Nếu muốn tìm hiểu thêm về khái niệm "tình yêu" hoặc tình yêu dưới góc nhìn là một vấn đề triết học, bác có thể thử đọc thêm hai cuốn sau, hai cuốn này tôi rất tâm đắc.
Cuốn thứ nhất là "The four loves" của C.S.Lewis viết hồi 1960, chia tình yêu ra thành bốn loại, gồm tình cảm gia đình, tình bạn tri kỷ, tình yêu đôi lứa, tình yêu đấng tối cao, và cũng có nói về việc không yêu bất kỳ thứ gì nữa. Đại loại cuốn này là nhập môn về tình yêu học, là cưỡi ngựa xem hoa.
Cuốn thứ hai là "Siêu lý tình yêu" của Vladimir Soloviev viết hồi 1892, cuốn này tôi cực kỳ tâm đắc, đại loại là ông phản bác nguồn gốc sinh học của tình yêu, vì nếu tình yêu chỉ được dùng để duy trì nòi giống, để sinh con đẻ cái, thì những loài đẻ rất nhiều như cá, rồi trùng,... phải yêu nhau rất nhiều chứ đúng không? Thế mà động vật bậc càng cao, càng thể hiện tính gắn bó lứa đôi, thì lại càng đẻ ít đi.
Rồi còn cả những tình yêu vĩ đại nhất, như Romeo - Juliet chẳng hạn đi, hoặc chàng Werther trong truyện của Goethe đi, thì họ yêu mãnh liệt lắm mà,
nếu nói tình yêu là vì mục đích sinh học, thì những người yêu nhau mãnh liệt phải bảo toàn bản ngã của chính họ chứ. Nếu vậy thì họ phải sống để yêu chứ, sao lại toàn tự hủy diệt bản thân như vậy.
Xong rồi Soloviev còn đưa tình yêu đôi lứa vượt qua cả tình mẫu tử và tình yêu tổ quốc nữa. Bởi vì chỉ có tình yêu đôi lứa là thể hiện sự vị tha tối thượng nhất, là hai người dưng không máu mủ ruột rà có thể chết vì nhau được, là vì nhau mà từ bỏ đi bản ngã của chính mình được, mà bất kỳ ai yêu nhau bằng tình yêu đôi lứa cũng đều như vậy đúng không. Còn tình mẫu tử là không phải người dưng, đứa con chính là cánh tay nối dài cho sinh mệnh của người mẹ, còn tình yêu tổ quốc nó xa vời quá, nó không xảy ra trên mọi đối tượng, mọi bản ngã, có người yêu nước mãnh liệt thì chết vì tổ quốc được, nhưng có người lại không, còn tình yêu đôi lứa thì mỗi người đều trải qua rồi.
Đấy, nên bàn về tình yêu trên phương diện là một phạm trù triết học nó hay lắm, cao lắm.
Tôi thì đơn giản, bản thân tôi yêu bằng con tim của mình, không phải bằng cái đầu hay chất dẫn truyền thần kinh, nên yêu vào không bao giờ tôi suy nghĩ, cứ cái gì tới nó tới.