Cuộc sống ở Đức - AMA

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề die_atom
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
công nhận đất nước tự chủ công nghệ lõi dân nước nó thoải mái thật, dù người ngoại quốc có sang đây thành công hay không cũng phải mất một khoảng thời gian sấp mặt vì vấn đề văn hóa, ngôn ngữ. Mong các bác tập trung vào một ngành khoa học nào đó may ra thay đổi được vấn đề đất nước, không có thì buôn đất muôn đời làm culi
Đừng mong nữa, tự lo cho mình đi.
Đời mình ko đi đc thì phấn đấu cho đời sau.
Mới mua dc cuốn này về cho F1 ở nhà làm quen :D
1000020781.webp
 
Cái kịch bản thực tế và 'viên mãn' nhất của cuộc đời các cháu nó sẽ chạy theo lộ trình này: Chịu nhục vài năm học nghề ,lết được ra trường xin việc làm culi, cày đóng thuế dăm năm để xin cái giấy định cư vĩnh viễn, kiếm người cùng tần số kết hôn, đẻ con, dắt tay nhau ra ngân hàng vay nợ sắm cái nhà, mua con xe ôtô...
đù, nghe chán vậy bác nhỉ
 
Nhiều thanh niên ở nhà cứ ảo tưởng sức mạnh, thế giờ thử lật ngược lại cái thế cờ mà ngẫm xem: Giả sử giờ có một anh bạn Pakistan chân ướt chân ráo dạt sang Việt Nam lập nghiệp. Tiếng Việt thì 'éo' biết bẻ đôi, trình độ thì lẹt đẹt phải cắp tráp đi học nghề, anh em thử nghĩ xem ông thần ấy liệu có cửa nào để ngoi lên thành 'ông nọ bà kia' trong xã hội mình không? Trừ mấy thành phần xuất chúng, não to như hạt bưởi thì không bàn tới, chứ người bình thường thì lấy đâu ra cửa!

Còn bảo sang nước ngoài mà muốn giàu nhanh á? Có đấy! Nhưng toàn là đi đường quyền 'tà đạo' cả. Nào là buôn 'cỏ', buôn người, đè cổ đồng bào mình ra mà bóc lột, buôn lậu, lươn lẹo trốn thuế, ngửa tay bú trợ cấp xã hội, hay làm mấy cái trò như kết hôn giả kiếm giấy tờ.
 
Cái kịch bản thực tế và 'viên mãn' nhất của cuộc đời các cháu nó sẽ chạy theo lộ trình này: Chịu nhục vài năm học nghề ,lết được ra trường xin việc làm culi, cày đóng thuế dăm năm để xin cái giấy định cư vĩnh viễn, kiếm người cùng tần số kết hôn, đẻ con, dắt tay nhau ra ngân hàng vay nợ sắm cái nhà, mua con xe ôtô...
Thực ra cái bạn nói là đúng với thời ngày xưa thiếu thông tin thôi chứ đa phần mọi người giờ là mong đợi chỉ mấy cái gạch đầu dòng đó. Mỗi tội nói bao giờ cũng dễ. Mình dự định tìm cách cho bọn trẻ con qua Mỹ, ko cần toàn bộ mấy gạch đầu dòng của bạn mà được bất cứ cái gạch nào cũng rất quý trọng cái gạch đấy rồi.
 
Người nhà t 1 đống ở Đức. Nói chung ai cũng cày như trâu, trừ thằng e họ. Số nó son như Xuân Tóc Đỏ vậy. Sinh ra ở Đức có sẵn QT nên có lần nó bảo t: "A K xem ai có nhu cầu kết hôn để lấy QT Đức thì bảo e, e chia % cho!". Thi tốt nghiệp cấp 3 bên đấy cũng hài như VN, bang thì làm chặt, bang thì học sinh chép bài như bọn Chuyên Tuyên Quang. Tốt nghiệp xong thì đi chơi 1 năm r mới học trung cấp điều dưỡng, lớ ngớ thế nào yêu đc em Đức da trắng vừa xinh vừa hiền vừa ngoan, con 1, gia đình em kia còn có 1 lâu đài cổ + đất đai xung quanh rộng vcl. Giờ dọn sang nhà e ấy ở hẳn luôn.
 
