Con trai sát hại người mẹ bệnh tật để chấm dứt gánh nặng

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề klc8855
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nhà mình cũng có trường hợp giống vậy, con thì từ mặt ba rồi nhưng mẹ vẫn đón về - tai biến liệt nửa người. Chết vẫn hương khói đầy đủ, thật sự là thế hệ trước họ có sợi dây ràng buộc vô hình, có thể với thế hệ mình thấy lạ nhưng đó là cái trách nhiệm. Mà sợi dây này với đời sống hiện nay gần như không còn nữa.

Còn cái việc chăm bệnh này, những ai đủ tư cách bàn luận chuyện này thì chỉ có những người từng chăm bệnh với thời gian ít nhất 1 tuần trở lên hãy bàn nhé. Voz này thì ẩn danh mà giờ phật sống nhiều ghê nên cũng chả muốn cãi nhau làm gì. 1 tuần chỉ là mới trải nghiệm thôi nhé.
Xung quanh tôi gặp nhiều trường hợp rồi, quan tâm có, lạnh nhạt có, bỏ bê có,...Nhưng chết là giải thoát cho cả người sống lẫn người chết, người bệnh mà không chết thì người nuôi chắc chết trước người bệnh.
Chặm bệnh không có nghĩa là người ta nằm im rồi đợi tới giờ ăn kêu dậy ăn đâu nhé, nhiều phật sống ở đây chắc không biết.
Thế hệ này còn chăm chứ chứ sau genz già rồi tụi ló an tử hết
 
Nhà mình cũng có trường hợp giống vậy, con thì từ mặt ba rồi nhưng mẹ vẫn đón về - tai biến liệt nửa người. Chết vẫn hương khói đầy đủ, thật sự là thế hệ trước họ có sợi dây ràng buộc vô hình, có thể với thế hệ mình thấy lạ nhưng đó là cái trách nhiệm. Mà sợi dây này với đời sống hiện nay gần như không còn nữa.

Còn cái việc chăm bệnh này, những ai đủ tư cách bàn luận chuyện này thì chỉ có những người từng chăm bệnh với thời gian ít nhất 1 tuần trở lên hãy bàn nhé. Voz này thì ẩn danh mà giờ phật sống nhiều ghê nên cũng chả muốn cãi nhau làm gì. 1 tuần chỉ là mới trải nghiệm thôi nhé.
Xung quanh tôi gặp nhiều trường hợp rồi, quan tâm có, lạnh nhạt có, bỏ bê có,...Nhưng chết là giải thoát cho cả người sống lẫn người chết, người bệnh mà không chết thì người nuôi chắc chết trước người bệnh.
Chặm bệnh không có nghĩa là người ta nằm im rồi đợi tới giờ ăn kêu dậy ăn đâu nhé, nhiều phật sống ở đây chắc không biết.
Toàn thanh niên xanh chưa trải sự đời nên phán nhanh lắm
Nếu đơn giản người bệnh đói rung chuông tới đút ăn thì đâu có những cảnh tan nát vầy
- Cái áp lực đánh vào người chăm rất nhiều, từ áp lực tinh thần khi chứng kiến người mình thương quằn quại, chữi bới, áp lực từ tiền bạc chi phí -> bên bệnh viện cứ đưa bill rồi nhắm trả thôi chứ dám kêu fix ko =)), áp lực từ môi trường -> mỗi ngày nghe tiếng bíp bíp rồi thấy, rồi thời gian -> người bệnh ko có vui vẻ ngủ giờ hành chính đâu nhé, ỉa đái khuya 2,3 sáng là bình thường, à mà người bệnh làm gì thay quần áo và tã dc nhỉ =)) và còn nhiều áp lực không tên nữa
P/S: chưa kể áp lực đi vòng ngoài nữa, nhiều lắm
 
Đọc còm mà thấy buồn cho nhân tình thế thái. Tình yêu thương, công lao nuôi dưỡng và sự hy sinh của cha mẹ dành cho con cái là vô bờ bến, không bao giờ đo đếm. Cha mẹ chăm sóc con từ khi còn trong trứng nước đến lúc trưởng thành một cách tự nguyện, vô điều kiện, không bao giờ tính toán thiệt hơn. Thế mà... Các cụ ngày xưa có câu Cha mẹ chăm con bằng trời bằng bể, con chăm cha mẹ kể tháng kể ngày
Cái bôi đậm : thời nào tôi không biết chứ thời nay chưa chắc à .
 
