người miền Tây ngại đẻ xong tôi chỉ muốn cười lớn. người ta cứ bàn về tiền, về áp lực, về thời gian, trong khi câu chuyện thật sự nó nằm ở chỗ khác: người miền Tây đang đẻ ít đi không phải vì họ nghèo, mà vì họ bắt đầu mơ về một cuộc sống khác, và những giấc mơ đó thường được gieo bởi một thằng IT nào đó ở Sài Gòn.
cứ tưởng tượng một cô gái ở Cần Thơ, chồng chạy xe tải đường dài, cả tuần mới về một lần, về cũng chỉ ăn cơm, xem tivi rồi ngủ. cô ấy 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty thủy sản, lương 10 triệu, tối nào cũng ôm con, đưa đón, nấu ăn, rồi ngồi một mình trong căn nhà nhỏ. người chồng chạy xe, tối nào cũng gọi về, hỏi "em ăn cơm chưa, con đã ngủ chưa, mai anh về". cô ấy trả lời cũng chỉ mấy câu đó, cuộc sống cứ thế trôi, nhạt như nước ốc.
rồi một lần tình cờ, cô vào một group facebook về tài chính gia đình, thấy có bài viết chia sẻ của một thằng IT nào đó ở Sài Gòn, nó viết về cách dùng AI để quản lý chi tiêu, cách tạo app nhỏ để theo dõi thu chi. bài viết hấp dẫn, cô vào trang cá nhân của nó, thấy ảnh căn hộ view sông, ảnh đi du lịch khắp nơi, ảnh bàn làm việc với màn hình cong. cô bắt đầu nhắn tin hỏi về mấy cái app, lúc đầu là vụ việc, sau dần thành chuyện trò. cô kể về cuộc sống của mình, về những đêm thức giấc vì tiếng xe tải ngoài đường, về những bữa cơm chỉ có mình cô và đứa con nhỏ. nó lắng nghe, nó bảo "chị nên thay đổi một chút, học cái gì đó mới, đừng để cuộc đời trôi qua như thế". cô nghe, thấy như có ai đó đang thức tỉnh mình.
rồi cứ cuối tuần, chồng cô bảo "anh chạy chuyến vào Sài Gòn, ở lại đó 3 ngày". cô bảo "em đi với anh, em có việc ở đó". thật ra cô đã hẹn thằng IT từ tuần trước. hắn chở cô đến Sài Gòn rồi đi giao hàng, cô bắt xe bus đến căn hộ của nó ở quận 2. căn hộ nhỏ, nhưng cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, tầm nhìn rộng mở, đèn thành phố bắt đầu lên. nó mời cô vào, pha cà phê, cô ngồi trên ghế sofa nhìn ra ngoài. nó ngồi xuống bên cạnh, mở laptop bảo "em chỉ chị vài cái hay ho". nhưng rồi mắt họ chạm nhau, và dừng lại ở đó lâu hơn một chút. nó không nói gì, chỉ đưa tay vuốt một lọn tóc rũ trên mặt cô, cô khẽ rùng mình, không hiểu nổi chính mình, nhưng tay cô đã đặt lên tay nó, và họ im lặng nhìn nhau. bên ngoài, xe cộ vẫn chạy, đèn đường vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó, một dòng điện vô hình đang chạy qua từng sợi tóc, từng ngón tay.
ngày hôm sau, chồng cô gọi: "em ở đâu, để anh qua đón". cô bảo "em đang ở nhà bạn, tối em về". nhưng tối đó cô không về. cô nằm trong căn hộ đó, nghe tiếng nó gõ bàn phím bên cạnh, tiếng thở đều đều, và cô tự hỏi tại sao mình chưa từng sống thế này. sáng hôm sau, cô đón xe về Cần Thơ, về lại căn nhà nhỏ, về lại đứa con, về lại mớ giấy tờ. nhưng cái khoảng cách đã hình thành. chồng cô hỏi "em đi đâu mà về muộn thế, em có mệt không?", cô bảo "không, nhưng mà anh à, em không muốn sinh thêm nữa". hắn gật đầu, vì hắn cũng không muốn, nhưng hắn không biết rằng cô đã thấy một cuộc sống khác, và cô sẽ không bao giờ quên được cái view từ cửa sổ tầng 22, nơi mà thế giới dường như đang nằm dưới chân.
những thằng chồng chạy xe tải đường dài kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì họ chỉ biết về nhà, ăn cơm, ngủ, và chở hàng. còn vợ của họ, họ đã nhìn thấy một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể. và bài báo cứ lo về tỷ lệ sinh thấp, nhưng tôi nghĩ cái thực sự thấp là hy vọng và sự kết nối. đàn ông miền Tây đang dần đánh mất vợ mình, trước khi họ đánh mất cơ hội sinh thêm con.