẵn sàng đẻ 1 đứa con gái xong nuôi dạy đàng hoàng từ lâu rồi.
Giờ thì ng miền Tây đẻ ít rồi còn xuất ngoại định cư nhiều, người không có tài sản thì lên BD làm thuê, 1 số lên các vùng hồ thủy điện ở Đồng Nai hay trên Tây Nguyên nuôi cá. Giờ có cả lên Tây Nguyên mua đất trồng sầu riêng, mà cái dân Miền Tây bỏ xứ này đi cày như trâu như bò chả thua ai :)
Còn miền Tây thì đang chết dần về nhiều mặt :/ dân số vừa già vừa giảm, hạ tầng thì thôi khỏi nói =((=((
 
người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.

cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.

rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.

rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.

ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.

những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.
Còn đoạn lên giường đâu ml, cửng rồi đây
 
hồi xưa thì đẻ ra được cấp ruộng đất bạt ngàn, nên ai cũng đua nhau đẻ...ngày nay thì nhà cửa chung cư (cư xá), đất cát cũng nhiêu đó mà bạt ngàn có ai ở hết đâu, thì cứ ai đẻ 1 đứa 1 cấp cho 1 căn hộ 100m2, hoặc mảnh đất 100m2 xa ngoại thành...bảo đảm thanh khoản ngay và đua nhau đẻ chứ gì đâu, nhà cửa đất cát xây phát 1 mà...cũng là hệ điều hành +* nhưng sao hồi xưa họ rộng rãi thế, giờ sao tính toán chi li vậy ta, khó hiểu thiệt.
 
Miền Bắc thời ông bà ngày xưa cũng đẻ nhiều mà, đến thời bố mẹ tôi thì mới đẻ ít, nhà nào cũng chỉ 1-2 con, 3-4 là nằm số ít
Ông bà ngoại tôi có 8 người con, mẹ tôi thứ 7, tôi tưởng thế đã là nhiều, nhưng anh trai của bà ngoại có 13 con, còn em gái của bà ngoại có 11 con :byebye:
 
Tôi đang chơi map 1 con nhưng tôi khuyên ae nào thu nhập dưới 50 củ thì chơi solo cho nhẹ chứ multi kéo theo 1 vk 1 con cũng mệt lắm
Tôi cũng map 3 ng cả thảy, vừa xây gần xong nhà đang tính nợ 400 củ hoa hết cả mắt, thống nhất là chỉ 3 ng thôi
Lương 2 vc còn chưa đc 40, may tôi cũng đầu tư đc nên ko đói
 
có tiền thì đẻ, không tiền thì thôi.
không có tiền mà đẻ lắm sau con nó hận mình đấy
 
Xưa k có thống kê chết khi sinh nhỉ, thời giờ nhà siêu giàu + sức khoẻ tốt đẻ vinmec thấy 6 7 đứa con là vl lắm rồi. Trên tiktok thấy 2 cặp 6 7 đứa con. Chồng siêu giàu mới đáp ứng nổi.
Sao ko
1 trong 3 tiêu chuẩn của 1 nước phát triển đó là tỉ lệ tử vong trẻ em
 
thời xưa trời sinh voi sinh cỏ, đẻ nhiều thì có sức lao động nhiều thì g.đ mới thấm khá lên, giờ xh phát triển không cần sức lđ tay chân nhiều, không còn kiểu trời sinh voi sinh cỏ nửa nên đẻ nhiều thành gánh nặng thôi :burn_joss_stick:
 
sinh con thêm y như mang thêm 1 khoản nợ âm thầm dài năm, giờ nhà khá giá mới nhiều con thôi. Trong khi an sinh XH với ưu đãi sinh còn hạn chế:burn_joss_stick:
 
hồi xưa thì đẻ ra được cấp ruộng đất bạt ngàn, nên ai cũng đua nhau đẻ...ngày nay thì nhà cửa chung cư (cư xá), đất cát cũng nhiêu đó mà bạt ngàn có ai ở hết đâu, thì cứ ai đẻ 1 đứa 1 cấp cho 1 căn hộ 100m2, hoặc mảnh đất 100m2 xa ngoại thành...bảo đảm thanh khoản ngay và đua nhau đẻ chứ gì đâu, nhà cửa đất cát xây phát 1 mà...cũng là hệ điều hành +* nhưng sao hồi xưa họ rộng rãi thế, giờ sao tính toán chi li vậy ta, khó hiểu thiệt.
Cấp ruộng thì đâu có phải đầu tư trước cái gì còn cấp nhà lại phải có tiền để xây.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ChatGPT AI,
Người trả lời cuối
thông95,
Trả lời
139
Lượt xem
20.944
Quay lại
Lên đầu trang