Khi có tiền rồi thì tự hỏi tiền để làm gì và tại sao ai cũng khổ vì tiền

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề veinard113
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

veinard113

Senior Member
Ai cũng biết là ngày còn đi học tháng tiêu chắc 100k, giờ đi làm thì trung bình tháng tiêu 30tr, đấy là cho mỗi bản thân. Nhận ra cái mình bị mắc bẫy lạm phát lối sống, uống cốc cf 100k thấy bình thường mặc dù 100k có khi đủ tiền ăn cả ngày, hay mua đôi giày 4tr cũng thấy ko đắt lắm, điện thoại 30tr khéo mua chả cần suy nghĩ. Đôi khi những khoản trông nhỏ nhưng cộng lại 1 tháng thì chả nhỏ chút nào. Thói quen chi tiêu làm mình bám vào công việc, giống nô lệ, sợ 1 ngày ko làm nữa thì lấy gì ra tiêu. Và mình nhận ra xã hội ngoài kia nhiều ng cũng vậy, giờ ko ai làm việc vì nhu cầu sinh tồn và vì như cầu ảo và so sánh nhau, xã hội là 1 cuộc đua ko có điểm dừng, và mình cũng nể ai vay nợ 20 năm để mua nhà. Giờ mình nhận ra, 5 triệu 1 tháng là đủ rồi, ko biết mình mua mấy cái đồ kia làm gì. Khi có tiền mình cũng muốn xây nhà mua xe nhưng giờ mình nghĩ, nhà cũ đủ ở đến già, xe cũng chả để làm gì vì mình giờ chủ yếu đi bộ nhiều, quần áo mua 1 bộ mặc dc mấy năm. Giờ mình ko còn hứng thú việc mua sắm lắm. Tiền giờ đối với mình chỉ để dự phòng chứ ko phải tiêu, để mua lại sự tự do cho bản thân. Giờ mỗi ngày mình đặt mục tiêu ngủ có ngon ko, tâm trí có bình yên không, có kết nối được với thiên nhiên không chứ không phải là 1 ngày giờ kiếm được bao nhiêu nữa.
 
chắc thím chưa vợ con hả? Có con rồi thì thử hỏi ko cày sao lo được cho con?
Bộ quần áo thím mặc cũ, phai màu không sao nhưng thử hỏi để con mặc quần áo cũ rách so với bạn bè thử hỏi có xem được không?
Ở trọ húm mì được nhưng để vợ con sống trọ nóng nực có cam lòng không?
Sống một mình thì được chứ có con rồi thì không nói được đâu. Sống vậy chỉ khi không sinh con đẻ cái thôi
 
Bộ quần áo thím mặc cũ, phai màu không sao nhưng thử hỏi để con mặc quần áo cũ rách so với bạn bè thử hỏi có xem được không?
Ở trọ húm mì được nhưng để vợ con sống trọ nóng nực có cam lòng không?
Sống một mình thì được chứ có con rồi thì không nói được đâu. Sống vậy chỉ khi không sinh con đẻ cái thôi
Có thì liệu cơm gắp mắm thôi thím, mình thì ko thiếu tiền lo mấy như cầu cơ bản và mình cũng ko cố để kiểu con phải đi du học này kia
 
Có thì liệu cơm gắp mắm thôi thím, mình thì ko thiếu tiền lo mấy như cầu cơ bản và mình cũng ko cố để kiểu con phải đi du học này kia
thím nói vậy là biết người có tiền rồi thì nghĩ sao chả đúng. Đang nói người khác chưa có gì thì phải cố cho vợ con cái nhà ở đàng hoàng chứ, Cơ bản như của thím thì top đầu VN rồi thì giờ cầm cục tiền dự phòng thì nói gì chả được. Thử hỏi không có đồng nào thì sao
 
