Nhớ khoản thời gian thất nghiệp đúng là kinh khủng

Tui làm sales, ko sales cái này thì sales cái khác. Ko rơi vào trạng thái thất nghiệp nhưng nghề này nhiều ng cũng coi thường
 
thất nghiệp không đáng sợ, đáng sợ là éo có thu nhập mà tháng nào cũng góp bank =((
Làm con xe đi bác, nghe nói VPBank đang "ưu đãi" lãi xuất 18%/năm
FfsqRRV.png
ta không xuống địa ngục thì ai xuống nữa đây
 
Tôi cũng bị thất nghiệp khoản 4 năm về trước.. tôi cũng bị họ hàng khinh.. thậm chí họ hàng và đám súc vật hàng sớm còn phỉ báng tôi như thằng tội ác đầy trời, phế vật nữa đó,.,. mặc dù tôi thất nghiệp đến hiện tại vẫn tự sống bằng tiền của mình chỉ là ko thể hỗ trợ được gia đình thôi.. :surrender:
ũng tùy hoàn cảnh của fen, sức dài vai rộng, mọi người tạo điều kiện mà không cố gắng hay sao. Tốt nhất vẫn nghe từ 2 phía, giả dụ nhà fen có Cha Mẹ già, ốm yếu, tới tuổi nghỉ ngơi mà không có chỗ dựa vẫn nai lưng đi làm vất vả thì fen bị chửi là đáng.
 
35t thất nghiệp 1năm2tháng từ năm ngoái, đốt hết 500tr tiết kiệm + 210tr bhtn (9th)--> trắng tay, mới đi làm lại dc 2 tháng level nhân viên :rolleyes: kệ mej đời cứ chill thoy +)))
 
Tôi cũng thất nghiệp lúc mới ra trường mấy tháng. Ngẫm lại thấy mình may mắn, bố mẹ cũng chỉ bảo cố gắng đi tìm việc. Cũng chả bao giờ gây áp lực gì cả.
 
con nào thất nghiệp cũng bị đay nghiến hết fen :))) đâu đó sẽ luôn có ng nhân danh quan tâm mình chỉ để thở ra những câu hoàn toàn ko có tính xây dựng hay giúp ích gì cả, dằn vặt ng nghe chủ yếu thôi, mắc nói thì nói chẳng buồn suy nghĩ uốn lưỡi 7 lần. nhưng fen đủ tỉnh để hiểu đc những gì ngta nói phản ánh thế giới quan của họ chứ ko nhất định phản ánh sự thật về con ng mình thì mấy lời đó ko làm khổ fen đc đâu. miễn cái tâm mình sáng cái háng mình ngay ngta nói gì ko đúng thoy nghe bên tai này lọt bên tai kia ko cần suy nghĩ nhìu (à lỡ nó làm mình khó ở quá đốp chát tung đòn khóa mõm ngta lun đừng nhịn mắc công tối về trằn trọc tức ngủ k đc)
Công nhận đúng là có vài người mình quen cứ chờ người ta sơ hở thất thế là giả vờ hỏi han rồi hạ uy tín, nhìn là biết nó hả hê rồi.
Công việc có vấn đề gì cũng cố làm nó thêm nghiêm trọng để dọa mình.
 
tôi có đưa lương tháng đầu tiên gửi nó nhưng nó ko nhận, bảo giúp nhau lúc hoạn nạn chứ ko nghĩ đến tiền bạn, sau tôi phải mua vài món quà cho mấy đứa con nó thay lời cảm ơn.
OK đấy, biết trước biết sau chịu chi cho mối quan hệ đáng tin :big_smile: người biết suy nghĩ như fen cũng khó kiếm.
 
Đang thất nghiệp rồi đi xin việc thì đúng là Xin việc nghĩa đen.
Đang có công việc, đi phỏng vấn chỗ khác thì tâm thế khác hẳn luôn, từ đàm phán lương đến việc tự tin hơn khi phỏng vấn.
 
Ngày trước, tôi chỉ áp lực mỗi việc bố bảo sao mày k đi tán gái mà cứ ôm cái máy tính suốt thế, mỗi khi bố nói thế tôi lại phi xe đến nhà thằng bạn (nhà nó có quán nét)
Từ ngày ra trường may mắn là tôi chưa bao giờ thất nghiệp quá 1 tháng, đợt mà cảm thấy hơi buồn là lúc mới về quê, sau quãng thời gian thử việc 2 tháng thì chị nhân sự bảo là em hoàn thành tốt công việc nhưng đợt này bên cty tổng thay đổi cơ cấu tổ chức, nên vị trí của em có thể không cần. Đợt đó tôi ở nhà ăn chơi mất gần 1 tháng, thì chị nhân sự lại bảo là em trúng tuyển rồi, sau khi họp hành thống nhất thì cty quyết định vị trí của em cần thêm người :byebye:
 
Thằng bạn mình, anh em chơi với nhau từ lúc lớp 12. Đến nay cũng 7 năm, nó giúp mình rất nhiều, từ tiền bạc cho tới mọi thứ khác. Mình đã trả lại đầy đủ mọi thứ liên quan đến tiền mà còn 1 thứ khó mà trả xong được: ơn nghĩa. Nó cũng IT, ra trường thất nghiệp. Ba mẹ thì phàn nàn, chẳng may mình giới thiệu nó 1 chỗ người quen, vào đó làm remote cũng ổn... nói chung là bạn bè có giúp qua giúp lại thì mới nói được, còn lại mọi thứ là xã giao thôi. Chắc gì người trong nhà đã giúp mình chứ nói gì là bạn bè đại học :tire:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Đỗ Tiến Sơn,
Người trả lời cuối
hiepnongdan,
Trả lời
158
Lượt xem
21.937
Quay lại
Lên đầu trang