Kể ra thì dài lắm, nên em đăng lại cái ảnh của một anh senpai trước em, đăng ẩn danh nhưng em đọc thì đoán 99% là công ty em rồi. Hồi mới qua em cứ nghĩ rằng do mình còn non kém, phải cố gắng làm việc học hỏi, ai dè càng cố thì càng bị ép. Đến khi nhìn nhận ra thì cũng đã 3 năm trôi qua (Vâng ạ, mẹ em, ny em ai cũng nói em khờ để bị ép quá),
Về vị thế thì em không dám tự phụ, nhưng cũng là thiết kế chính. Sau khi em nghỉ thì phòng thiết kế bên Nhật toang hoác, hai ông kouhai dưới quyền em không còn ai dạy phải xuống xưởng làm, còn việc thiết kế thì phải đưa về cho chi nhánh VN làm hoàn toàn.
Xem tệp đính kèm 3777535
Tôi không có thời gian mà đọc rồi tin câu chuyện của thằng ất ơ ở đâu ra đâu fen.
Nhưng tôi nói fen nghe,
khỏi cảm ơn.
Đi làm công ăn lương, đâu cũng thế, là
mối quan hệ ngang hàng.
Fen có công, người ta trả tiền. Chứ không ai ép ai được hết, cũng không ai mang ơn ai cái gì hết.
Đó là trao đổi ngang hàng.
Chưa kể ở Nhật thiếu lao động, con người là vua. Máy móc là phụ. Người ta tốn cả đống tiền để trả cho môi giới mới "mời" fen về làm việc.
Giữa chừng fen nhảy thì người ta mất trắng, nhưng kệ họ. Nghĩa là fen đang ở cửa trên, hiểu không. Kể cả pháp luật cũng bảo vệ fen.
Nếu fen tự coi mình là nạn nhân thì fen là nạn nhân, chả ai cứu được đâu.
Nhưng nghe qua có vẻ fen là thực tập sinh, phải không?
Cái này công nhận là lỗ hổng thật sự, vì trong mắt người ta fen là đi học việc. Còn trong mắt fen là đi làm.
Thêm nữa ko có quyền chuyển việc, vậy thì trước khi đi phải hiểu hợp đồng chốt 3 năm chứ sao giờ, hoặc liên lạc với nghiệp, hoặc giám đốc. Họ ký hợp đồng với fen cơ mà.
Còn đồng nghiệp nó đâu có nghĩa vụ gì đâu, nó còn sợ fen tranh việc của nó nó ấy chứ.
-------
Tiện thể, tôi cũng kể câu chuyện của tôi.
Yên giảm, tôi đòi tăng lương -> tăng mạnh.
Tôi nói về VN làm remote nửa năm -> ok, về nửa năm.
Nhưng vẫn ko vừa ý, tôi xin nghỉ việc -> sếp tăng lên mức rất cao (vì đã đủ thời gian để họ hiểu năng lực)
Nhưng tôi chán rồi, tôi xin công ty khác.
Thế thôi, thiếu gì việc, làm gì mà phải chờ tới 3 năm?