Cụ thể như cái 'nóc nhà' mình đây. Hồi ở Việt Nam đang dán mác gái Kinh tế bảnh chọe, sang xứ này coi như xé nháp làm lại từ con số không. Vừa đánh vật với cái thứ ngữ pháp tiếng Đức xoắn cả lưỡi, vừa rặn đẻ, rồi lại gù lưng cày lại cái bằng đại học. Ròng rã chục năm thanh xuân trầy vi tróc vẩy, cua một phát khét lẹt sang làm kỹ sư kỹ thuật luôn. Ơn giời, lăn lộn hộc bơ chán chê thì giờ tư bản nó cũng trả công xứng đáng, coi như nếm được tí quả ngọt.

Trường hợp thứ hai là 1 người bạn. Ở nhà cũng chễm chệ làm cán bộ trường đại học, thế méo nào sang đây nếm thử mùi tư bản lại 'giác ngộ' và trúng tiếng sét ái tình với ngành điều dưỡng. Thế là cất gọn cái mác trí thức mâm trên, lao vào cày cuốc bưng bê chăm sóc bệnh nhân, giờ yên vị làm trong bệnh viện rồi. Nghề này ở Đức thì cày cực như trâu, nhưng được cái tư bản nó khát nhân lực nên chả bao giờ lo thiếu việc.

Nhưng đời thì không phải ai cũng thơm. Có một đồng chí khác, cũng chán cảnh đi làm ở nhà nên xách vali sang đây cày lại ngành Design (Thiết kế) cho nó nghệ thuật, mộng mơ. Đời nghiệt ngã ở chỗ, vừa lúc cắm mặt mài đũng quần trên giảng đường thì AI nó nổi lên như cồn, vẽ vời thiết kế đỉnh cao cmn luôn. Thế là vừa ra trường cầm cái bằng ngơ ngác, đúng là đen thôi, đỏ quên đi.
sống độc thân ở bên đức, không họ hàng gì buồn k bác
 
Đọc quả thuế đau ví nhỉ, còn quả 3 đầu 6 tay việc gì cũng đến tay tao thì thấy bình thường, ít nhất là vs mình, bản tính tò mò và ko hay nhờ vả, toàn tự xử lí vấn đề. :bad_smelly:
Giả như có nghề tay trái, mục đích là kiếm vĩnh trú, chịu 3 năm học nghề, 2 năm làm ngoài, xin vĩnh trú xong xin thôi việc đẩy nghề tay trái sang tay phải đc ko nhỉ? Hay có đường nào khác tốt hơn ko xin ae chỉ giáo cho ông già 3x tuổi nằm thẳng.:bad_smelly:
 
Đọc quả thuế đau ví nhỉ, còn quả 3 đầu 6 tay việc gì cũng đến tay tao thì thấy bình thường, ít nhất là vs mình, bản tính tò mò và ko hay nhờ vả, toàn tự xử lí vấn đề. :bad_smelly:
Giả như có nghề tay trái, mục đích là kiếm vĩnh trú, chịu 3 năm học nghề, 2 năm làm ngoài, xin vĩnh trú xong xin thôi việc đẩy nghề tay trái sang tay phải đc ko nhỉ? Hay có đường nào khác tốt hơn ko xin ae chỉ giáo cho ông già 3x tuổi nằm thẳng.:bad_smelly:
Quan trọng là học tiếng thôi bác
Trái hay phải gì cái cần nhất vẫn phải là ngôn ngữ
Có tiếng rồi thì muốn bay nhảy gì đó cũng dễ hơn :smile:
 