Nếu là tôi mà bị liệt giường khiến vợ con phải chăm thì tôi sẽ lấy lọ propanolol ra uống 30 viên xong ngủ ra đi thanh thản, làm khổ con khổ cháu khổ mình làm gì.
Đời là bể khổ, cực quá thì reroll cho nhanh, sống tiếp làm gì hành hạ người khác.

Tuy nhiên trong trường hợp là người con phải chăm bố / mẹ thì tôi cũng sẽ chăm đến hết đời thôi, bố mẹ nuôi mình cũng cực khổ lắm, báo hiếu được tới đâu thì báo.
 
Tôi đọc mấy case của mấy bác rồi nhiều case cũng quá khổ đi nên cũng không biêt sao.
Nhà bên ngoại tôi thì còn may mắn hơn tí, mấy anh chị em của mẹ tôi cũng đoàn kết lắm, chăm bà ngoại tôi nằm liệt giường 5,6 năm mà vẫn tình cảm, người ở xa thì biết ý gửi nhiều tiền về gọi là vật chất, người ở gần thay phiên nhau chăm, có việc gì thì đón xe gửi ngoại lên chăm nhà mấy dì mỗi dì 1,2 tháng mà con cháu biết vậy còn ùa theo chăm bẵm ngoại nên không khí gia đình lúc này sum vầy lắm. Sau ngoại mất 1 năm thì anh chị em hết sợi dây ràng buộc nhau nên có vẻ hơi xa cách nhau.
Mẹ tôi trong lúc ngoại ốm, thì cũng đổ bệnh nặng, may trời thương mà sống tới bây giờ tạm gọi là ổn định, nhưng tính bà độc lập chưa bao giờ muốn làm khổ con cháu kể cả lúc mới mổ dậy vẫn tự muốn làm này làm kia, nhưng nhà tôi kiểu nó ăn vào máu rồi, chăm sóc cha mẹ cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện lắm, được cái ông bà trên đầu trên cổ chắc phù hộ cho làm ăn, tuy ko giàu nhưng cũng ko khó khăn lắm nên vẫn chăm sóc được ko thiếu thốn, bà chỉ có 1 ước nguyện là nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng ko phải nằm trường kỳ kháng chiến đau đớn :smile:
 
Nhà mình cũng có trường hợp giống vậy, con thì từ mặt ba rồi nhưng mẹ vẫn đón về - tai biến liệt nửa người. Chết vẫn hương khói đầy đủ, thật sự là thế hệ trước họ có sợi dây ràng buộc vô hình, có thể với thế hệ mình thấy lạ nhưng đó là cái trách nhiệm. Mà sợi dây này với đời sống hiện nay gần như không còn nữa.

Còn cái việc chăm bệnh này, những ai đủ tư cách bàn luận chuyện này thì chỉ có những người từng chăm bệnh với thời gian ít nhất 1 tuần trở lên hãy bàn nhé. Voz này thì ẩn danh mà giờ phật sống nhiều ghê nên cũng chả muốn cãi nhau làm gì. 1 tuần chỉ là mới trải nghiệm thôi nhé.
Xung quanh tôi gặp nhiều trường hợp rồi, quan tâm có, lạnh nhạt có, bỏ bê có,...Nhưng chết là giải thoát cho cả người sống lẫn người chết, người bệnh mà không chết thì người nuôi chắc chết trước người bệnh.
Chặm bệnh không có nghĩa là người ta nằm im rồi đợi tới giờ ăn kêu dậy ăn đâu nhé, nhiều phật sống ở đây chắc không biết.
Bác này nói chuẩn, nhiều phật sống chỉ nhìn rồi mõm hay lắm, đạo lý này nọ, vập vào rồi mới biết được cái con người thật của mình nó như nào, nói thì ai cũng hay
 
Đọc mấy báo như này mới hiểu người già hay thích tâm linh, tin vào kiếp sau, ma quỷ, dù lúc trẻ họ vô thần.
Chắc họ muốn có chút niềm tin khi cành ngày càng gần cái chết
 
