Chị em sinh đôi cùng tốt nghiệp loại Xuất sắc ngành Sư phạm, IELTS 8.0 từ lớp 11

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề i5-4210u
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

i5-4210u

Senior Member
Hai chị em sinh đôi cùng học một ngành, cùng tốt nghiệp loại Xuất sắc, nhưng cả Phương Anh và Châu Anh đều luôn cố gắng tìm ra thế mạnh, dấu ấn riêng thay vì trở thành “bản sao” của nhau.
Lê Phương Anh và Lê Châu Anh, sinh năm 2004, vừa tốt nghiệp ngành Sư phạm Tiếng Anh tại Trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội. Trước đó, hai chị em cùng học lớp chuyên Anh của Trường THPT Chuyên Lam Sơn (Thanh Hóa), từng đạt giải học sinh giỏi Tiếng Anh cấp tỉnh và cùng đạt IELTS 8.0 từ năm lớp 11.

Sau bốn năm đại học, cả hai vừa nhận tấm bằng tốt nghiệp loại Xuất sắc.

“Khoảnh khắc cả hai chị em cùng bước lên sân khấu nhận bằng, phía dưới là bố mẹ rơm rớm nước mắt, cầm điện thoại ghi lại từng khung hình. Tấm bằng này không chỉ là thành quả của hai đứa mà còn là trái ngọt chúng em muốn tặng cho bố mẹ - những ‘nhà đầu tư’ tuyệt vời trong suốt hơn 20 năm qua”, hai chị em chia sẻ.
...
1786947238116.webp

Phương Anh (bên trái) và Châu Anh (bên phải). Ảnh: NVCC
...
 
Gái xứ Thanh, vừa xinh vừa giỏi. Xem trong bài thì có vẻ là có bà chị cả cũng cao ráo, đẹp gái.
 
nghe oách vãi, nhà có truyền thống sư phạm mẹ và chị gái đều là giáo viên, hai đứa học chuyên anh trường chuyên lam sơn thanh hóa trời ơi nghe như công chúa bước ra từ truyện cổ tích, nhưng mà tôi thấy cười vì tôi biết rõ cái ngành sư phạm này nó đang chết dần chết mòn, lương giáo viên thì bèo bọt, tương lai thì mù mịt, trong khi hai chị em tưởng mình giỏi nhưng thực ra đang đi vào một cái bẫy mà xã hội đào sẵn từ lâu, còn dân IT ngồi nhà gõ vài dòng prompt là kiếm gấp mấy chục lần lương giáo viên, vậy mới thấy cái gọi là xuất sắc nó cũng chỉ là ảo tưởng nếu chọn sai ngành.

thằng bạn tôi, cũng dân IT, năm nay 26 tuổi, nó có quen một đứa con gái cũng học sư phạm tiếng anh ở đại học ngoại ngữ, không phải chị em gì nhưng cũng giỏi, ielts 7.5, toàn đạt giải này nọ, nó với con bé đó yêu nhau được gần 2 năm, hồi đầu nó còn tự hào lắm vì bạn gái giỏi, có tương lai, nhưng rồi càng ngày nó càng thấy cái ngành sư phạm nó như một cái hố đen, ra trường lương khởi điểm 7-8tr, đi dạy thêm thì cũng vất vả, không biết bao giờ mới khá, trong khi thằng bạn tôi làm remote cho cty nước ngoài, lương 40tr/tháng, ngồi trong căn hộ có cửa kính nhìn ra sông sài gòn, tối nào cũng có mấy đứa em gái mới ra trường sang học code, vừa học vừa được nó chỉ bảo tận tình, rồi từ cái chỉ bảo code nó chuyển thành chỉ bảo những thứ khác ngoài giáo trình.

