Gì đến nỗi thế, tìm niềm vui trong việc mình làm thôi. Sang xứ giãy chết thì đa phần anh em từ cắm nồi cơm còn nát thì giờ nhà có cả 1 nhà kho chuyên để dụng cụ ko thiếu cái gì, và ko gì là ko biết làm, từ đổ bê tông làm đường vào cho xe chạy cho đến bóc thảm lót sàn gỗ, chặt cây tỉa cành sơn rào nấu ăn ... Bạn phải thấy tự hào mới phải. Cu em mình cũng vậy, bố mẹ mình sang chơi mẹ mình thời gian đầu còn sốc vì cậu con trai công tử ngày nào giờ cắt gạch sửa phòng tắm còn pro hơn cả thợ ở mình.
Nó có full đồ hỗ trợ, hướng dẫn mà
Du học sinh việt qua mẽo, úc cũng tự làm dc thôi. Chẳng qua ở VN thời mở cửa sung sướng quá, với ở nhà ko có đồ nghề làm thôi. Như tôi ko biết nấu ăn, qua đó tự đói là tự nấu thôi.
Quay trở lại bài toán hội nhập, có lẽ công việc thì bên Mẽo nó hợp với dân Việt hơn. Thời thuyền nhân, qua ko cần học hành gì cả, vào hãng làm luôn, hoặc làm nail, thế hệ này dẫn dắt thế hệ sau, ko bi đứt gãy, english bồi cũng nhận, văn hóa mở hơn.
Còn bên Đức nó là phải học hành quy củ, tiêu chuẩn, kĩ thuật nó đòi hỏi kĩ từ cả 100 năm nay rồi, ko phải ngẫu nhiên có cái DIN, made in Germany như bây giờ. ( xưa made in Germany còn bị chê tơi tả, hơn cả đông lào chê hàng made in China).
Dân mình qua Đức cũng nhiều nhưng ko mạnh như mẽo đc, chủ yếu là ngoài vĩ tuyến, phân bố cũng ko dày đặc lắm, nên khó thành cộng đồng như Lí Đô SG ở mẽo, nơi mà 1 bà cụ VN qua chơi mà vẫn cảm giác như ở Dziệt Nôm, đi bank, đi chợ nói tiếng việt đc luôn, thậm chí lâu lâu còn có chợ chồm hổm như ở quê.
Cảm giác Đức nó như xứ Huế yên bình ah,
Đông qua, thì xuân tới, trăm hoa đua nở.