Tôi đọc mấy case của mấy bác rồi nhiều case cũng quá khổ đi nên cũng không biêt sao.
Nhà bên ngoại tôi thì còn may mắn hơn tí, mấy anh chị em của mẹ tôi cũng đoàn kết lắm, chăm bà ngoại tôi nằm liệt giường 5,6 năm mà vẫn tình cảm, người ở xa thì biết ý gửi nhiều tiền về gọi là vật chất, người ở gần thay phiên nhau chăm, có việc gì thì đón xe gửi ngoại lên chăm nhà mấy dì mỗi dì 1,2 tháng mà con cháu biết vậy còn ùa theo chăm bẵm ngoại nên không khí gia đình lúc này sum vầy lắm. Sau ngoại mất 1 năm thì anh chị em hết sợi dây ràng buộc nhau nên có vẻ hơi xa cách nhau.
Mẹ tôi trong lúc ngoại ốm, thì cũng đổ bệnh nặng, may trời thương mà sống tới bây giờ tạm gọi là ổn định, nhưng tính bà độc lập chưa bao giờ muốn làm khổ con cháu kể cả lúc mới mổ dậy vẫn tự muốn làm này làm kia, nhưng nhà tôi kiểu nó ăn vào máu rồi, chăm sóc cha mẹ cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện lắm, được cái ông bà trên đầu trên cổ chắc phù hộ cho làm ăn, tuy ko giàu nhưng cũng ko khó khăn lắm nên vẫn chăm sóc được ko thiếu thốn, bà chỉ có 1 ước nguyện là nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng ko phải nằm trường kỳ kháng chiến đau đớn