một tối bảo tôi qua chơi, tôi qua thì thấy trong phòng có hai cô gái, một cô mặc áo sơ mi trắng, váy ngắn, tóc buộc đuôi ngựa, trông như sinh viên mới ra trường, cô kia mặc vest công sở, trông đứng đắn hơn, tôi hỏi ai, nó bảo "chị em sinh đôi đấy, học sư phạm tiếng anh, mới tốt nghiệp loại xuất sắc, em gái đang học lên thạc sĩ, còn chị thì đi dạy ở một trường cấp 2" tôi ngồi uống bia, thấy không khí cứ kiểu gì, hai chị em cũng hỏi han về IT, bảo nghe nói nghề này có tương lai, thằng bạn tôi cười, mở laptop ra, bảo "chị em xem này, em code một con bot tự động chấm bài tiếng anh, chỉ cần nhập đáp án vào là nó chấm hộ, đỡ mất công ngồi chấm hàng trăm bài" hai chị em mắt sáng lên, ngồi sát vào màn hình, tôi ngồi một lúc rồi xin về, vì tôi biết thừa cái trò của thằng bạn tôi, mỗi lần nó muốn tán ai, nó đều dùng chiêu "dạy code"

tối đó sau khi tôi về, hai chị em ở lại đến khuya, nó dạy tụi nó cách dùng AI để soạn giáo án, tụi nó mê mẩn vì thấy công nghệ làm được nhiều thứ, rồi nó bảo "chị em ở lại ăn cơm đi, em nấu" hai chị em đồng ý, nó nấu ăn xong, ba đứa ngồi ăn, uống rượu, câu chuyện càng lúc càng cởi mở, hai chị em kể về áp lực của ngành sư phạm, về việc lo lắng tương lai, thằng bạn tôi chỉ cười, bảo "học IT đi, đảm bảo không lo cơm áo gạo tiền, lại còn nhiều thời gian rảnh" nó kể, tối đó con em gái ngồi cạnh nó, hai tay ôm ly rượu, mắt long lanh nhìn nó, bảo "anh dạy em code đi, em thấy nó thú vị hơn mấy cái bài luận văn" nó bảo "được, nhưng mà học phí đắt lắm, em phải trả bằng cách ngồi đây học mỗi tối" con bé cười, gật đầu, rồi từ đó tối nào nó cũng qua, vừa học code vừa học thêm những thứ khác.

bạn trai của con em gái, cũng là dân sư phạm, học cùng trường, hai đứa yêu nhau từ năm nhất, hắn cũng tốt nghiệp loại giỏi, nhưng mà ra trường đi dạy hợp đồng ở một trường cấp 3, lương 8tr, tối nào cũng gọi cho bạn gái, hỏi "em đang ở đâu, về chưa", con bé bảo "em đang học thêm IT, tối về muộn" hắn không biết rằng cái "học thêm" đó là ngồi trên đùi thằng bạn tôi, vừa gõ phím vừa được nó ôm eo, tay nó hướng dẫn từng câu lệnh, con bé ngồi dựa vào ngực nó, tóc xõa, môi hé mở, hơi thở của nó phả vào tai con bé, và con bé cứ thế quên luôn cả thằng bạn trai đang ngồi ở nhà trọ chờ đợi, hắn gọi mãi không được, vì con bé đã tắt máy từ lúc nửa đêm, bởi vì lúc đó thằng bạn tôi đã bắt đầu từ chỉ tay trên bàn phím chuyển sang vuốt tóc, vuốt cổ, và con bé không hề né tránh, mắt nó vẫn nhìn màn hình nhưng môi đã mở ra đón nhận, và tay nó đã đặt lên đùi con bé, từ từ di chuyển lên, con bé rùng mình nhưng không đẩy ra, nó bảo tôi, lúc đó con bé thở dốc, giọng khàn khàn bảo "anh dạy em cái này đi, cái này em chưa biết" và nó cười, bảo "cái này không có trong sách giáo khoa đâu"