Quan trọng là học tiếng thôi bác
Trái hay phải gì cái cần nhất vẫn phải là ngôn ngữ
Có tiếng rồi thì muốn bay nhảy gì đó cũng dễ hơn :smile:
Coi mấy video ausbildung trên yt thấy công việc cg ko đến nổi vất vả so với dân mình, ngại mỗi khoảng ngôn ngữ để giao tiếp vs học hành thi cử bác nhĩ, chứ tui thấy có bằng nghề rồi ko thiếu việc tay chân :sweet_kiss:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Coi mấy video ausbildung trên yt thấy công việc cg ko đến nổi vất vả so với dân mình, ngại mỗi khoảng ngôn ngữ để giao tiếp vs học hành thi cử bác nhĩ, chứ tui thấy có bằng nghề rồi ko thiếu việc tay chân :sweet_kiss:

via theNEXTvoz for iPhone
xem youtube thì ai chả thấy dễ, sang bên đấy nó còn lối sống, văn hóa, ngôn ngữ, luật pháp,... nó xảy ra nữa.
 
bác ơi em cũng đang tìm hiểu về DAAD của đức , bác học bằng tiếng anh hay đức đó bác , DAAD nó apply có cần cmtc ko bác ơi . Còn cần các điều kiện đi kèm gì khác ko bác ạ . em học bậc master ạ , cho em hỏi thêm là các thành phố ở đức thì nơi nào có các chi phí nhẹ thở hơn bác ạ
 
bác ơi em cũng đang tìm hiểu về DAAD của đức , bác học bằng tiếng anh hay đức đó bác , DAAD nó apply có cần cmtc ko bác ơi . Còn cần các điều kiện đi kèm gì khác ko bác ạ . em học bậc master ạ , cho em hỏi thêm là các thành phố ở đức thì nơi nào có các chi phí nhẹ thở hơn bác ạ
Mình học bằng tiếng Anh. Nếu có học bổng thì không cần chứng minh tài chính, giơ cái học bổng ra là xong. Điều kiện đi kèm tùy từng chương trình, bạn vào thẳng DAAD tìm hiểu.


Quy luật cung cầu, chi phí sống thấp thì cơ hội việc làm ít, lương không cao. Các vùng đông Đức (Leipzig, Dresden...) chi phí sẽ rẻ hơn.
 
Đọc quả thuế đau ví nhỉ, còn quả 3 đầu 6 tay việc gì cũng đến tay tao thì thấy bình thường, ít nhất là vs mình, bản tính tò mò và ko hay nhờ vả, toàn tự xử lí vấn đề. :bad_smelly:
Giả như có nghề tay trái, mục đích là kiếm vĩnh trú, chịu 3 năm học nghề, 2 năm làm ngoài, xin vĩnh trú xong xin thôi việc đẩy nghề tay trái sang tay phải đc ko nhỉ? Hay có đường nào khác tốt hơn ko xin ae chỉ giáo cho ông già 3x tuổi nằm thẳng.:bad_smelly:
Được. Nhưng ở Đức, trừ khi kinh doanh riêng không cần bằng cấp. Còn lại, đi xin việc mà không có bằng cấp đúng ngành đó thì khó.
 
Lại có lắm bác hay hỏi kháy: 'Thế chốt lại sau này có định xách vali về Việt Nam không?'.

Anh em cứ ngồi tĩnh tâm mà ngẫm xem. Ở nhà, mục tiêu tối thượng của giới nhà giàu nhiều tiền là gì? Đầu tiên là phải hì hục tậu cái nhà, sắm con bốn bánh cho oai, rồi đắp tiền tỷ cho con cái vào học trường quốc tế xịn sò với cái đích cuối cùng là... tống nó ra nước ngoài. Tiền rủng rỉnh nữa thì găm két phòng thân lúc ốm đau bệnh tật, dư dả thì mỗi năm xách mông đi du lịch chảnh chọe 1-2 lần. Đạt được cái 'combo' đấy là vỗ ngực tự xưng tinh hoa, đỉnh chóp của xã hội rồi.