Ai cũng biết là ngày còn đi học tháng tiêu chắc 100k, giờ đi làm thì trung bình tháng tiêu 30tr, đấy là cho mỗi bản thân. Nhận ra cái mình bị mắc bẫy lạm phát lối sống, uống cốc cf 100k thấy bình thường mặc dù 100k có khi đủ tiền ăn cả ngày, hay mua đôi giày 4tr cũng thấy ko đắt lắm, điện thoại 30tr khéo mua chả cần suy nghĩ. Đôi khi những khoản trông nhỏ nhưng cộng lại 1 tháng thì chả nhỏ chút nào. Thói quen chi tiêu làm mình bám vào công việc, giống nô lệ, sợ 1 ngày ko làm nữa thì lấy gì ra tiêu. Và mình nhận ra xã hội ngoài kia nhiều ng cũng vậy, giờ ko ai làm việc vì nhu cầu sinh tồn và vì như cầu ảo và so sánh nhau, xã hội là 1 cuộc đua ko có điểm dừng, và mình cũng nể ai vay nợ 20 năm để mua nhà. Giờ mình nhận ra, 5 triệu 1 tháng là đủ rồi, ko biết mình mua mấy cái đồ kia làm gì. Khi có tiền mình cũng muốn xây nhà mua xe nhưng giờ mình nghĩ, nhà cũ đủ ở đến già, xe cũng chả để làm gì vì mình giờ chủ yếu đi bộ nhiều, quần áo mua 1 bộ mặc dc mấy năm. Giờ mình ko còn hứng thú việc mua sắm lắm. Tiền giờ đối với mình chỉ để dự phòng chứ ko phải tiêu, để mua lại sự tự do cho bản thân. Giờ mỗi ngày mình đặt mục tiêu ngủ có ngon ko, tâm trí có bình yên không, có kết nối được với thiên nhiên không chứ không phải là 1 ngày giờ kiếm được bao nhiêu nữa.
Bạn nhiều tiền bạn ăn những thứ ngon, tôi không tiền tôi chỉ ăn mâm cơm bình thường. Bạn uống bia nhiều tiền, tôi uống bia bình thường cũng là cốc bia. Uống xong ngày mai đi đái đi ỉa là xong thôi, cũng chỉ là ấn nút như nhau
 
Ngày xưa chỉ cần đủ ăn đủ mặc, rồi con người tiến đến ăn ngon mặc đẹp, rồi tiếp đến ăn sung mặc sướng. Xã hội luôn tiến về phía trước, tôi biết ơn thế hệ đi trước đã tạo ra thời đại ngày hôm nay ko phải lo cái đói nữa.

1 đời người có bao nhiêu năm, tất cả chúng ta đều dùng thời gian của mình để đổi lấy tiền. Cho nên hãy đổi với giá trị cao nhất cho bản thân mình. Rất nhiều nơi tôi chưa được đi, nhiều món ngon chưa được ăn, những thú vui chưa được thử... những thứ đó đều được đổi từ tiền và thời gian của tôi. Tôi yêu tiền cũng như là yêu thời gian sống của tôi trên đời này.
 
Bạn nhiều tiền bạn ăn những thứ ngon, tôi không tiền tôi chỉ ăn mâm cơm bình thường. Bạn uống bia nhiều tiền, tôi uống bia bình thường cũng là cốc bia. Uống xong ngày mai đi đái đi ỉa là xong thôi, cũng chỉ là ấn nút như nhau
Cái này chỉ để an ủi những người không có tiền thôi. Bạn có tiền, bị bệnh bạn được những bác sĩ giỏi nhất cứu, không có tiền thì chờ chết. Có tiền con đi du học định cư trời tây công dân đại bàng, không có tiền ở lại có ngày BMW cũng chịu....
 
Hồi mới ra trường đi làm có thói quen muốn mua đồ gì chỉ tiêu tối đa tầm 10% tổng số tài sản của mình, ví dụ nhu đôi giày 2tr thì trong bank phải có 20 củ, bộ pc 30tr thì trong bank phải có 300tr
TdDbuzl.png
Đến lúc định mua con SH hơn trăm củ thì nhận ra nó chiếm 20% trong bank nên đành nhịn thêm
YQtAH0E.png
đến giờ tích đủ thì tôi lại không còn hứng thu mua nó, chuyển qua ngắm con madza CX5 nhưng mà chắc còn lâu nữa tôi mới tíchđủ dc 10% trong bank để mua
ZZG3wtS.png
 
Chuẩn luôn. Mấy năm trc ông sếp bảo là: đến 1 lúc nào đó e nhận lương rồi cũng bỏ vô TK để đó thôi, chả biết làm gì cho hết, lúc đó nghĩ ổng giàu nói gì chả đc :)))
Giờ cuộc sống cuxg ổn cái thấy đúng như ổng nói thiệt :)))
ý là k giàu có nhưng cũng có nhà rồi, muốn mua gì thì mua, ăn gì thì mua mà kiểu nhu cầu mua sắm mình cũng k nhiều nên thấy vậy
 
