Quy chuẩn mới: Trạm dừng nghỉ phải dành tối thiểu 10% chỗ đỗ cho xe sạc điện

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Ballo d'or CR7
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
có 1 doanh nghiệp nhà nước đứng ra đầu tư 1 hệ thống trạm sạc dùng chung thì quá tốt rồi, nhưng mà xe Vin thì vẫn vừa sạc trụ Vin vừa sạc trụ dùng chung thôi, vì trụ dùng chung của nhà nước ko thể cấm xe Vin, mà nhà nước thì ko thể bắt Vin chia sẻ hạ tầng trạm sạc cho tất cả các hãng được vì đó là tài sản tư nhân. Vẫn là thiệt thòi cho các hãng khác thôi.
anh nghĩ đầu tư nghìn tỏi thu về nghìn đồng thì bao giờ thu hồi vốn, bao giờ hết âm khi cả chi phí vận hành và chi phí quản lý?? lúc đó anh lại quay ra chửi doanh nghiệp nhà nước
 
Kêu mấy hãng kia lắp đi ấy chứ

Mà thế cũng dị nhỉ, giờ coi như để cho 5 slot trong trạm dừng đi, là để cho xe điện
-> nếu ai đăng ký trước thì được làm trụ sạc trước -> V nhanh chân chiếm slot -> các hãng khác khỏi sạc
-> để dành slot cho các hãng -> chưa chịu làm hoặc không làm -> dư nguyên slot đó chả làm gì
Nhà nước đứng ra lắp thôi, chả cho hãng nào vào lắp cả. Tiền thu đều của tất cả các hãng là được. Cho 1 công ty nhà nước đứng ra bao thầu, cũng không lỗ đâu.
 
Theo lộ trình của thằng Vgreen, chắc 2-3 năm nữa nó sẽ kiểm soát lại trạm nào ít xe sạc quá nó public cho các xe khác sạc + mở public cho các tuyến cao tốc
 
Nhớ lắp trụ cho tất cả các hãng sạc được nhé, chứ đừng chơi trò ưu đãi hãng V 1 khu các hãng khác 1 khu. Rồi bà con sẽ thấy xe hãng V tranh slot sạc với xe hãng khác sớm thôi. Rồi văn không cho sạc ké phải sửa;)
có đất đó, thằng nào làm thì đăng ký thôi, không đăng ký thằng khác lấy mất chỗ rồi khóc. Làm kinh tế thì dứt khoát lên, đợi thằng khác làm cho húp thì chỉ có húp C*T thôi
 
10% trạm sạc điện thì được nhưng phải cho sạc chuẩn chung .
Cấm lock vendor?
 
Bác thử làm cái dự toán và cách thức thu/chi xem nào.
Nghe đã thấy nohope rồi.
Hỏi AI cũng ra cách mà, AI Gemini free nhé:
Để đảm bảo tất cả các hãng xe đều sạc đượcngăn chặn hoàn toàn tình trạng độc quyền tại các trạm dừng nghỉ cao tốc, giải pháp khả thi nhất là Nhà nước phải đóng vai trò "Trọng tài hạ tầng". Công ty nhà nước sẽ không trực tiếp bán lẻ điện sạc, mà làm nhiệm vụ quy hoạch và quản lý.
Dưới đây là mô hình chi tiết để giải quyết bài toán này mà không lo bị một bên thao túng:

1. Nhà nước quản lý "Cổng kết nối" và "Phần mềm" chung
  • Bắt buộc dùng chuẩn sạc chung: Nhà nước ban hành quy định mọi trụ sạc tại trạm dừng nghỉ phải dùng chung cổng tiêu chuẩn (ví dụ CCS2 cho xe du lịch, hoặc chuẩn sạc kết hợp). Bất kỳ hãng xe nào muốn lưu hành tại Việt Nam đều phải trang bị cổng này hoặc có đầu chuyển đổi (adapter) hợp chuẩn.
  • Hệ thống thanh toán mở (E-roaming): Đây là chìa khóa then chốt. Nhà nước sẽ xây dựng hoặc thuê một công ty công nghệ độc lập vận hành nền tảng phần mềm trung gian. Người dùng xe VinFast, BYD, hay Hyundai chỉ cần dùng 1 ứng dụng duy nhất (hoặc quẹt thẻ ngân hàng, quét mã QR) là sạc được ở mọi trụ, tiền sẽ tự động chia về cho đơn vị sở hữu trụ sạc đó. Hãng xe không được phép khóa phần mềm đối với xe hãng khác.

