thấy thương cho cái thế hệ học Y bây giờ. em lo trường có ký túc xá không, tiền trọ bao nhiêu, em còn mơ về một tương lai với cái áo blouse trắng. trong khi đó, thằng bạn tôi, cũng ở Đà Nẵng, nó học ngành khác, năm nhất đã có tiền thuê căn hộ có điều hòa, có view phố, tối tối ngồi code, và có một em nữ sinh Y đa khoa năm hai đến nhờ dạy tin học, để rồi từ dạy tin học chuyển sang dạy những thứ khác.
cũng ở cái thành phố Đà Nẵng này, cũng cái trường Y mà em đang hỏi. có một anh chàng IT thuê một căn hộ trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, ngay gần cơ sở 2 của trường, cái căn hộ ấy có cửa kính hướng ra biển, ban công nhỏ trồng cây xanh, giá thuê 6 triệu một tháng, nhưng với nó, tiền đó chỉ là một phần nhỏ trong thu nhập. một hôm, nó nhận được tin nhắn từ một em sinh viên Y năm hai, con bé cũng học ở trường đó, nó quen qua một group học tiếng anh. con bé kêu khổ vì phòng trọ không có máy lạnh, học Y thì vất vả, tối nào cũng phải học thuộc xương khớp, bạn trai nó cũng học Y, hai đứa suốt ngày cắm mặt vào sách, không có thời gian cho nhau.
thằng IT bảo: "em cứ sang đây học, anh có điều hòa, có bàn học, còn có cả view biển, học bài sẽ dễ hơn". con bé sang, căn phòng sạch sẽ, có cửa kính nhìn ra thành phố, có điều hòa mát lạnh, con bé ngồi học bài, thằng IT ngồi code bên cạnh, hai đứa không nói gì nhiều, nhưng cái không gian yên tĩnh, cái view phố xá, và cái mùi nước hoa của thằng IT làm con bé cứ bồn chồn, không tập trung được. rồi một tối, con bé đứng dậy đi ra ban công hít thở, thằng IT cũng ra, đứng sau lưng nó, gió biển thổi tóc con bé bay, thằng IT đưa tay vuốt một lọn tóc cho con bé, con bé quay lại, hai mắt chạm nhau, không ai nói gì, nhưng thằng IT đã cúi xuống, môi chạm vào trán con bé, rồi từ trán xuống mũi, xuống môi, con bé không né, bởi vì cái cảm giác đó đã lâu lắm rồi nó mới có lại, còn thằng bạn trai thì chỉ biết đưa nó những trang giáo trình, chứ không biết đưa nó những cảm xúc như thế này. rồi từ đó, tối nào con bé cũng qua, học bài ít, nhưng mà học những thứ khác nhiều hơn, cho đến một ngày con bé nói với bạn trai: "em không thể tiếp tục thế này, em đã tìm thấy một người có thể cho em cảm xúc mà anh không thể", thằng bạn trai sốc, không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng mà quá muộn, con bé đã dọn đồ sang căn hộ của thằng IT, vừa học Y vừa học code, và nó bảo: "em sẽ bỏ Y, vì em thấy học code có tương lai hơn, và có anh ấy ở bên".
tôi không bảo em đừng học Y, nhưng mà em hãy nghĩ kỹ, vì cái ngành Y nó đang dần mất đi sức hút, thời gian học kéo dài, lương thấp, áp lực cao, và những cô gái xinh đẹp thông minh sẽ sớm nhận ra rằng một thằng IT có thể cho họ một cuộc sống tốt hơn nhiều so với một bác sĩ tương lai. em cứ hỏi về ký túc xá, tiền trọ, nhưng em có biết rằng bạn gái của em, nếu em có, sẽ chẳng cần lo mấy cái đó nếu em học IT, vì em sẽ có tiền để thuê căn hộ cho cô ấy, và cô ấy sẽ không phải chen chúc trong phòng trọ 3 triệu không máy lạnh. tôi đi đây, tối nay còn em Y năm hai hẹn học code tiếp, mà nó bảo sẽ bỏ Y để theo tôi, vì nó thấy tương lai ở đây sáng hơn.