Nhưng sự thật phũ phàng là, tất cả những cái gọi là 'đỉnh chóp' xa xỉ ở nhà ấy, qua xứ tư bản này nó lại là tiêu chuẩn sống cơ bản mà mình đang hưởng! Nhà có, xe có, y tế bảo hiểm lo tận răng, thằng cu thì xách cặp đi học môi trường châu Âu từ bé.

Thế giờ tự nhiên bắt mình bỏ hết, xách vali về Việt Nam, lại cong mông lên cày mòn đũng quần, bon chen sứt đầu mẻ trán chán chê chỉ để... vươn tới đúng cái vạch xuất phát mà mình đang đứng ở Đức lúc này à? Một pha xử lý cồng kềnh và đi vào lòng đất như thế, anh em bảo mình về làm cái méo gì cho nó rắc rối cuộc đời ra!
Này theo mình là tùy cách thúm hiểu cái câu hỏi. Ý thím hiểu là ng ta hỏi sau này thím có xách vali về bỏ tịch Đức đi làm hay ko? Câu trả lòi của thím với câu hỏi này thì ko có j phải bàn cả.
Nhưng mình nghĩ ng ta ko có hỏi ý đó :) ý ng ta là thím có tịch rồi, đi làm có tiền rồi thì có về vn chill chill lâu dài với mác ng Đức gốc Vịt ko? (Có hoặc ko cần đi làm, chỉ chill thôi) :)
Câu hỏi như vậy mới có cái để mà bàn cãi chứ :)
 
Này theo mình là tùy cách thúm hiểu cái câu hỏi. Ý thím hiểu là ng ta hỏi sau này thím có xách vali về bỏ tịch Đức đi làm hay ko? Câu trả lòi của thím với câu hỏi này thì ko có j phải bàn cả.
Nhưng mình nghĩ ng ta ko có hỏi ya đó ý ng ta là thím có tịch rồi, đi làm có tiền rồi thì có về vn chill chill lâu dài với mác ng Đức gốc Vịt ko? :)
Câu hỏi như vậy mới có cái để mà bàn cãi chứ :)
Thật ra, đa phần mấy bác hay vỗ vai hỏi kháy mình câu 'bao giờ về' lại mang một hệ tư tưởng hoàn toàn khác. Họ đứng trên cái tâm thế của giới có tiền ở Việt Nam, tài khoản găm dăm ba chục tỏi, nên suy nghĩ làm gì cũng được, ở VN có tiền là bố.

Họ quen việc ở nhà vung tiền ra là dịch vụ dâng tận răng, đi đến đâu cũng có người khúm núm phục vụ. Ngẫm lại cái tháp nhu cầu Maslow cấm có sai bao giờ, cái khao khát 'được nể trọng' của con người nó to vật vã. Ở quê nhà, cứ ví dày, đi xe sang, đắp đồ hiệu là nghiễm nhiên ngồi chễm chệ mâm trên, về ăn cỗ là ngồi 1 chỗ chứ không muốn làm gì hết.

Nhưng bôn ba ở cái xứ tư bản này đủ lâu, cọ xát chán chê với tầng lớp trung lưu của nó rồi mới thấm: cái hệ quy chiếu về sự 'tôn trọng' bên này nó khác bọt hoàn toàn. Ở Đức, anh muốn người ta nể thì không thể lôi sao kê ngân hàng hay dăm ba cái sổ đỏ ra khè nhau được. Sự tôn trọng nó đến từ việc anh sống có văn minh hay không: có biết hòa nhập, có tuân thủ luật pháp nghiêm chỉnh, biết tôn trọng ranh giới của người xung quanh, làm việc không ảnh hưởng đến người khác.
 
Nói đến chuyện định cư, lại phải ngả nón bái phục một bộ phận đồng hương mang hệ tư tưởng 'nước Đức mắc nợ mình'. Để cướp được cái giấy tờ, các anh các chị sẵn sàng nhắm mắt đưa chân chơi trò kết hôn giả. Lên sở ngoại kiều thì khai trắng tay, thất nghiệp để ngửa cổ chờ nhà nước rót trợ cấp tiền nhà, tiền ăn. Trên giấy tờ thì nghèo kiết xác, nhưng thực tế thì đi làm chui lủi, hốt tiền mặt, rồi đắp đồ hiệu lồng lộn từ đầu đến chân.