2. Mô hình "Sân bay công cộng" (Giải pháp chống độc quyền)
Thay vì giao toàn bộ trạm dừng nghỉ cho một hãng xe, công ty nhà nước sẽ vận hành trạm dừng nghỉ giống như cách Tổng công ty Cảng hàng không (ACV) vận hành sân bay:
  • Nhà nước đầu tư phần thô: Công ty nhà nước bỏ vốn làm trạm biến áp, kéo đường điện công suất lớn, làm mái che và kẻ vạch ô đỗ xe.
  • Chia nhỏ các "quầy sạc" để đấu thầu: Ví dụ, một trạm dừng nghỉ có 20 ô sạc. Công ty nhà nước sẽ chia thành 4 gói thầu (mỗi gói 5 ô).
  • Giới hạn tỷ lệ sở hữu: Quy định rõ một doanh nghiệp (hoặc hãng xe) không được sở hữu quá 30% - 40% số trụ sạc tại một trạm.
  • Kết quả: Tại một trạm dừng nghỉ, người dân sẽ thấy có cả trụ sạc của hãng A, hãng B và các công ty sạc độc lập bên thứ ba đứng cạnh nhau. Họ sẽ phải cạnh tranh về giá điện, tốc độ sạc và dịch vụ chăm sóc khách hàng để thu hút tài xế.

3. Lợi ích của mô hình này
  • Xóa bỏ độc quyền: Không một hãng xe nào có thể cấm hãng khác sạc, vì đất là của công, điện là của công và vị trí sạc được chia đều.
  • Giảm áp lực vốn cho Nhà nước: Nhà nước chỉ tốn tiền làm hạ tầng điện nền (chi phí thấp hơn nhiều so với mua trụ sạc). Việc mua sắm trụ sạc nhanh đắt đỏ sẽ do các doanh nghiệp tư nhân tự bỏ tiền ra đầu tư.
  • Người tiêu dùng hưởng lợi: Sự cạnh tranh giữa các bên ngay trong một trạm dừng nghỉ sẽ giữ giá sạc ở mức hợp lý và chất lượng dịch vụ luôn ở mức tốt nhất.
 
10% trạm sạc điện thì được nhưng phải cho sạc chuẩn chung .
Cấm lock vendor?
thì cái 10% đó của tư nhân mà, tư nhân nó thích cho nhà cung cấp nào thuê thì thuê, có phải của nhà nước đâu, thằng nào mạnh thì vào mà húp 10% mặt bằng đó.
 
kỹ sư xây dựng với mấy ông thầu điện đang còng lưng lo kéo cáp, đào rãnh, lắp trụ sạc, để kịp thời hạn cuối 2026 chỉ để phục vụ cho... . nghe thì có vẻ hiện đại, nhưng tôi nói thật, mấy ông cứ lo cơ sở vật chất, trong khi mấy nguowiu đang ngồi nhà viết cái app quản lý trạm sạc, đếm tiền mà chẳng cần ra ngoài đường. còn vợ hoặc bạn gái của mấy ông kỹ sư đó, tối tối lại sang nhà mấy thằng học đúng ngành, vừa học vừa bị lôi vào những trò mà mấy ông kỹ sư không thể nào tưởng tượng nổi.