mấy a tầm 2x 3x chưa phải chăm người bệnh thì đứng sang 1 bên đi, đụng chuyện suốt ngày cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, dọn cứt đái đờm máu thay túi phân thụt rửa hút đờm cạo lông xyz xem còn văn vẻ nữa ko
đụng thêm combo nằm 1 chỗ nhưng bản chất khốn nạn, hành hạ vợ con bạc đãi khi còn khỏe, đến lúc gặp nạn gia đình phải chăm, chưa kể kinh tế khó khăn nữa thì thôi rồi
nhiều nơi đầu óc còn phá trét phân bôi nc tiểu nhổ vào mặt nhè cơm đủ thể loại, phải trói cả tay chân hoặc uống an thần
cha mẹ nuôi con là thứ ko chối bỏ được, nhưng trong đó vẫn có người chăm và người bỏ bê, nên tùy trường hợp mà xét, chứ đứng ngoài nói hoa mỹ ko thực tế
Đúng luôn.
Tôi có ông chú họ ngoài Bắc vừa mất.
Thời còn sống ông phá phách, gái gú, riệu chè.
Ko đi làm kiếm tiền, ngồi nhà đợi vợ về nấu ăn mà vẫn đánh vợ như đánh chó.
Bản thân gái gú quanh vùng mà suốt ngày tra hỏi vợ giấu tiền cho bồ phải ko.
Mấy năm cuối đời thì tai biến, nằm một chỗ vợ chăm sóc đút từng thìa cháo.
Con cái nó né hết.
Người trong họ chỉ mong lão mau chết đi giải thoát cho người nhà.
Đm có những loại người mà lúc chúng nó chết đi là niềm vui sướng của gia đình và người thân.
 
fact là mấy người già nằm liệt giường này hệ tiêu hóa đã hỏng lắm r. ăn uống tộng 3 5 ngày rồi phải cho uống thuốc xổ mới xổ hết dc. Uống mà ko ăn thua thì tụt quần ra bơm xilanh thẳng vào đít ấy - 30ph sau cứt nó tuôn như vỡ đập nepal. Dm dọn bẩn mà nó bắn thì thôi đấy, bỉm cũng d đỡ đc.
mỗi lần ỉa ra thối um cả xóm nó ngửi thấy dc luôn =)))) Xem tệp đính kèm 3777301
Bên Châu Âu tuyển điều dưỡng lau ngươi, móc đít, hốt shit cho người già trong viện dưỡng lão. Lương 100 củ một tháng. Luôn tuyển người.
Ai ko ngại thì inbox tôi cho số cò dịch vụ mà đi.
Chứ tôi sợ bẩn vc, nghèo rớt mà vẫn ko dám đi.
À. Đi mất 500 củ chi phí nhé.
 
Tôi đọc mấy case của mấy bác rồi nhiều case cũng quá khổ đi nên cũng không biêt sao.
Nhà bên ngoại tôi thì còn may mắn hơn tí, mấy anh chị em của mẹ tôi cũng đoàn kết lắm, chăm bà ngoại tôi nằm liệt giường 5,6 năm mà vẫn tình cảm, người ở xa thì biết ý gửi nhiều tiền về gọi là vật chất, người ở gần thay phiên nhau chăm, có việc gì thì đón xe gửi ngoại lên chăm nhà mấy dì mỗi dì 1,2 tháng mà con cháu biết vậy còn ùa theo chăm bẵm ngoại nên không khí gia đình lúc này sum vầy lắm. Sau ngoại mất 1 năm thì anh chị em hết sợi dây ràng buộc nhau nên có vẻ hơi xa cách nhau.
Mẹ tôi trong lúc ngoại ốm, thì cũng đổ bệnh nặng, may trời thương mà sống tới bây giờ tạm gọi là ổn định, nhưng tính bà độc lập chưa bao giờ muốn làm khổ con cháu kể cả lúc mới mổ dậy vẫn tự muốn làm này làm kia, nhưng nhà tôi kiểu nó ăn vào máu rồi, chăm sóc cha mẹ cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện lắm, được cái ông bà trên đầu trên cổ chắc phù hộ cho làm ăn, tuy ko giàu nhưng cũng ko khó khăn lắm nên vẫn chăm sóc được ko thiếu thốn, bà chỉ có 1 ước nguyện là nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng ko phải nằm trường kỳ kháng chiến đau đớn :smile:

Được ra đi nhẹ nhàng và thanh thản cũng là 1 cái phước của con người.
 
Nếu là tôi mà bị liệt giường khiến vợ con phải chăm thì tôi sẽ lấy lọ propanolol ra uống 30 viên xong ngủ ra đi thanh thản, làm khổ con khổ cháu khổ mình làm gì.
Đời là bể khổ, cực quá thì reroll cho nhanh, sống tiếp làm gì hành hạ người khác.

Tuy nhiên trong trường hợp là người con phải chăm bố / mẹ thì tôi cũng sẽ chăm đến hết đời thôi, bố mẹ nuôi mình cũng cực khổ lắm, báo hiếu được tới đâu thì báo.
Lúc nhỏ mình hay nghĩ là lớn lên không yêu không lập gia đình, cứ thế sống thôi... Tự nhiên lớn lại khác.

