Cha hay mẹ ra đi trước: Khoảng trống nào lặng lẽ làm đảo lộn một gia đình?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Jinkent
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Jinkent

Senior Member

GĐXH - Cha mẹ là hai điểm tựa lớn nhất trong cuộc đời mỗi người. Khi một trong hai người ra đi trước, khoảng trống để lại không chỉ nằm ở nỗi nhớ thương, mà còn lặng lẽ làm đảo lộn những thói quen, mối quan hệ và nếp sinh hoạt vốn đã gắn bó suốt nhiều năm.​



Nhiều người nghĩ rằng cha hay mẹ qua đời trước đều là sự đau buồn khi mất đi một người thân. Nhưng trên thực tế, mỗi căn nhà lại đi qua sự thiếu vắng ấy theo những cách rất riêng.

Khi cha qua đời: Mất đi một điểm tựa gánh vác và chỗ dựa âm thầm​

Khi người cha ra đi trước, sự hẫng hụt thường xuất hiện ở những việc lớn cần người gánh vác.

Trong hình dung của nhiều gia đình, cha là chỗ dựa kinh tế, là người đứng ra giải quyết những biến cố hay đưa ra lời khuyên vào những thời điểm then chốt.

Gia đình thay đổi thế nào khi cha hoặc mẹ qua đời trước? - Ảnh 1.


Sự vắng mặt của ông khiến người mẹ phải gánh thêm những gánh nặng chưa từng quen, còn con cái buộc phải tự lập sớm hơn để làm chỗ dựa cho mẹ.

Trưởng thành hơn sau biến cố không có nghĩa là nỗi đau bớt đi. Sự thiếu vắng ấy đôi khi hiện hữu rất rõ trong những khoảnh khắc rất đời thường: một quyết định quan trọng trong đời không còn ai để hỏi, một cuộc điện thoại xin lời khuyên mãi mãi không có người nghe, hay đơn giản là cảm giác mất đi sự an tâm vốn có chỉ vì biết cha vẫn luôn ở đó.

Với những người con từng rất gần gũi với cha, sự hẫng hụt này có thể kéo dài suốt nhiều năm, bởi họ không chỉ mất đi một người thân, mà mất đi người từng đồng hành trong từng lựa chọn lớn của cuộc đời.

Khi mẹ ra đi: Khoảng trống giấu mình trong những điều bình dị​

Khác với cha, khi người mẹ ra đi trước, khoảng trống để lại thường giấu mình trong những điều rất nhỏ nhặt.

Mẹ thường là người giữ "nhịp thở" cho ngôi nhà—người nhớ từng ngày sinh nhật, chuẩn bị bữa cơm ấm nóng, nhắc con về thăm nhà dịp cuối tuần, hay đứng ra làm cầu nối gắn kết các thành viên.

Sự thiếu vắng người mẹ vì thế ít khi đến từ một biến cố chấn động, mà cứ âm thầm xuất hiện trong mâm cơm vắng bóng người quen, chiếc điện thoại không còn những cuộc gọi dặn dò, hay căn nhà ngày Tết vắng người đứng chờ ở cửa.
 
Ok anh mong ba mẹ anh mất khi anh 30 thì việc của anh. Còn quan điểm t là như #3
Con tầm 50 thì cha mẹ lúc đó cũng min 65 70 rồi, cũng gọi là trung bình, ko mệnh yểu. Như vậy thì lại viên mãn quá rồi còn gì :doubt:
Như ông bên trên nói cũng đúng, tầm 30 là phải chuẩn bị tâm lý đón nhận những người thân cận dần dần ra đi rồi :doubt:
 
Con tầm 50 thì cha mẹ lúc đó cũng min 65 70 rồi, cũng gọi là trung bình, ko mệnh yểu. Như vậy thì lại viên mãn quá rồi còn gì :doubt:
Như ông bên trên nói cũng đúng, tầm 30 là phải chuẩn bị tâm lý đón nhận những người thân cận dần dần ra đi rồi :doubt:
Công nhận, vậy cũng tốt. Ông bà ngoại tôi mất 20 năm trước hồi ấy ông 78 bị bệnh lâu ngày k liệt giường, bà 76 đúng ốm 1 hôm 3 hôm sau mất. Hồi ấy các bác các cậu cũng 40-50 , các cháu đầu lớn nhất cũng trung học nên biết biết rồi
 
Hôm qua ô ngoại vợ mất, 87t, k biết mai mốt mình được 70 k nữa, h ngoài 30 mà đau này đau kia rồi
 
mọe, sáng ra đọc trúng bài báo, hôm qua thì lại có vụ thảm sát 3 mẹ con, buồn trong lòng
 
đã gọi là người thân thì ai mất cũng đau thôi, còn ở đó phân biệt ai mất trước
viết báo kiểu này gọi là bất nhân
 
Bà nội tôi mất lúc thằng cháu đã 31 tuổi, cũng xác định rồi nên cũng ok thôi, chứ phải mà mất lúc tôi 20 tuổi chắc tôi tan nát mất :D
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Jinkent,
Người trả lời cuối
thienthancuadianguc,
Trả lời
15
Lượt xem
1.069
Quay lại
Lên đầu trang