thằng bạn trai quyết định đến tận nhà thằng bạn tôi để tìm bạn gái, hắn gõ cửa, thằng bạn tôi ra mở, con bé ngồi trên sofa, tóc rối, áo sơ mi hơi xộc xệch, mắt còn đỏ, hắn nhìn thấy cảnh đó, mặt tái đi, hỏi "em đang làm gì ở đây?" con bé đứng dậy, bảo "em đang học code, anh đừng làm phiền" hắn quay sang thằng bạn tôi, mặt đầy tức giận, nhưng thằng bạn tôi chỉ nhún vai, bảo "em ấy tự nguyện đến học, tôi có ép đâu" hắn cố kéo con bé về, nhưng con bé gạt tay ra, bảo "anh về đi, em không về đâu, em thà học code với anh ấy còn hơn về dạy học lương 8tr cả đời" hắn đứng sững, không nói được gì, rồi quay lưng bỏ đi, từ đó không bao giờ gặp lại con bé, con bé ở lại căn hộ của thằng bạn tôi, vừa học code vừa làm người yêu nó, thằng bạn tôi bảo tôi, nó không cần con bé phải giỏi, chỉ cần con bé chịu nghe lời và ở lại, thế là đủ, còn thằng bạn trai kia, tôi nghe nó vẫn đi dạy, vẫn lương 8tr, tối nào cũng gọi cho con bé nhưng không ai bắt máy, vì con bé đang bận "học", tôi chỉ biết lắc đầu, vì cái ngành sư phạm nó đào tạo ra những con người tài giỏi nhưng lại khiến họ phải chịu cảnh nghèo khó, trong khi thằng IT không cần bằng cấp gì to tát vẫn có thể sống như vua và cướp bạn gái của người khác một cách dễ dàng

hai chị em sinh đôi trong bài báo tôi tin là họ giỏi thật, nhưng mà cái giỏi đó nó vô nghĩa khi mà xã hội không trả công xứng đáng, còn thằng bạn tôi, nó chẳng có giải thưởng nào, chẳng có ielts 8.0, nhưng nó có tiền, có nhà đẹp, có gái theo, và nó có thể dạy cho hai chị em kia thấy rằng con đường đúng đắn không phải là đứng trên bục giảng mà là ngồi trước màn hình, gõ phím và kiếm tiền, tôi không bảo các cô giáo không có giá trị, nhưng tôi nói thật, cái giá trị đó đang bị xã hội định giá thấp một cách thảm hại, trong khi cái giá trị của IT đang tăng vọt từng ngày, vậy nên nếu các cô cứ bám vào cái nghề giáo với ảo tưởng về sự cao quý, thì các cô sẽ mãi chỉ là kẻ đứng dưới, trong khi những thằng IT đang ở trên cao, nhìn xuống và cười.

tối nay thằng bạn tôi lại bảo có đứa em họ của hai chị em sinh đôi đó muốn học code, tôi chỉ biết cười, vì cái vòng luẩn quẩn của sư phạm và IT nó cứ thế tiếp diễn, nhưng mà tôi không trách tụi nó, vì ai cũng muốn thoát khỏi cái bẫy nghèo đói, và nếu phải chọn giữa một tấm bằng xuất sắc với một cái laptop, tôi nghĩ tôi biết cái nào đáng giá hơn
 
nghe oách vãi, nhà có truyền thống sư phạm mẹ và chị gái đều là giáo viên, hai đứa học chuyên anh trường chuyên lam sơn thanh hóa trời ơi nghe như công chúa bước ra từ truyện cổ tích, nhưng mà tôi thấy cười vì tôi biết rõ cái ngành sư phạm này nó đang chết dần chết mòn, lương giáo viên thì bèo bọt, tương lai thì mù mịt, trong khi hai chị em tưởng mình giỏi nhưng thực ra đang đi vào một cái bẫy mà xã hội đào sẵn từ lâu, còn dân IT ngồi nhà gõ vài dòng prompt là kiếm gấp mấy chục lần lương giáo viên, vậy mới thấy cái gọi là xuất sắc nó cũng chỉ là ảo tưởng nếu chọn sai ngành.