Hiện giờ mình cũng nghĩ là già rồi, mệt mỏi rồi thì làm mấy chục viên là xong... Nhưng sợ là lúc đó lại nghĩ khác, lại sợ chết, lại sống lay lắt... sợ thật :confused:
 
Chăm mẹ chưa được nổi 8 tháng đã kêu mẹ là gánh nặng
u3720e4.png
 
Tôi đọc mấy case của mấy bác rồi nhiều case cũng quá khổ đi nên cũng không biêt sao.
Nhà bên ngoại tôi thì còn may mắn hơn tí, mấy anh chị em của mẹ tôi cũng đoàn kết lắm, chăm bà ngoại tôi nằm liệt giường 5,6 năm mà vẫn tình cảm, người ở xa thì biết ý gửi nhiều tiền về gọi là vật chất, người ở gần thay phiên nhau chăm, có việc gì thì đón xe gửi ngoại lên chăm nhà mấy dì mỗi dì 1,2 tháng mà con cháu biết vậy còn ùa theo chăm bẵm ngoại nên không khí gia đình lúc này sum vầy lắm. Sau ngoại mất 1 năm thì anh chị em hết sợi dây ràng buộc nhau nên có vẻ hơi xa cách nhau.
Mẹ tôi trong lúc ngoại ốm, thì cũng đổ bệnh nặng, may trời thương mà sống tới bây giờ tạm gọi là ổn định, nhưng tính bà độc lập chưa bao giờ muốn làm khổ con cháu kể cả lúc mới mổ dậy vẫn tự muốn làm này làm kia, nhưng nhà tôi kiểu nó ăn vào máu rồi, chăm sóc cha mẹ cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện lắm, được cái ông bà trên đầu trên cổ chắc phù hộ cho làm ăn, tuy ko giàu nhưng cũng ko khó khăn lắm nên vẫn chăm sóc được ko thiếu thốn, bà chỉ có 1 ước nguyện là nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng ko phải nằm trường kỳ kháng chiến đau đớn :smile:
Đợt bà ngoại t bệnh ,mẹ t cg chăm suốt đến mức 1 bên tay bị liệt nhẹ,phải đi mổ tiểu phẫu. Tính mẹ t cg độc lập, toàn tự đi khám, có mấy lần phải có chữ ký người nhà thì mới gọi t đi cùng.
Bố t thì đợt bà nội yếu nằm 1 chỗ cg đi đi về về để chăm,mà nhất quyết đi xe máy gần trăm km.
T chỉ biết động viên là bố mẹ chăm bà như nào thì sau con cố gắng giống bố mẹ :sweat:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Không ai thấy những việc này sẽ càng lúc càng nhiều. Vì áp lực lên thế hệ bánh mì kẹp sẽ lớn gấp 3 4 lần thế hệ trước. Lúc trước còn có ít nhất vài anh chị em, sau chỉ có 1 người. Nếu người đó ra nước ngoài là tự lo hết. Áo lực kinh khủng. Vậy chỉ ở Việt nam mới thế sao? Vì an sinh xã hội kém, nên nhà nước không lo, để an sinh đổ vào đầu của người lao động chính, kiếm thu nhập chính trong gia đình. Giải pháp, phải xây thât nhiều nhà dưỡng lão miễn tiền thuê đất, miễn thuế, giẢm thuế cho người làm ngành chăm sóc sức khỏe người già thay vì xây sân vận động, nhà hát. Nếu không 10 năm nữa, xã hội còn loạn hơn
 
Sinh ra làm kiếp người tôi thấy khổ vl.
Lúc bố mẹ già yếu bệnh tật nằm một chỗ, chăm nom cũng khổ.
Con nhỏ chăm nó dọn cức cũng khổ.
Rồi đến lượt mình già yếu nằm một chỗ đợi chết mà lay lắt chục năm chưa chết đc còn khổ hơn.
Thà làm hạt bụi bay trong Vũ Trụ mãi mãi còn hơn xuống Trái Đất đầu thai làm người.
Khổ vc khổ.
Giàu thì còn đỡ, thuê người chăm, chứ nghèo vướng gia đình con cái, chắc phát khùng luôn.
Ai đọc mấy thớt của tôi thì biết tôi cũng lâm vào tình trạng này, chưa đến mức chăm người liệt giường chứ cũng mệt mỏi vãi.
Tại sao tôi lại đc sinh ra, mà lại là con trai một để phải cưới vợ sinh con ?
:too_sad:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
klc8855,
Người trả lời cuối
Anh Ba Ngọc Sơn,
Trả lời
478
Lượt xem
52.944
Quay lại
Lên đầu trang