Hài nhất là các anh chị ấy còn ngồi chễm chệ vểnh râu dè bỉu cái đám đi học, đi làm culi đóng thuế đầy đủ là 'lũ ngu', là 'cày cho lắm cũng nghèo mốc mép chả để ra được đồng nào'. Tiền mặt làm chui các anh chị gom thành mớ vác về Việt Nam lướt sóng mua đất, cất nhà. Nhưng phũ một cái, mang tiếng đại gia ôm tiền tỷ, đến lúc muốn bay về quê thì cái vé máy bay cũng méo tự book nổi. Lý do thì lãng xẹt: chữ bẻ đôi không biết, tài khoản ngân hàng thì trống rỗng (vì sợ nhà nước tra ra cắt trợ cấp), đành lóc cóc đi nhờ vả, xì tiền qua tay mấy phòng vé dịch vụ.

Anh em đi làm bục mặt nhìn bảng lương bị tư bản ngoạm đi mất một khúc thì cứ nhớ, chính những thành phần 'kí sinh' này là một phần nguyên nhân đẩy thuế ở Đức lên tận ngọn cây đấy. Nhưng nếu các bác có ý kiến, y như rằng sẽ được nghe bài văn mẫu tự lấp liếm: 'Ôi dào, bọn tị nạn với dân các nước khác nó còn vặt lông nước Đức tởm hơn, mình cấu một tí thì thấm tháp gì, ai chả có quyền mưu cầu cuộc sống tốt đẹp.
 
Vài năm trước, vợ mình cũng có lần nổi hứng tạt qua một tiệm nail của đồng hương, định bụng thử việc xem có bẻ lái sang ngành 'cầm kìm' được không. Y như rằng, mới ngày đầu tiên thâm nhập thực tế đã được khai sáng ngay một rổ chân lý.

Một em gái trong tiệm hồn nhiên truyền đạt bí kíp sinh tồn: ẻm đang thuộc diện 'hưởng trợ cấp xã hội', đi làm chỉ dám khai lắt nhắt vài cắc bạc lẻ kẻo nhà nước nó túm gáy cắt mất trợ cấp. Nhưng thực tế thâm cung bí sử thì sao? Em vẫn cày chui full tuần không nghỉ ngày nào, tiền trợ cấp hàng tháng vắt kiệt không thiếu một xu. Đi làm thì vai vắt cái túi Louis Vuitton chà bá, còn tiền mặt nhét trong ví thì khẳng định luôn là nhiều như lá mít.

Nghe xong quả 'định hướng nghề nghiệp' chớp nhoáng mà nồng nặc mùi lươn lẹo ấy, vợ mình sang chấn tâm lý, vội quay xe chạy mất dép.

Nhắc mới nhớ, trước cái vụ tiệm nail, vợ chồng mình còn từng va phải một 'trưởng lão' đồng hương mang tiếng là lăn lộn ở Đức bao nhiêu năm. Tưởng bậc tiền bối đĩnh đạc thế nào, ai dè gặp mặt vồn vã hàn huyên được đúng dăm ba câu xã giao chưa kịp ấm chỗ, bác ấy liếc ngang cái bụng bầu của vợ mình rồi thản nhiên thả một câu lạnh gáy: 'Cháu đang có bầu à? Thế có cần tìm người đứng ra 'nhận bố' cho đứa bé để lo giấy tờ định cư không? Nếu cần cứ ới bác một câu"

Ở cái xứ này, tình đồng hương lắm lúc nó 'cảm lạnh' thế đấy. Vừa gặp nhau chưa gì đã nhăm nhe gạ gẫm lùa gà, kiếm chác tiền hoa hồng trên mấy cái trò lách luật bán giấy tờ.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
die_atom,
Người trả lời cuối
Intramuros,
Trả lời
163
Lượt xem
11.446
Quay lại
Lên đầu trang