Ai cũng biết là ngày còn đi học tháng tiêu chắc 100k, giờ đi làm thì trung bình tháng tiêu 30tr, đấy là cho mỗi bản thân. Nhận ra cái mình bị mắc bẫy lạm phát lối sống, uống cốc cf 100k thấy bình thường mặc dù 100k có khi đủ tiền ăn cả ngày, hay mua đôi giày 4tr cũng thấy ko đắt lắm, điện thoại 30tr khéo mua chả cần suy nghĩ. Đôi khi những khoản trông nhỏ nhưng cộng lại 1 tháng thì chả nhỏ chút nào. Thói quen chi tiêu làm mình bám vào công việc, giống nô lệ, sợ 1 ngày ko làm nữa thì lấy gì ra tiêu. Và mình nhận ra xã hội ngoài kia nhiều ng cũng vậy, giờ ko ai làm việc vì nhu cầu sinh tồn và vì như cầu ảo và so sánh nhau, xã hội là 1 cuộc đua ko có điểm dừng, và mình cũng nể ai vay nợ 20 năm để mua nhà. Giờ mình nhận ra, 5 triệu 1 tháng là đủ rồi, ko biết mình mua mấy cái đồ kia làm gì. Khi có tiền mình cũng muốn xây nhà mua xe nhưng giờ mình nghĩ, nhà cũ đủ ở đến già, xe cũng chả để làm gì vì mình giờ chủ yếu đi bộ nhiều, quần áo mua 1 bộ mặc dc mấy năm. Giờ mình ko còn hứng thú việc mua sắm lắm. Tiền giờ đối với mình chỉ để dự phòng chứ ko phải tiêu, để mua lại sự tự do cho bản thân. Giờ mỗi ngày mình đặt mục tiêu ngủ có ngon ko, tâm trí có bình yên không, có kết nối được với thiên nhiên không chứ không phải là 1 ngày giờ kiếm được bao nhiêu nữa.
e xin cạc vina 50k :pudency:
 
Đơn giản thôi. Bọn sinh viên 3tr/tháng vẫn sống được, ăn thiếu thốn chút thôi. Nhưng quan trọng là chúng nó không ăn sạch ăn đủ như người làm ra thu nhập được. Sinh viên nó vẫn ở được cái trọ 1-2tr/tháng, nhưng người làm ra thu nhập thì không chịu được.
Tóm lại là ở một mình 5tr/tháng là quá đủ. Nhưng có vợ có con rồi thì không nghĩ thế được.
 
Ai cũng biết là ngày còn đi học tháng tiêu chắc 100k, giờ đi làm thì trung bình tháng tiêu 30tr, đấy là cho mỗi bản thân. Nhận ra cái mình bị mắc bẫy lạm phát lối sống, uống cốc cf 100k thấy bình thường mặc dù 100k có khi đủ tiền ăn cả ngày, hay mua đôi giày 4tr cũng thấy ko đắt lắm, điện thoại 30tr khéo mua chả cần suy nghĩ. Đôi khi những khoản trông nhỏ nhưng cộng lại 1 tháng thì chả nhỏ chút nào. Thói quen chi tiêu làm mình bám vào công việc, giống nô lệ, sợ 1 ngày ko làm nữa thì lấy gì ra tiêu. Và mình nhận ra xã hội ngoài kia nhiều ng cũng vậy, giờ ko ai làm việc vì nhu cầu sinh tồn và vì như cầu ảo và so sánh nhau, xã hội là 1 cuộc đua ko có điểm dừng, và mình cũng nể ai vay nợ 20 năm để mua nhà. Giờ mình nhận ra, 5 triệu 1 tháng là đủ rồi, ko biết mình mua mấy cái đồ kia làm gì. Khi có tiền mình cũng muốn xây nhà mua xe nhưng giờ mình nghĩ, nhà cũ đủ ở đến già, xe cũng chả để làm gì vì mình giờ chủ yếu đi bộ nhiều, quần áo mua 1 bộ mặc dc mấy năm. Giờ mình ko còn hứng thú việc mua sắm lắm. Tiền giờ đối với mình chỉ để dự phòng chứ ko phải tiêu, để mua lại sự tự do cho bản thân. Giờ mỗi ngày mình đặt mục tiêu ngủ có ngon ko, tâm trí có bình yên không, có kết nối được với thiên nhiên không chứ không phải là 1 ngày giờ kiếm được bao nhiêu nữa.
Năm ngoái về ở với ông bà có tuần 5 ngày đi làm chẳng tiêu đồng nào
 
Để tránh việc này tôi đóng cho vợ 1 tháng 50m, dù có ntn cũng phải đủ 50m cho vợ rồi muốn làm gì làm. Nên tôi sẽ không bị sa đà vào mua sắm các thứ. Mấy nay đang để dành sắp đủ để mua ip 18 prm sắp ra mắt :D
 
fen đến với thế giới từ con số 0, và đến lúc chết đi cũng trở lại con số 0, một cuộc đời có tổng bằng 0 thì có nhất thiết phải nghĩ nhiều không :byebye:
 
Mức sống nó tăng theo thu nhập.
Sinh viên túi mấy trăm/tháng cũng sống được, cớ sao giờ tháng mấy chục lại không.
Cuối cùng mình đối đầu chính mình.
 
fen đến với thế giới từ con số 0, và đến lúc chết đi cũng trở lại con số 0, một cuộc đời có tổng bằng 0 thì có nhất thiết phải nghĩ nhiều không :byebye:
Còn ở giữa thì sao fen. Khởi đầu với kết thúc nhanh lắm nhưng lâu nhât là phần ở giữa.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
veinard113,
Người trả lời cuối
anhkuson1991,
Trả lời
46
Lượt xem
5.378
Quay lại
Lên đầu trang