lqtx96
Senior Member
Chào các thím,
Thằng cu con của chị gái mình sinh năm 2011 bị nghiện Liên quân nặng. Ngoài chơi game ra nó không thiết quan tâm tới bất cứ điều gì trên đời. Việc đầu tiên nó làm sau khi thức dậy là cầm điện thoại/tablet lên chơi game, nó chơi ngày đêm, chơi mọi lúc mọi nơi, chơi quên ăn quên ngủ, quên cả tắm rửa ỉa đái theo đúng nghĩa đen luôn.
Nó tầm 1m65 mà người gầy đét chắc được hơn 40kg là giỏi, mắt thâm đen, lưng còng còn cái cổ thì lúc nào cũng chúi một góc 45 độ. Hồi mẫu giáo thằng cu cũng thông minh sáng dạ lắm, mấy trò chơi IQ cho trẻ, toán với tiếng Anh vỡ lòng nó làm dễ như không, thế mà càng lớn càng nát. Nó có thể đánh game cả ngày nhưng lại không thể tập trung vào bất cứ việc gì quá 5 phút và trí tuệ thì chỉ ngang đứa 10 tuổi. Gia đình thuê bao nhiêu gia sư kèm nó mà nó không chịu học, thái độ lồi lõm nên ai cũng dạy được mấy buổi là bỏ của chạy lấy người. Vừa rồi nó mới thi lớp 10 xong, mỗi môn 4đ vừa đủ để vào trường công hạng 2 ở Đà Nẵng mà bố mẹ nó mừng như được mùa (trước đó cứ sợ nó không vào nổi cấp 3) còn nó thì mừng vì tiếp tục được chơi game chứ bản thân nó cũng chẳng muốn học (bố mẹ nó hứa là đỗ cấp 3 đi rồi cho chơi thoải mái). Sau khi biết mình đỗ, nó chơi game thâu đêm suốt sáng, mỗi ngày chắc nó ngủ tầm 4 tiếng.
Mà người yếu, học kém thì đã chớ, đằng này nó gần như không có bất cứ kỹ năng xã hội nào, nói chuyện với người lớn thì cứ ngáo ngáo ngơ ngơ, nói đần đụt kiểu vozer thì vẫn còn nhẹ, để cho dễ hình dung thì cứ gọi nó là hikikomori pro max ultra extreme plus đi. Nhưng tệ nhất là nó đã sinh hỗn với chính ông bà, cha mẹ nó. Ông bà nội của nó thì hiền quá nên nó leo lên đầu ông bà ngồi luôn, mình nghe bà nội nó kể là có lần nó đang ở trên phòng chơi game, bà nội nó nhắc nó ăn cơm thì nó chửi "Mi im đi, ta không cần mi mô", đập phá đồ đạc các kiểu,
rồi nó quạo cha mẹ chuyện gì đó mà cầm dao ra dọa (cái này không biết thật không nữa).
Tạm thời thì nó chỉ dám hỗn ở nhà với ông bà nội và bố mẹ chứ chưa dám làm gì với nhà ngoại vì nhà ngoại nghiêm hơn. Ông bà nội có thể già yếu nhu nhược quá nhưng bố mẹ nó thì có đến nỗi nào đâu. Anh chị ngày trước đều học giỏi có tiếng, sau này đều có công việc đàng hoàng, vật chất tuy không gọi là dư dả nhưng cũng không để 2 đứa nhỏ thiếu thốn cái gì. Họ cũng không phải là bỏ bê hay thiếu quan tâm. Anh chị cũng nhẹ nhàng dỗ ngọt, động viên nó, rồi đánh nó cũng có nhưng để nó đến nước này thì hẳn là hậu quả của nhiều năm thiếu nghiêm khắc. Mình đọc báo lâu lâu có những vụ nghịch tử làm hại người nhà, chẳng biết khi nào sẽ tới lượt thằng cháu mình nữa,.
Bản thân mình cũng là thằng từng chơi game rất nhiều hồi cấp 2 nhưng mình chơi được bỏ được còn thằng này thì không biết phải làm sao với nó luôn. Muốn cho nó đi nghĩa vụ thì cũng phải thêm 3 năm nữa. Từ giờ tới lúc đó nó càng ngày càng lớn, có thể là khi nó đủ lớn để không còn sợ đòn roi của cha mẹ thì đó cũng là lúc nó đứt xích.