thằng bạn tôi, cũng dân IT, năm nay 26 tuổi, nó có quen một đứa con gái cũng học sư phạm tiếng anh ở đại học ngoại ngữ, không phải chị em gì nhưng cũng giỏi, ielts 7.5, toàn đạt giải này nọ, nó với con bé đó yêu nhau được gần 2 năm, hồi đầu nó còn tự hào lắm vì bạn gái giỏi, có tương lai, nhưng rồi càng ngày nó càng thấy cái ngành sư phạm nó như một cái hố đen, ra trường lương khởi điểm 7-8tr, đi dạy thêm thì cũng vất vả, không biết bao giờ mới khá, trong khi thằng bạn tôi làm remote cho cty nước ngoài, lương 40tr/tháng, ngồi trong căn hộ có cửa kính nhìn ra sông sài gòn, tối nào cũng có mấy đứa em gái mới ra trường sang học code, vừa học vừa được nó chỉ bảo tận tình, rồi từ cái chỉ bảo code nó chuyển thành chỉ bảo những thứ khác ngoài giáo trình.

một tối bảo tôi qua chơi, tôi qua thì thấy trong phòng có hai cô gái, một cô mặc áo sơ mi trắng, váy ngắn, tóc buộc đuôi ngựa, trông như sinh viên mới ra trường, cô kia mặc vest công sở, trông đứng đắn hơn, tôi hỏi ai, nó bảo "chị em sinh đôi đấy, học sư phạm tiếng anh, mới tốt nghiệp loại xuất sắc, em gái đang học lên thạc sĩ, còn chị thì đi dạy ở một trường cấp 2" tôi ngồi uống bia, thấy không khí cứ kiểu gì, hai chị em cũng hỏi han về IT, bảo nghe nói nghề này có tương lai, thằng bạn tôi cười, mở laptop ra, bảo "chị em xem này, em code một con bot tự động chấm bài tiếng anh, chỉ cần nhập đáp án vào là nó chấm hộ, đỡ mất công ngồi chấm hàng trăm bài" hai chị em mắt sáng lên, ngồi sát vào màn hình, tôi ngồi một lúc rồi xin về, vì tôi biết thừa cái trò của thằng bạn tôi, mỗi lần nó muốn tán ai, nó đều dùng chiêu "dạy code"

tối đó sau khi tôi về, hai chị em ở lại đến khuya, nó dạy tụi nó cách dùng AI để soạn giáo án, tụi nó mê mẩn vì thấy công nghệ làm được nhiều thứ, rồi nó bảo "chị em ở lại ăn cơm đi, em nấu" hai chị em đồng ý, nó nấu ăn xong, ba đứa ngồi ăn, uống rượu, câu chuyện càng lúc càng cởi mở, hai chị em kể về áp lực của ngành sư phạm, về việc lo lắng tương lai, thằng bạn tôi chỉ cười, bảo "học IT đi, đảm bảo không lo cơm áo gạo tiền, lại còn nhiều thời gian rảnh" nó kể, tối đó con em gái ngồi cạnh nó, hai tay ôm ly rượu, mắt long lanh nhìn nó, bảo "anh dạy em code đi, em thấy nó thú vị hơn mấy cái bài luận văn" nó bảo "được, nhưng mà học phí đắt lắm, em phải trả bằng cách ngồi đây học mỗi tối" con bé cười, gật đầu, rồi từ đó tối nào nó cũng qua, vừa học code vừa học thêm những thứ khác.

bạn trai của con em gái, cũng là dân sư phạm, học cùng trường, hai đứa yêu nhau từ năm nhất, hắn cũng tốt nghiệp loại giỏi, nhưng mà ra trường đi dạy hợp đồng ở một trường cấp 3, lương 8tr, tối nào cũng gọi cho bạn gái, hỏi "em đang ở đâu, về chưa", con bé bảo "em đang học thêm IT, tối về muộn" hắn không biết rằng cái "học thêm" đó là ngồi trên đùi thằng bạn tôi, vừa gõ phím vừa được nó ôm eo, tay nó hướng dẫn từng câu lệnh, con bé ngồi dựa vào ngực nó, tóc xõa, môi hé mở, hơi thở của nó phả vào tai con bé, và con bé cứ thế quên luôn cả thằng bạn trai đang ngồi ở nhà trọ chờ đợi, hắn gọi mãi không được, vì con bé đã tắt máy từ lúc nửa đêm, bởi vì lúc đó thằng bạn tôi đã bắt đầu từ chỉ tay trên bàn phím chuyển sang vuốt tóc, vuốt cổ, và con bé không hề né tránh, mắt nó vẫn nhìn màn hình nhưng môi đã mở ra đón nhận, và tay nó đã đặt lên đùi con bé, từ từ di chuyển lên, con bé rùng mình nhưng không đẩy ra, nó bảo tôi, lúc đó con bé thở dốc, giọng khàn khàn bảo "anh dạy em cái này đi, cái này em chưa biết" và nó cười, bảo "cái này không có trong sách giáo khoa đâu"

thằng bạn trai quyết định đến tận nhà thằng bạn tôi để tìm bạn gái, hắn gõ cửa, thằng bạn tôi ra mở, con bé ngồi trên sofa, tóc rối, áo sơ mi hơi xộc xệch, mắt còn đỏ, hắn nhìn thấy cảnh đó, mặt tái đi, hỏi "em đang làm gì ở đây?" con bé đứng dậy, bảo "em đang học code, anh đừng làm phiền" hắn quay sang thằng bạn tôi, mặt đầy tức giận, nhưng thằng bạn tôi chỉ nhún vai, bảo "em ấy tự nguyện đến học, tôi có ép đâu" hắn cố kéo con bé về, nhưng con bé gạt tay ra, bảo "anh về đi, em không về đâu, em thà học code với anh ấy còn hơn về dạy học lương 8tr cả đời" hắn đứng sững, không nói được gì, rồi quay lưng bỏ đi, từ đó không bao giờ gặp lại con bé, con bé ở lại căn hộ của thằng bạn tôi, vừa học code vừa làm người yêu nó, thằng bạn tôi bảo tôi, nó không cần con bé phải giỏi, chỉ cần con bé chịu nghe lời và ở lại, thế là đủ, còn thằng bạn trai kia, tôi nghe nó vẫn đi dạy, vẫn lương 8tr, tối nào cũng gọi cho con bé nhưng không ai bắt máy, vì con bé đang bận "học", tôi chỉ biết lắc đầu, vì cái ngành sư phạm nó đào tạo ra những con người tài giỏi nhưng lại khiến họ phải chịu cảnh nghèo khó, trong khi thằng IT không cần bằng cấp gì to tát vẫn có thể sống như vua và cướp bạn gái của người khác một cách dễ dàng

hai chị em sinh đôi trong bài báo tôi tin là họ giỏi thật, nhưng mà cái giỏi đó nó vô nghĩa khi mà xã hội không trả công xứng đáng, còn thằng bạn tôi, nó chẳng có giải thưởng nào, chẳng có ielts 8.0, nhưng nó có tiền, có nhà đẹp, có gái theo, và nó có thể dạy cho hai chị em kia thấy rằng con đường đúng đắn không phải là đứng trên bục giảng mà là ngồi trước màn hình, gõ phím và kiếm tiền, tôi không bảo các cô giáo không có giá trị, nhưng tôi nói thật, cái giá trị đó đang bị xã hội định giá thấp một cách thảm hại, trong khi cái giá trị của IT đang tăng vọt từng ngày, vậy nên nếu các cô cứ bám vào cái nghề giáo với ảo tưởng về sự cao quý, thì các cô sẽ mãi chỉ là kẻ đứng dưới, trong khi những thằng IT đang ở trên cao, nhìn xuống và cười.

tối nay thằng bạn tôi lại bảo có đứa em họ của hai chị em sinh đôi đó muốn học code, tôi chỉ biết cười, vì cái vòng luẩn quẩn của sư phạm và IT nó cứ thế tiếp diễn, nhưng mà tôi không trách tụi nó, vì ai cũng muốn thoát khỏi cái bẫy nghèo đói, và nếu phải chọn giữa một tấm bằng xuất sắc với một cái laptop, tôi nghĩ tôi biết cái nào đáng giá hơn
clm
 
Sư phạm giờ vua nghề, học free còn được cho tiền, lương cao, năm được nghỉ 3 tháng vẫn lãnh lương, lại còn được dạy thêm
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
i5-4210u,
Người trả lời cuối
Sarah Paxton,
Trả lời
17
Lượt xem
1.711
Quay lại
Lên đầu trang