hồi tháng trước, tôi có quen một anh kỹ sư xây dựng, đang làm dự án trạm sạc ở bình dương, ảnh vợ là một cô giáo dạy tin học ở trường cấp 3, cũng khá xinh, nhưng cuộc sống vợ chồng cứ đều đều nhàm chán, ảnh đi làm từ sáng sớm tới tối mịt mới về, nắng mưa ngoài công trường, da đen thui, tối về chỉ muốn tắm rồi ngủ. cô vợ thì ở nhà dạy học, tối rảnh lại mò mấy cái group công nghệ, một lần cô đọc được bài viết của một thằng IT, nó chia sẻ về cái app quản lý trạm sạc mà nó đang viết cho một công ty năng lượng, nó bảo chỉ cần một cái điện thoại với kết nối internet là có thể giám sát toàn bộ hệ thống trạm sạc từ xa, cô thấy hay, inbox hỏi thăm, rồi từ hỏi chuyện app chuyển sang nói chuyện phiếm. thằng IT đó mời cô qua nhà nó xem cái app chạy thực tế, nhà nó ở một căn hộ cao cấp quận 2, phòng khách toàn cửa kính nhìn ra sông, bàn làm việc đầy màn hình, đèn led xanh tím. cô sang, nó chỉ cô cách dùng app, nhưng càng chỉ, hai đứa càng gần nhau, rồi nó bảo cô đứng dậy, đưa tay ra bắt chữ ký số trên màn hình cảm ứng, cô đứng, người hơi cúi, tóc xõa, nó đứng sau, tay đặt lên eo cô chỉnh tư thế, hơi thở nó phả vào cổ cô, cô thấy tim mình đập nhanh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. rồi nó bảo, "thử nghiệm cái này, em đứng tựa vào cửa kính, anh test cái cảm biến ánh sáng". cô làm theo, hai tay chống lên kính, bóng cô in trên mặt kính hòa với đèn thành phố bên ngoài, nó đứng sau, bắt đầu từ cổ cô, môi chạm nhẹ xuống từng đốt sống lưng qua lớp áo sơ mi mỏng, cô rùng mình, tay bám chặt vào kính, nhưng không kháng cự, vì cái cảm giác đó đã lâu lắm rồi cô mới có lại, còn thằng chồng kỹ sư của cô đang ở công trường xa, cắm mặt vào mấy cái trụ sạc, chẳng biết gì về những gì đang diễn ra trên tầng cao của thành phố. từ tối đó, cô không còn về nhà sớm nữa, thỉnh thoảng lại bảo chồng là đi học bồi dưỡng, nhưng thực ra là sang căn hộ của thằng IT, học code, học những cái mà sách giáo khoa không có.

em gái của một kỹ sư điện làm trạm sạc, nó học ngân hàng, thằng bạn trai nó cũng học kỹ thuật, tối nào cũng cắm mặt vào mấy cái sơ đồ mạch điện, chả quan tâm gì tới nó. em ấy qua một group về công nghệ tài chính, quen một thằng IT, nó bảo "em học code đi, rồi em làm devops cho mấy cty fintech, lương gấp ba thằng kia". em ấy sang nhà thằng IT học, căn hộ của nó cũng ở quận 2, cửa kính nhìn ra phố, có cái sofa da đen, đèn mờ, mùi nước hoa thoang thoảng. tối đầu tiên học, thằng IT bảo em ấy đứng lên, ra ban công hít thở một lát, em đứng tựa vào lan can, mắt nhìn ra phố xa. thằng IT đứng sau, tay đặt lên tay em, bảo "em thấy không, cái thành phố này đang di chuyển, còn em cứ đứng yên thì sẽ bị bỏ lại". em quay đầu lại, môi gần chạm môi nó, nó không lùi, em cũng không, rồi nó kéo em vào trong phòng, đẩy em ngồi xuống ghế, ngồi trước màn hình, tay nó đặt lên eo em, bắt đầu từng câu lệnh, nhưng giọng nó trầm dần, môi nó kề sát tai em, hơi thở nóng hổi, em bắt đầu cảm thấy mình không còn muốn học code nữa, mà muốn học một thứ khác. và thằng bạn trai kỹ thuật vẫn đang ở nhà, ngồi với bản vẽ, nghĩ đến tương lai với trạm sạc, không biết rằng em nó đang ở trên căn hộ cao cấp, vừa được dạy cách deploy code lên cloud, vừa được dạy cách deploy cảm xúc.

đám kỹ sư, xây dựng, điện nước, cơ khí, tụi nó cứ loay hoay với mấy cái vật chất, trong khi dân IT đang ngồi nhà, vừa viết app quản lý trạm sạc, vừa kiếm tiền, vừa cướp bạn gái của tụi nó. cô vợ của ông kỹ sư kia, thằng bạn trai của em kỹ thuật kia, đều đã tìm thấy ánh sáng trong những căn phòng có cửa kính, những bàn phím lướt tay, và những bàn tay biết cách giữ họ ở lại. còn mấy ông kia, cứ lo lắp trạm sạc, lo kéo dây, rồi một ngày về nhà, thấy vợ mình đang ngồi trên đùi một thằng IT, tay vẫn gõ phím, nhưng mắt thì nhắm, môi thì hé, và họ sẽ chỉ biết đứng đó mà chết lặng. tôi đi đây, tối nay còn em ngân hàng kia hẹn học code, mà tôi dự là học phí sẽ không bằng tiền đâu, và có lẽ tôi sẽ không cần đến trạm sạc nào cả, vì cái điện mà tôi đang dùng là điện từ những thứ khác.
thôi mày im hộ :doubt:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Ballo d'or CR7,
Người trả lời cuối
Shuu.Ryuzaki,
Trả lời
51
Lượt xem
5.006
Quay lại
Lên đầu trang