Thằng cu con của chị gái mình sinh năm 2011 bị nghiện Liên quân nặng. Ngoài chơi game ra nó không thiết quan tâm tới bất cứ điều gì trên đời. Việc đầu tiên nó làm sau khi thức dậy là cầm điện thoại/tablet lên chơi game, nó chơi ngày đêm, chơi mọi lúc mọi nơi, chơi quên ăn quên ngủ, quên cả tắm rửa ỉa đái theo đúng nghĩa đen luôn.
Nó tầm 1m65 mà người gầy đét chắc được hơn 40kg là giỏi, mắt thâm đen, lưng còng còn cái cổ thì lúc nào cũng chúi một góc 45 độ. Hồi mẫu giáo thằng cu cũng thông minh sáng dạ lắm, mấy trò chơi IQ cho trẻ, toán với tiếng Anh vỡ lòng nó làm dễ như không, thế mà càng lớn càng nát. Nó có thể đánh game cả ngày nhưng lại không thể tập trung vào bất cứ việc gì quá 5 phút và trí tuệ thì chỉ ngang đứa 10 tuổi. Gia đình thuê bao nhiêu gia sư kèm nó mà nó không chịu học, thái độ lồi lõm nên ai cũng dạy được mấy buổi là bỏ của chạy lấy người. Vừa rồi nó mới thi lớp 10 xong, mỗi môn 4đ vừa đủ để vào trường công hạng 2 ở Đà Nẵng mà bố mẹ nó mừng như được mùa (trước đó cứ sợ nó không vào nổi cấp 3) còn nó thì mừng vì tiếp tục được chơi game chứ bản thân nó cũng chẳng muốn học (bố mẹ nó hứa là đỗ cấp 3 đi rồi cho chơi thoải mái). Sau khi biết mình đỗ, nó chơi game thâu đêm suốt sáng, mỗi ngày chắc nó ngủ tầm 4 tiếng.
Mà người yếu, học kém thì đã chớ, đằng này nó gần như không có bất cứ kỹ năng xã hội nào, nói chuyện với người lớn thì cứ ngáo ngáo ngơ ngơ, nói đần đụt kiểu vozer thì vẫn còn nhẹ, để cho dễ hình dung thì cứ gọi nó là hikikomori pro max ultra extreme plus đi. Nhưng tệ nhất là nó đã sinh hỗn với chính ông bà, cha mẹ nó. Ông bà nội của nó thì hiền quá nên nó leo lên đầu ông bà ngồi luôn, mình nghe bà nội nó kể là có lần nó đang ở trên phòng chơi game, bà nội nó nhắc nó ăn cơm thì nó chửi "Mi im đi, ta không cần mi mô", đập phá đồ đạc các kiểu,
rồi nó quạo cha mẹ chuyện gì đó mà cầm dao ra dọa (cái này không biết thật không nữa).
Tạm thời thì nó chỉ dám hỗn ở nhà với ông bà nội và bố mẹ chứ chưa dám làm gì với nhà ngoại vì nhà ngoại nghiêm hơn. Ông bà nội có thể già yếu nhu nhược quá nhưng bố mẹ nó thì có đến nỗi nào đâu. Anh chị ngày trước đều học giỏi có tiếng, sau này đều có công việc đàng hoàng, vật chất tuy không gọi là dư dả nhưng cũng không để 2 đứa nhỏ thiếu thốn cái gì. Họ cũng không phải là bỏ bê hay thiếu quan tâm. Anh chị cũng nhẹ nhàng dỗ ngọt, động viên nó, rồi đánh nó cũng có nhưng để nó đến nước này thì hẳn là hậu quả của nhiều năm thiếu nghiêm khắc. Mình đọc báo lâu lâu có những vụ nghịch tử làm hại người nhà, chẳng biết khi nào sẽ tới lượt thằng cháu mình nữa,.Bản thân mình cũng là thằng từng chơi game rất nhiều hồi cấp 2 nhưng mình chơi được bỏ được còn thằng này thì không biết phải làm sao với nó luôn. Muốn cho nó đi nghĩa vụ thì cũng phải thêm 3 năm nữa. Từ giờ tới lúc đó nó càng ngày càng lớn, có thể là khi nó đủ lớn để không còn sợ đòn roi của cha mẹ thì đó cũng là lúc nó đứt xích.

Sửa lần cuối:

