Cụ thể như cái 'nóc nhà' mình đây. Hồi ở Việt Nam đang dán mác gái Kinh tế bảnh chọe, sang xứ này coi như xé nháp làm lại từ con số không. Vừa đánh vật với cái thứ ngữ pháp tiếng Đức xoắn cả lưỡi, vừa rặn đẻ, rồi lại gù lưng cày lại cái bằng đại học. Ròng rã chục năm thanh xuân trầy vi tróc vẩy, cua một phát khét lẹt sang làm kỹ sư kỹ thuật luôn. Ơn giời, lăn lộn hộc bơ chán chê thì giờ tư bản nó cũng trả công xứng đáng, coi như nếm được tí quả ngọt.
Trường hợp thứ hai là 1 người bạn. Ở nhà cũng chễm chệ làm cán bộ trường đại học, thế méo nào sang đây nếm thử mùi tư bản lại 'giác ngộ' và trúng tiếng sét ái tình với ngành điều dưỡng. Thế là cất gọn cái mác trí thức mâm trên, lao vào cày cuốc bưng bê chăm sóc bệnh nhân, giờ yên vị làm trong bệnh viện rồi. Nghề này ở Đức thì cày cực như trâu, nhưng được cái tư bản nó khát nhân lực nên chả bao giờ lo thiếu việc.
Nhưng đời thì không phải ai cũng thơm. Có một đồng chí khác, cũng chán cảnh đi làm ở nhà nên xách vali sang đây cày lại ngành Design (Thiết kế) cho nó nghệ thuật, mộng mơ. Đời nghiệt ngã ở chỗ, vừa lúc cắm mặt mài đũng quần trên giảng đường thì AI nó nổi lên như cồn, vẽ vời thiết kế đỉnh cao cmn luôn. Thế là vừa ra trường cầm cái bằng ngơ ngác, đúng là đen thôi, đỏ quên đi.